Thơ XUÂN 2011

By Gia đình Áo trắng

 

* TỪ KẾ TƯỜNG  (Tp.HCM)

Ngày mai vàng

cánh bướm


Đêm rất thơm ngoài kia
Một khu vườn hoa trái
Cành lộc em mang về
Xanh biếc thời thơ dại.


Anh thơm những ngón tay
Nồng nàn khi rẽ tóc
Em xuống bến sông đầy
Dấu chân còn trên dốc.


Đường cỏ chuồn chuồn xanh
Uống mưa thơm vỗ cánh
Anh vuốt mây tóc mình
Để bờ vai nghiêng nắng.


Lối nhỏ nụ cười quen
Mắt xưa còn lúng liếng
Giật mình ngỡ rằng quên
Mới hay hình bóng hiện.


Mùa thơm chín trên đồi
Ngày mai vàng cánh bướm
Áo bụi giũ bên trời
Anh về chiều mây tím.


Đêm thơm vạt tóc em
Tuổi xuân thì mới chớm
Anh thơm lên môi mềm
Nụ tình yêu vừa lớn.


T.K.T



* NGÀN THƯƠNG
( Huế )

Nhịp võng xuân


Mưa bụi rắc quyện hơi sương thành Huế
Lạnh qua vai chùng xuống tháng ngày
Chút hoài niệm chợt ùa trên tóc rối
Xuân lại về áo trắng vờn bay.


Con phố cũ bạn bè ơi lạc nẻo
Tết xa nhà lận đận lo toan
Từng tia chớp xẹt ngang vầng trán héo
Ta nhíu mày mong quên hết thời gian.


Nhành mai nở thoáng giao mùa rực nắng
Em mang đi thơ dại của ta rồi
Sông thì vẫn muôn đời trôi chậm
Soi nghìn đêm vời vợi bóng sao rơi.


Ừ mới đó giờ đây thêm tuổi
Cánh hạc gầy xao xác trời xưa
Cung đàn vọng có nguôi khuây niềm nhớ
Mượn thơ tình làm nhịp võng đong đưa...


N.T


 

* ĐẶNG MỸ DUYÊN ( Tây Ninh )

THÁNG GIÊNG CỦA ANH


Tháng Giêng của anh

Là những ngày nhìn mặt người hội núi

Những gương mặt hân hoan tươi mới

Những chiếc lá nõn nòn xanh


Tháng Giêng của anh

Là những quả trứng cá hồng thơm bé nhỏ

Tràn đầy tay em

Tràn đầy niềm vui con trẻ

Muốn cắn vào má em thơm mùi trứng cá

Em ơi là em!


Tháng Giêng của anh

Là những chiều dạo quanh phố nhỏ

Ngắm em nói cười rủ rỉ

Mắt môi chưa biết phấn son...


Tháng Giêng của anh

Xao xác mùi lá xoài non

Em dậm chân ngờ nghệch

Sao anh bỏ đi biền biệt ?

Một mình em ngồi bứt nát những Tháng Giêng...


Hơn hai mươi tháng Giêng xa

Người xưa vẫn cứ như là mới quen...


Đ.M.D



* BÙI THỊ THƯƠNG
( ĐH Quy Nhơn)

Bóng nắng


Bóng nắng chợt đến bóng nắng chợt đi

Bóng nắng vỡ tan long lanh cành lá.

Xuân khúc khích cười...

Núp sau những chồi non


Bóng nắng vờ lẫn trốn

Nheo mắt nhìn mùa qua

Màu nắng

Ửng hồng!


Hoa chúm chím giao thừa

Tinh nghịch trêu đùa

Bóng nắng còn ngây dại

Ngỡ ngàng tuổi mới

Buông thõng mắt xuân xanh


B.T.T


More...

Đón giêng hai

By Gia đình Áo trắng


 

Đón giêng hai

* CAO VĨ NHÁNH


Đón giêng hai thèm được nghe lại chất giọng đặc sệt miền Trung của má. Lòng thắc thỏm những nhớ thương vô bờ bến. Nỗi lo toan hằn lên những vết chân chim trên khuôn mặt má. Có những ước mơ bình dị má chưa thực hiện được bao giờ.

Đón giêng hai má tẩn mẩn lặt lá mai vườn nhà lập cập phơi củ hành củ kiệu dập bánh in bánh cốm gói bánh tét bánh chưng... Lòng má rộn ràng đến lạ. Đôi mắt ngập tràn mùa xuân của má như muốn bảo lòng má đang vui. Vì chỉ có tết má mới có dịp đón những bước chân hải hồ của những đứa con. Dù ngắn ngủi tết cũng đã mang đến cho má niềm hạnh phúc bằng một năm cộng lại.

Đón giêng hai anh cùng em - cô gái có nụ cười mang tên hoa cỏ - tha thẩn đèo nhau qua phố. Tháng giêng nuôi ta bằng gì mà lòng ngất ngây say? Hay môi em ủ men nồng từ thơ tình Xuân Diệu?

Đón giêng hai hàng cây ảm đạm từng thao thức qua một mùa đông dài cũng vụng về khoe từng lộc nõn. Phố trầm tư qua mấy mùa bão nổi chợt cựa mình rạo rực trái tim yêu...

Đón giêng hai cành mai nhỏ nhà ai lúng liếng những nụ hoa chúm chím. Nghe phập phồng sự sống. Nghe rạo rực tươi vui. Không ngoảnh lại ta vẫn nhận ra em ửng hồng đôi má em biêng biếc một ánh nhìn ấm áp đón giêng hai... 


C.V.N

More...

Mùi của nhớ vị của thương

By Gia đình Áo trắng


 

+Bài dự thi Tùy bút "Xuân hoài hương"
Mùi của nhớ vị của thương
* TIÊU TƯƠNG


Người phương Nam tự hào về nắng vàng xuân mới còn xứ Bắc từ Tết ông Công ông Táo cho đến những ngày xuân cứ phải là gió Bấc lây rây mưa phùn. Nếu không chẳng khác nào món nhân bánh chưng thiếu vị cay hạt tiêu khi ướp thịt.
       
Thời thiếu thốn không khí đến từ đầu tháng chạp khi nhà nhà đều tích lũy măng miến mộc nhĩ... Giờ một buổi trong siêu thị người ta đã có  đủ. Thế nhưng dù lắm đổi nhiều thay có một thứ vẫn mang không khí tết đến sớm. Từ ngoài rằm trên khắp phố phường Hà Nội đã xuất hiện những hàng rong bán độc một thứ: cây mùi già.
       
Người phố cổ vẫn giữ lệ như hàng trăm năm trước: Thoáng thấy hàng mùi già ới gánh hàng dừng lại tối đến cả nhà có nồi nước mùi để tắm gội. Ở thôn quê tục này càng đậm nét. Từ chợ về hương mùi già bện cả vào những món hàng mà các bà các chị sắm tết. Quanh năm dùng mỹ phẩm người ta vẫn thấy thiếu cái gì đó nếu không tắm gội bằng lá mùi già nhất là vào chiều 30 tết. Người đất Bắc quan niệm tắm nước lá mùi ta không chỉ được tắm gội cơ thể mà còn được gột sạch cái cũ chuẩn bị cho một chu kỳ mới.
        
Khi đun nước mùi già người ta chỉ rửa sạch chứ không bỏ rễ. Lẫn trong hương thơm còn có vị ngai ngái đất quê. Phải chăng sự gắn bó với ruộng đồng ăn vào tiềm thức người Việt. Tắm lá mùi già để thỏa nỗi nhớ từ trong tiềm thức để có cảm giác tắm trong mùi hương của đồng quê? Mỗi lần thoáng thấy hương mùi già tôi lại nhớ thời thơ bé.
        
Tôi mang máng lần đầu thấy mẹ pha nồi nước bốc hơi nghi ngút đã phát hoảng. Mẹ tôi bảo phải tắm nước lá này mới được đón tết. Bà ngoại tôi tính cẩn thận ngày 30 tết rét đến mấy bà cũng không bỏ cái lệ này. Vì sáng sớm hôm mồng 1 bao giờ bà cũng đi chùa. Những đận rét sau khi "tẩy trần" bằng thứ nước thơm bà ngồi ngay bên nồi nấu bánh chưng hong tóc. Bà ngoại tôi mất trong một ngày giá rét giữa tháng chạp. Nếu sống thêm ít ngày bà lại có thêm một mùa tắm lá mùi già...
         Từ 23 tháng chạp bước vào nhà nào cũng thấy mùi hương trầm ngan ngát. Mùi hương kéo thời gian trong mỗi căn nhà chậm lại. Dù mâm cao cỗ đầy hay trên ban thờ chỉ là những thứ đơn sơ mộc mạc đã là người Việt những ngày này không thể thiếu nén nhang thơm. Những làn khói nhang bay lên như cái gạch nối giữa con người hiện tại với thế giới của đức Phật thần linh với ông bà tổ tiên.
        
Tết đến bánh chưng là món đặc trưng nhất mất nhiều công sức nhất. Giờ nhiều người mua bánh thay vì tự làm. Nhưng từ quãng 26 27 tết đi trên phố Hà Nội nhiều người đốt lửa nấu bánh chưng ngay trên vỉa hè. Ngọn lửa ấm lòng người vì có nhiều người vẫn duy trì một nếp cũ. Bất luận ở đâu khi nồi bánh được bắc ra ai cũng háo hức nếm bánh. Chỉ một sơ suất nhỏ bánh đậm hay nhạt là không cách nào sửa chữa cả.
         
Gói bánh là công việc vất vả. Những hôm giời rét trên dưới 10 độ ngồi vo gạo đãi đỗ rửa lá dong chẳng ai tay lại không đỏ lựng lên vì giá buốt. Bánh chưng có vị bùi của đỗ xanh có vị ngậy của thịt và vị cay của hạt tiêu tựa như cuộc đời con người có ngọt bùi có cả những đắng cay... Dường như vị đậm đà của bánh chưng còn được tạo bởi giọt mồ hôi của người phụ nữ trong hôm giá rét vo gạo rửa lá ấy.
         
Tôi cứ một mực tin rằng người xứ Bắc nặng lòng với cái rét trong ngày tết là vì nhờ nó người ta cảm nhận rõ hơn những mùi những vị thân thương ấy để lòng ấm lại. Những người đất Bắc xa quê những ngày này chỉ nghe tin gió mùa đông bắc đã thấy nao lòng...

T.T

More...

Mùa xuân và tuổi xuân

By Gia đình Áo trắng


 

Mùa xuân và tuổi xuân

* TRỊNH BỬU HOÀI


Đất trời có mùa xuân con người có tuổi xuân. Mùa xuân của đất trời đầy hoa thơm sắc thắm tuổi xuân của con người đầy sức sống tình yêu. Mùa xuân đi còn trở lại tuổi xuân đi rồi là qua mãi mãi... Ta đón xuân mỗi năm với những cảm xúc mới xuân mỗi lần trở lại cũng mới tinh khôi.

Mùa xuân mở đầu cho một năm. Tuổi xuân mở đầu cho một đời người. Tất cả đều là biểu tượng của cái đẹp của khởi đầu thăng hoa. Mùa xuân mang đến cho con người niềm vui và hạnh phúc. Tuổi xuân đưa con người vào bước trưởng thành của tình yêu và sự nghiệp. Sự khởi đầu nào cũng rất quan trọng và người ta tin đó là nền tảng của tương lai. Khi đứng trước cửa ngõ tương lai ấy người ta hồn nhiên như hoa như bướm mơ mộng như gió như mây; người ta nghĩ dưới chân mình là núi đá uy nghi trong hồn mình là suối nguồn biển cả trước mắt mình là mặt trời rực rỡ.

Rồi thời gian đi tới con người cũng đi tới theo vòng quay nhân thế. Mùa xuân lặn đi trong đất trời để rồi một năm sau trở lại với chiếc áo choàng hoa sặc sỡ và ấm áp. Tuổi xuân cũng lụn đi trong đời người nhưng không bao giờ trở lại. Mặc cho luyến lưu tiếc nuối tuổi xuân lạnh lùng đi qua mang theo sự tàn phá của thời gian con người chỉ biết tìm lại tuổi xuân trong ký ức và hoài niệm.
Những ai sống trong tuổi xuân hãy sống hết mình với cái đẹp của nó và từ cái đẹp đó ta giữ mãi cái đẹp cho đời mình để khi đến tuổi già ta vẫn còn được chút hồn xuân đó là hạnh phúc viên mãn của đời người. Đi giữa mùa xuân ta tận hưởng tất cả hương hoa nắng ấm đó là tinh túy của một năm. Bằng tình yêu trọn vẹn và lòng rung cảm dạt dào ta nguyện giữ mãi vẻ đẹp của mùa xuân suốt một năm dài để dù xuân có đi qua tâm hồn xuân vẫn sáng trong lấp lánh giữa cõi trần gian diễm tuyệt.

Đất trời có vạn mùa xuân con người vẫn luôn ca ngợi và chờ đón mùa xuân. Đời người chỉ có một lần xuân hãy làm cho thời gian bất lực trước cái đẹp tâm hồn vĩnh cửu và vô giá của con người...

T.B.H

More...

Thơ "Nụ hồng" Bình Định

By Gia đình Áo trắng

 

LÊ VĂN ĐỒNG
(Lớp 12A2- THPT  số 1 Phù Mỹ Bình Định )

THANH ÂM
CỦA TÌNH BẠN


thanh âm của tình bạn

ta tự hỏi là gì?

rồi tự đi tìm kiếm

câu trả lời là chi?!


thanh âm của tình bạn

là nốt lặng không lời

cho ta chợt ngẫm lại

sau bản nhạc dài hơi


thanh âm của tình bạn

trong hơn tiếng chim trời

xua đi mùa đông giá

rủ nắng hồng dạo chơi


thanh âm của tình bạn

xanh hơn lá muôn vườn

mơn mởn một sức sống

kết chùm trái yêu thương...


thanh âm của tình bạn

theo ta mãi bên đời

đừng vô tình đánh mất

                       để rồi buồn chơi vơi...

                   L.V.Đ

                      
 

LÊ ĐỨC HOÀNG VÂN
( Lớp 12Văn - THPT Chuyên Lê Quý Đôn Bình Định )

XUÂN CỦA BÉ


Trời nhả sợi nắng

Mây nuốt mưa vào

Gió trên trời cao

Chạy ù xuống đất

 

Cái lạnh trốn mất

Hơi ấm ùa về

Bầu trời trong ghê

Sao mà thích thế

 

Mẹ đi chợ tết

Gom xuân về nhà

Xanh lá vàng hoa

Bánh thơm mứt ngọt

 

Ríu ran chim hót

Giăng sợi mưa hồng

Đuổi mây mùa đông

Cho xuân về sớm

 

Nắng xuân vừa chớm

Chạm nhẹ cành tơ

Chín ửng ước mơ

Kìa xuân đã tới

 

Trước thềm năm mới

Bé giữ trên tay

Một chút xuân này

Cho năm vui mãi

L.Đ.H.V

More...

Cuộc thi viết tùy bút trên TTO

By Gia đình Áo trắng

 

Cuộc thi viết tùy bút

"Xuân hoài hương"


Với chủ đề "Xuân hoài hương" cuộc thi tùy bút xuân 2011 mong trở thành một nhịp cầu để bạn đọc gửi nỗi nhớ về cái tết quê nhà đặc biệt để những bạn đọc vì nhiều lý do tết này không thể sum họp với gia đình có cơ hội bày tỏ những cảm xúc gửi những yêu thương đến với người thân bạn bè.


Cuộc thi sẽ diễn ra trên chuyên trang tuoitre.vn/Thiviet/Xuan-hoai-huong-2011. Mỗi bạn đọc được quyền tham gia nhiều bài viết mỗi bài không quá 800 chữ chưa từng được đăng tải ở bất cứ đâu. Bài dự thi gửi về tto@tuoitre.com.vn tiêu đề ghi "Tùy bút Xuân hoài hương".


Thời gian nhận bài dự thi: từ nay đến hết ngày 7-2-2011 (mồng 5 Tết Tân Mão). Tổng giá trị giải thưởng của cuộc thi là 33 triệu đồng.


Cuộc thi nằm trong khuôn khổ chương trình Online cùng Tết Việt năm thứ 8 do
Tuổi Trẻ Online tổ chức với sự tài trợ của Ngân hàng Xuất nhập khẩu Việt Nam (Eximbank). Xem thêm thông tin trên tuoitre.vn.


TTO

More...

YÊU

By Gia đình Áo trắng


 

BÙI THỊ THÙY LINH

Yêu


Cơn gió nhẹ qua bờ vai hỏi nhỏ
Đã yêu thương hay...
Đang chờ đợi yêu thương?


Tôi nhìn gió...
Đung đưa bên chiếc lá
Gió cũng yêu những chiếc lá vàng.


Tôi yêu đất
Bến bờ của kiến tạo
Yêu mặt trời
Ban ánh sáng tinh khôi
Yêu nguồn nước
Bắt đầu những mầm sống
Tôi yêu người
Bởi người cũng yêu tôi.


Gió nhăn mặt sao tham lam quá đỗi
Tôi mỉm cười bởi vì tôi sống
Để yêu thương tất cả gió ơi!
Yêu cuộc đời yêu nụ cười
Yêu bao người đang ở quanh tôi.


Và...
Tôi cũng yêu cả gió nữa gió ơi!


B.T.T.L

(Lớp 12A15 THPT Trần Hưng Đạo Q.Gò Vấp TP.HCM)

More...

Chiều qua sông Vệ

By Gia đình Áo trắng


 

* NGUYỄN NGỌC HƯNG

Chiều qua sông Vệ


Nắng hồng hây hây má đỏ
Mơn man gió vuốt tóc huyền
Nhìn em lưng ong thắt đáy
Uốn mình sông Vệ... làm duyên!


Líu lo bụi ớt chim chuyền
Em hát chi câu đùa nghịch
Như hương tan vào cổ tích
Còn xui gió ngẩn ngơ tìm.


Chỉ hồng đã ấm trôn kim
Còn ướt câu thơ lá thắm
Nhớ thương tăm lặn bóng chìm
Mắt vẫn xanh vào thăm thẳm.


Đâu phải xa xôi ngàn dặm
Mồng tơi ngóc ngọn qua rào
Sao không bắc cầu dải yếm
Lại nhờ cánh bướm chiêm bao?


Muộn không khi mận hỏi đào
Tháng ba vườn hồng có chủ
Sông Vệ qua mùa mưa lũ
Uốn mình quyến rũ... đò ơi!


N.N.H

More...

Miếng chả nhái

By Gia đình Áo trắng


 

Bài tham dự cuộc thi truyện mini "Nơi tôi đang sống"

Miếng chả nhái

* HOÀNG TÙNG

 

Cứ mỗi lần mưa xong ruộng đồng bỗng râm ran tiếng nhái. Bọn trẻ con tụ tập cùng nhau đi bắt nhái đêm. Mỗi đứa một cái đèn pin xăm xăm lội ruộng. Thằng Tí "sát nhái" nhất trong số lũ con trai. Chỉ một lúc mấy cái giỏ của nó đã đầy ú ụ nhái. Qua đám ruộng nó bỗng thấy cái Tèo đang khóc thút thít.

Thằng Tí hỏi: "Sao mày khóc?". Cái Tèo ngước lên: "Em bắt được ít nhái quá về bố em đánh chết". Thằng Tí bỏ mấy con nhái của nó vào giỏ của cái Tèo: "Cho mày đấy!". Cái Tèo ngước lên nhìn. Thằng Tí kéo vai cái Tèo: "Để tao giúp mày bắt nhái một tí là xong!". Thế là thằng Tí đi trước cái Tèo lũn tũn theo sau.

Hôm sau đến trường thằng Tí thấy cái Tèo vẫy vẫy tay rồi đưa cho nó một gói giấy mùi thơm nức mũi. Thằng Tí mở ra. Chả nhái. Cái Tèo nhìn thằng Tí mắt tròn xoe long lanh: "Anh ăn đi! Nhái bắt hôm qua đấy". Thằng Tí nhét mấy miếng chả nhái vào mồm nhồm nhoàm nhai. Nuốt ực xong nó hỏi: "Có còn nữa không?". Cái Tèo gật gật đầu: "Ở nhà em còn đấy!". Thằng Tí mắt sáng rực: "Mai mang thêm cho tao mấy miếng nữa nhé". Cái Tèo cười: "Vâng!".

Trời lại mưa. Bố mẹ thằng Tí bảo nó ở nhà không phải đi học. Càng thích. Bỗng có tiếng nước rào rào. Bố mẹ nó nhìn nhau lo lắng: "Hay là lũ về?". Lũ về thật. Nước từ đâu trào đến. Cả nhà hì hục khuân đồ đạc để lên giường. Nước ngập đến giường. Đồ đạc chuyển lên nóc tủ. Nước ngập lên nóc tủ. Mọi người vứt hết đồ đạc leo nóc nhà ngồi. Nước về trắng đồng. Làng mạc tan hoang.

Lũ rút. Thằng Tí đi quanh xóm. Xóm Giếng ngập trong bùn. Cuối xóm bố cái Tèo đang tu rượu ừng ực. Mẹ cái Tèo đang khóc oằn người: "Trời mưa thế mà sao con còn cố đi học để bị lũ cuốn con ơi!". Thằng Tí chạy lại. Xác cái Tèo nằm với đôi mắt nhắm nghiền. Bàn tay nhỏ nhắn của con bé vẫn đang nắm chặt miếng chả nhái.

Bỗng nhiên thằng Tí thấy mắt mờ đi. Nó khóc.


H.T

More...

Thắng hay thua?

By Gia đình Áo trắng


 

Bài tham dự cuộc thi truyện mini "Nơi tôi đang sống"

Thắng hay thua?

* NGUYỄN THỊ BÍCH NHÀN


         Mới tuần trước Ma Đậm đến nhà chị chơi tay cầm theo bịch nấm mới hái được ở rẫy về. Chồng chị thấy khách đến hối chị lấy xị rượu và làm nhanh đĩa mồi. Chị vội vàng vào bếp Ma Đậm đem bịch nấm xuống kêu chị xào thứ này ngọt và dai thơm ngon còn hơn thịt gà. Biết bụng chồng không ưng món nấm anh sẽ không bao giờ đụng đũa đến món này nhưng để lịch sự chị cũng làm và mang lên cho hai người chén tạc chén thù.

Tối đó Ma Đậm về nhà bỗng đau bụng đến quằn quại ói mửa liên hồi. Người nhà đưa ra trạm y tế trưởng trạm khẳng định bị ngộ độc nấm. Ma Đậm không hiểu ngộ độc nấm là gì anh mơ hồ nghĩ là nấm bị bỏ thuốc độc. Tức anh ách mặt hầm hầm anh đến nhà chị la ó chửi rủa. Bị gán tội bỏ thuốc độc hại người chồng chị một mực không nhận. Anh thanh minh nhưng càng thanh minh thì cũng đồng nghĩa với việc tự nhận mình có tội.

Cãi vã cả ngày cũng không thể biết rõ thực hư. Già làng khuyên nên tổ chức thi lặn để làm rõ sự tình.

Ở vùng này thi lặn là một tập tục đã có từ lâu đời để phân thắng-thua. Hai người trong cuộc tranh cãi sẽ đi lặn nếu ai nổi lên trước thì người đó thua và người trong buôn tin chắc rằng đó là kẻ có tội vì thánh thần chỉ điểm. Người trong cuộc có biết hay không biết bơi cũng chẳng ăn nhằm vì đã có sự trợ giúp của thần nước.

Ma Đậm và anh cùng lặn kết quả Ma Đậm nổi lên trước anh thì không nổi nữa bởi lẽ khi xuống nước anh đã lấy đá tấn lên người.

Anh chết nỗi oan uổng theo anh xuống mồ. Trong cuộc thi lặn đó người ta cũng không biết anh là người thắng hay thua?

N.T.B.N

More...