XUI

By Gia đình Áo trắng

alt

* Bài tham dự cuộc thi truyện mini "Nơi tôi đang sống"

Xui

+ NGUYỄN THÀNH GIANG

 

Mới sáng trời vẫn còn mưa và lạnh như cắt da cắt thịt. Tâm vừa kêu một ổ bánh mì chưa kịp đưa lên miệng thì một người đàn ông ăn xin từ từ đi vào quán.

Đầu tóc ông bù xù quần áo nhếch nhác đặc biệt là đôi chân chỉ còn từ đầu gối trở lên. Mà lạ ông ta đi tới đâu người trong quán đều quay mặt đi không đếm xỉa gì tới. Một anh thanh niên ngồi góc quán đứng lên trả tiền ngang qua mặt ông ăn xin buông một câu rõ to:

- Dẹp ngay cái trò ni đi!

Tâm thấy chạnh lòng. Đã không cho thì thôi người ta tàn tật sao lại nỡ vô tình đến vậy. Trong túi còn đúng năm nghìn cô móc ra đem lại bỏ vào chiếc mũ trên tay người ăn xin. Là sinh viên dưới quê lên đây trọ học cô làm gì có nhiều tiền. Nhưng cô không đành lòng. Anh thanh niên nhìn cô cười và lắc đầu không nói gì...

Lòng vẫn tò mò Tâm muốn biết người ăn xin ấy sẽ đi làm sao với đôi chân tàn tật dưới trời mưa lạnh thế này. Cô rón rén đi theo sau khi đã trả tiền ổ bánh mì.

Đúng một phút sau cô lặng người đi khi thấy người đàn ông ăn xin đang khó nhọc đi bằng hai đầu gối chợt đứng thẳng người dậy vọt lên chiếc xe máy đợi sẵn. Trước khi chiếc xe phóng đi Tâm còn kịp nghe vẳng lại câu nói:

- Mới sáng đã xui. Gặp một con ngu nhưng nó cho có năm nghìn. Còn bị một thằng choai choai chửi!

 

N.T.G

More...

Cách tân nghệ thuật và thơ trẻ đương đại

By Gia đình Áo trắng

alt

CÁCH TÂN NGHỆ THUẬT VÀ THƠ  TRẺ ĐƯƠNG ĐẠI

* PGS.TS. Lưu Khánh Thơ  

   Công cuộc đổi mới (1986) đã đem đến cho văn học Việt Nam nói chung và thơ ca nói riêng những đổi thay rất lớn trong việc khám phá và phản ánh hiện thực - hiện thực đời sống hiện thực tâm trạng. Khái niệm đổi mới là một tiêu chí được đề cao trong xã hội ngày nay. Để có sự vận động và phát triển thơ cũng không nằm ngoài quy luật đó. Lớp trẻ xuất hiện sau 1975 đặc biệt là từ sau năm 1985 chiếm số lượng rất đông đảo tạo thành một mặt bằng mới rộng rãi cho sự phát triển của thơ hôm nay. Hơn nửa số thơ đã xuất bản là của các tác giả thuộc thế hệ này. Điểm nổi bật ở các sáng tác của họ là sự đa dạng trẻ trung tươi mới và giàu chất trí tuệ. Nhiều người quan tâm đến thơ cho rằng trong thời gian tới một tiếng thơ có sự thay đổi thực sự về nội dung và giọng điệu sẽ thuộc về lớp các nhà thơ trẻ này. Họ thực sự là những người làm chủ thi đàn đương đại.

   Đội ngũ đông đảo đây đó có những tác giả có phong cách và giọng điệu riêng nhưng chọn ra được một vài tác giả nổi bật được giới nghiên cứu phê bình và người đọc công nhận đồng thuận trong đánh giá là điều không phải dễ. Còn rất nhiều điều phải bàn bạc tranh luận nhưng đi vào thực tiễn của đời sống thơ ca vẫn thấy có sự vận động trong chiều sâu của nó. Có thể thấy rằng thơ trẻ đang cố gắng để khác các thế hệ đi trước. Cái mạnh của lớp trẻ hôm nay là họ đang tạo ra một không khí dân chủ trên thi đàn với nhiều giọng điệu nhiều khuynh hướng. Họ được tự do trong cảm xúc trong các cách thể hiện. Hầu như đối với họ không có điều gì là cấm kỵ không có điều gì phải né tránh. Dễ nhận thấy một điều rằng những người làm thơ trẻ hôm nay hướng sự chú ý của mình vào việc khai thác tâm trạng cá nhân. Họ tinh tế nhạy bén với những cảm xúc riêng tư đơn lẻ nhưng ít  khi mở ra vươn tới những vấn đề xã hội rộng lớn. Những vấn đề quan thiết của đời sống cộng đồng ít có tác động đến những bài thơ của họ. Nhìn vào những người làm thơ trẻ hôm nay thấy rõ một điều là họ đang cố gắng tìm cách phô diễn những xúc cảm của mình bằng những hình thức nghệ thuật có nhiều tìm tòi đổi mới.

      Nhìn lại những cuộc lên đường trong tiến trình thơ  Việt Nam hiện đại chúng ta nhận thấy vai trò  to lớn của những người trẻ. Ở những người viết trẻ thường tiềm ẩn một sức bật lớn một khả năng dồi dào trong sự tiếp cận và sáng tạo cái mới. Khi văn học bước vào guồng quay hội nhập thế giới khi những trào lưu văn học của nước ngoài có sự giao lưu với văn học trong nước thì người viết trẻ bao giờ cũng là người tiếp cận nhanh nhất. Ngoài tác động của yếu tố thời đại họ còn là lớp người năng động sáng tạo thích tìm tòi khám phá những điều mới lạ. Sự tham gia của các cây bút trẻ vào cuộc chơi mạo hiểm này khiến người ta có thể nghĩ nhiều hơn tới triển vọng của thơ đương đại. Chính kinh nghiệm từ phong trào Thơ mới đã cho chúng ta bài học: để tạo một cuộc cách mạng trong thi ca cần trông chờ vào những người trẻ tuổi. Ta có thể nhận ra sự tương ứng trong quá trình vận động của Thơ mới và thơ hôm nay. Người đầu tiên đột phá vào bức tường thành của thơ cũ là Phan Khôi với thi phẩm Tình già - một người đã ở độ tuổi trung niên gốc nhà Nho nhưng đem đến cho Thơ mới sự chiến thắng thật sự lại là những trí thức Tây học còn rất trẻ như: Chế Lan Viên (17 tuổi xuất bản Điêu tàn) Xuân Diệu (22 tuổi đã có Thơ thơ) Huy Cận (21 tuổi có Lửa thiêng) Nguyễn Bính (22 tuổi có Lỡ bước sang ngang)… và liệu có thể kì vọng vào các nhà thơ trẻ hiện nay sẽ là người đi đến đích trong phong trào thơ mới?

      Mỗi một nỗ lực cách tân đều có cơ sở  triết học mỹ học riêng của nó  được thể  hiện ở những quan niệm và phương thức biểu hiện của mỗi cá nhân. Thơ Việt Nam đã có  nhiều nỗ lực cách tân với nhiều khuynh hướng. Thơ  mới trước đây ảnh hưởng từ thơ ca lãng mạn tượng trưng Pháp đã tạo ra cuộc cách mạng thơ ca vượt ra khỏi những sáo mòn khuôn thước truyền thống. Thơ trẻ hôm nay cũng với mong muốn bứt phá khỏi những giá trị truyền thống đã tiếp thu ảnh hưởng từ những trường phái khuynh hướng khác nhau: Chủ nghĩa Tượng trưng siêu thực Chủ nghĩa Hiện sinh Chủ nghĩa Hình thức Chủ nghĩa Hậu hiện đại và gần đây nhất là chủ nghĩa Tân Hình thức. Song dù theo trường phái khuynh hướng nào thì chúng ta cũng nhận thấy một xu thế đang ngày càng được khẳng định và mở rộng trong thơ Việt Nam đương đại là tính hiện đại. Khái niệm tính hiện đại thường đưa đến sự nhầm lẫn và ngộ nhận về hướng đi của thơ ca trong thời đại mới. Một bên là hướng đi tìm tòi sáng tạo nhằm tạo ra những phẩm chất mới cho thơ phản ánh được đầy đủ cái mới trong cuộc sống hiện tại. Một bên là khuynh hướng “phản thơ” mượn danh nghĩa sáng tạo để khởi xướng những lý thuyết kì quái cực đoan xa lạ với thơ ca và thị hiếu thẩm mĩ lành mạnh. Tính hiện đại trong thơ khác về bản chất với chủ nghĩa hiện đại trong thơ. Từ “hiện đại” chúng ta quen dùng dường như để chỉ khái niệm thời gian hơn là khái niệm chủ nghĩa. Tính hiện đại trong thơ Việt trẻ thể hiện ở ý thức sáng tạo và tinh thần thể nghiệm. Ý thức sáng tạo giúp các nhà thơ trẻ tránh được những lối mòn khuôn sáo và ý thức hơn về bản chất sáng tạo của mình. Mỗi nhà thơ đều cố gắng khai phá những vùng đất riêng.

      Sáng tạo nghệ thuật nói chung thơ ca nói riêng luôn vận động không ngừng nghỉ. Sự chuyển động ấy chính là lẽ sống của nghệ thuật. Mỗi sự chuyển động biến thiên của văn hóa đều có động lực của nó. Trong văn học Việt Nam có thể quan sát thấy dấu ấn của Chủ nghĩa hiện đại từ trước 1945. Trong một số sáng tác của Hàn Mặc Tử Bích Khê nhóm Xuân Thu Nhã Tập nhóm Dạ đài… đã xuất hiện các yếu tố của Chủ nghĩa tượng trưng siêu thực. Song những biến động lịch sử đã không tạo điều kiện cho những thể nghiệm đó được phát triển tự nhiên khiến cho những dấu hiệu của chủ nghĩa hiện đại trong Thơ mới chưa trở thành một khuynh hướng. Mặc dù bị đứt đoạn nhưng cái hướng đi ấy vẫn có một mạch ngầm kết nối trong lịch sử thơ ca. Đến thời kì đổi mới những dấu hiệu này đã xuất hiện trở lại mạnh mẽ hơn. Các trào lưu khuynh hướng của chủ nghĩa hiện đại được thể hiện trong thơ hiện nay phần nhiều không còn ở dạng “nguyên bản” như khi xuất hiện ở phương Tây mà đã bị “phá vỡ”.

      Những năm đầu sau đổi mới 1986 những thể nghiệm cách tân hay khuynh hướng hiện đại hóa thơ ca vẫn chưa thu hút được nhiều cây bút tham gia. Hầu hết các cây bút vẫn tiếp nối mạch thi pháp truyền thống và mới chỉ có một nhóm nhỏ quyết tâm đổi mới thơ mạnh mẽ. Một số cây bút đã nỗ lực phá vỡ hệ thống qui phạm chi phối văn học suốt 30 năm chiến tranh thậm chí còn tiếp tục ảnh hưởng đến văn học những năm sau đó như một quán tính. Có nhà nghiên cứu gọi đó là quá trình “phi sử thi hóa” văn học. Khuynh hướng này đưa văn học thâm nhập sâu hơn vào những khía cạnh bộn bề và phức tạp của đời sống và tinh thần con người đặc biệt ở những vấn đề của con người cá nhân. Sự xuất hiện của những thể nghiệm phá cách mang tính tự giác trong thơ hiện nay báo hiệu những nguyên tắc thi pháp cũ cho đến giờ vẫn chi phối dòng chủ lưu của thơ ca đương đại đã đến lúc cần bị phủ định vị thế độc tôn của nó.

      Các tác giả của xu hướng cách tân thơ hiện nay có  thể chia làm hai nhóm: nhóm thứ nhất là những cây bút đã có quá trình sáng tác từ trước 1975 như: Hoàng Cầm Lê Đạt Trần Dần Đặng Đình Hưng Dương Tường Hoàng Hưng … Họ được coi là những người đầu tiên đánh dấu sự xuất hiện của một dòng thơ mới gây nhiều tranh cãi. Phần lớn tác phẩm của họ được sáng tác khá lâu trước thời kì đổi mới. Những tác phẩm mang dấu ấn siêu thực của Hoàng Cầm ra đời từ đầu những năm 60 (Lá diêu bông Mưa thuận thành Về Kinh Bắc…); Trần Dần viết Mùa sạch khoảng năm 1964 – 1965; Lê Đạt viết các bài thơ mang dấu ấn hậu hiện đại từ những năm 70 sau này được in trong tập 36 bài tình Bóng chữ… Những tác giả tác phẩm này đã trở thành tiêu điểm cho những cuộc tranh luận sôi nổi đầu tiên về thơ hiện đại vào khoảng những năm từ 1993 đến 1995. Nhóm thứ hai là những cây bút xuất hiện và trưởng thành sau 1975 như: Nguyễn Quang Thiều Dương Kiều Minh Nguyễn Lương Ngọc Mai Văn Phấn Trần Anh Thái Nguyễn Quyến Dư Thị Hoàn Tuyết Nga Trần Quang Đạo Đặng Huy Giang … Sau đó những cây bút đương đại được nhắc đến nhiều nhất có thể kể đến: Vi Thuỳ Linh Phan Huyền Thư Ly Hoàng Ly Văn Cầm Hải Nguyễn Hữu Hồng Minh Lê Vĩnh Tài Nguyễn Vĩnh Tiến Trương Quế Chi … Hầu hết các tác giả này còn rất trẻ khoảng trên dưới 20 tuổi vào thời điểm họ xuất bản các tập thơ đầu tay của mình. Quan sát trên thi đàn Việt những năm gần đây có thể thấy các tác giả trẻ đang khao khát thể hiện tiếng nói của thế hệ mình như một giá trị. Giá trị ấy được đảm bảo bằng cái mới cái hiện đại trong quan niệm về thơ trong giọng điệu bút pháp hình thức thể hiện… Dù có thể những tìm tòi cách tân chưa trở thành xu hướng chủ đạo chưa dễ tìm được sự đồng thuận trong đánh giá và tiếp nhận của người đọc nhưng vẫn có thể cảm nhận được một nguồn sinh lực mới đang tiềm ẩn trong thơ hiện nay.

      Tuyển tập 26 nhà thơ Việt Nam đương đại (Nxb. Hội Nhà văn 2002) đã cho thấy một thực tế rằng hầu hết các nhà thơ đang nỗ lực cách tân đi tìm cái mới lạ thay đổi những biểu tượng thơ ca cũ để xây dựng một “chủ nghĩa trữ tình” mới. Tìm đến cái mới là khát vọng của bất cứ người nghệ sĩ nào. Đó vừa là khát vọng vừa là thử thách đặt ra cho các nhà thơ trên con đường sáng tạo. Thời gian và công chúng sẽ là những thước đo công bằng và đúng đắn nhất. Cái mới thực sự từ nội tại của một nền thơ thông qua quá trình tiếp biến kế thừa và phủ định. Thơ ca luôn luôn cần một cuộc “cách mạng” mới do chính những con người của thế hệ mới thực hiện nhằm tạo ra một thời kì mới mang hơi thở của thời đại mới.

 L.K.T

( Nguồn: Văn nghệ Trẻ )

More...

EM ĐÓI !

By Gia đình Áo trắng

alt

Em đói!

* Truyện ngắn LÊ THÙY VÂN

1. Cô thất thểu kéo lệt sệt chiếc túi bên trong có đựng mấy bộ quần áo mấy cuốn sách trên mặt đường láng nhựa. Lúc xuất phát cũng đắn đo đem vali hay đem túi xách nhưng cuối cùng chọn đem túi xách tiện cho việc anh giằng đồ lên xe.

Chuyến đi du lịch vào dịp tết được lên kế hoạch cả mấy tháng trời vậy mà mới giữa đường đã... “gãy”. Anh để mặc cô khóc hu hu không xin lỗi không vỗ về không nói một câu như bản tính lì lợm mà anh đã chinh phục cô ngay từ ngày đầu. Để mặc cô nằng nặc lôi túi đồ trên xe xuống và kéo đi.

- Em sẽ về quê! 

Cô quay nhìn anh mắt mới sưng sưng chưa tới mức húp nói. Giọng có gì đó thách thức và buông xuôi. Về quê đến đâu thì đến mặc! Loáng thoáng trong mơ hồ cô cảm nhận được cái sự về quê đồng nghĩa với tình yêu kết thúc.

- Cách đây mười mấy cây có bến xe ở thị trấn X.

Anh nói rồi lên xe ngược lại đường về thị trấn X ấy để lại làn khói cay cay xám xịt trong màn sương mỏng mảnh quyện với cái lạnh rìn rịt ngày cuối đông. Đó là ngày mồng một tết âm lịch cũng là ngày Lễ tình nhân. Nghĩ đến điều này tất cả các mạch máu trong người cô như bị dồn thốc lên não bốc hơi ngùn ngụt. Lúc đi háo hức bao nhiêu thì lúc này cô thấy ân hận bấy nhiêu. Cô ân hận vì nói với bố mẹ không mua được vé về quê sẽ dời lại về sau tết mấy ngày để đi chơi với anh mà cô đùa là “dối cha dối mẹ đi theo giai”. Để rồi hậu quả là cô đang chơ vơ ở một nơi xa lạ không biết phía trước là đâu phía sau là đâu... 

2. Cô và anh cãi nhau mà cũng không biết đó có phải là cãi nhau không. Rồi im. Rồi ngược đường nhau mà đi. Vậy thôi.

Nguyên do chỉ vì trên đường đi cô quan sát thấy anh cứ lấn cấn với túi đồ sau xe đó là đồ ăn và lều trại để phục vụ cho mấy ngày đi phòng khi không tìm được khách sạn và quán ăn. Với quan niệm của cô một đứa con gái làm thơ viết văn suốt cuộc đời cần sự trợ giúp của người thân để theo đuổi những giấc mơ óng ánh màu thi ca tiểu thuyết lãng mạn của mình thì đã lên đường phải bỏ lại sau lưng tất cả những bộn bề công việc những lo toan thường nhật một balô và lên đường.

Không có chỗ ngủ thì ngủ trong rừng trên lớp lá khô đốt củi sưởi ấm thay chăn không có cái ăn thì vào nhà dân ăn ké hay hái quả trong rừng bắt cá dưới suối... Nghĩ như vậy nên cô nói:

- Sao anh cứ phải bận tâm với mấy thứ “không tên” ấy làm gì?! (Cô gọi những đồ ăn lều trại quần áo... đem theo là những thứ “không tên”). Anh hãy thư giãn và tận hưởng thiên nhiên. Quên mấy thứ đó đi!...

Không biết cô đã nói gì sai chưa bao giờ thấy anh gắt gỏng với cô đến thế như giận đẩu đâu và trút lên cô:

- Ích kỷ! Em không bao giờ có thói quen nghĩ đến người khác. Em tưởng ngủ trên lá giữa rừng bắt cá dưới suối hái quả trên cây dễ lắm à? Anh là thằng đàn ông anh phải... - Nhìn thấy mắt cô mòng mọng anh ngưng. 

Lúc cô quen anh bạn bè té ngửa một cô nhà thơ quen với một anh chàng IT nghe có vẻ không hợp logic. Nhưng anh nói đó là sự logic và là sự cân bằng của cuộc sống. Anh bổ sung tất cả những gì thiếu hụt trong cô. Một người đàn ông mạnh mẽ cá tính và luôn chu đáo khác với cái tính lãng mạn yếu đuối nhõng nhẽo mau nước mắt và lơ tơ mơ của cô.Vậy mà... 

3. Bằng cách nào không rõ cô cũng đến được thị trấn X ấy khi đôi chân rã rời. Lúc này cô mới tàm tạm hiểu sự lãng mạn của đôi chân trần tung tăng trên cỏ dại với dằng dặc đường dài là hai chuyện khác nhau. Nước mắt ráo. Cơn giận nguôi. Trời sâm sấp chiều. Gió cò kè sắc lạnh.

Thị trấn X là một thị trấn nhỏ loanh quanh một vòng là điểm mặt hết những ngôi nhà gỗ nằm cheo leo dưới chân núi. Xa xa là những ngọn núi cao sương mù bao phủ. Xa xa đó là bao nhiêu ngày xe bao nhiêu giờ xe để đến thì cô không biết.

Mồng một tết đường vắng hoe không một bóng xe cộ không một bóng người chỉ có mùi nhang ngày tết là đà quyện cùng với mùi hoa xoan nở rộ tím ngắt hai bên đường trên những thân cây khẳng khiu là đà cánh mũi. Lúc này cô nhớ nhà ghê gớm thấy thương bố mẹ và buột miệng ngân nga câu thơ của Nguyễn Bính “Mẹ cha thì nhớ thương mình/Mình đi thương nhớ người tình xa xôi”...

Loanh quanh một vòng cô cũng tìm được bến xe. Cánh cửa gỗ đã mục khóa im ỉm. Bên cạnh là tấm bảng treo nghiêng bị phủ bởi lớp bụi đất vàng là dòng chữ được viết bằng phấn xanh “Mồng 3 tết xe mới bắt đầu chạy”. Trời ạ! Mồng 3 tết biết đi đâu tìm chỗ ở bây giờ?

Lại thất thểu đi. Trời tối dần. Đi đâu đây? Lôi chiếc điện thoại ra nghe nhạc cho đỡ buồn và quên đi cơn đói đang réo thì nhận được tin nhắn của anh. Xem chi tiết tin nhắn thì anh đã nhắn gần hai tiếng. Tin nhắn lạnh lùng và dứt khoát: “Anh sẽ về Hà Nội sau đó vào lại Sài Gòn. Em tự lo cho mình nhé!”. “Tốt thôi” cô tự nhủ. “Không có anh tôi vẫn sẽ sống tốt”. Người đàn ông ấy từng nói sẽ không bao giờ rời bỏ cô cho dù thế giới này có đảo điên trời có sập xuống đi chăng nữa. Đúng là miệng lưỡi đàn ông! Vậy mà cô vẫn cứ tin thật ngốc. 

4. Ông chú già điện thoại. Mở ngoặc chút về ông chú già người đã nuôi cô từ tấm bé người đã cho cô một cuộc sống tốt nhất cả về vật chất lẫn tinh thần từ khi bố mẹ gửi cô lên phố khi tự thấy không lo được cho cô có một tương lai tốt đẹp sau này. Ông chú già vừa là một nhà văn vừa là một doanh nhân.

Nghe có vẻ trái khoáy nhưng viết văn thì làm “đếch” gì sống nổi nếu không đi làm doanh nhân để kiếm tiền viết văn đó là câu cửa miệng ông chú già vẫn thường nói với bạn bè. Nhưng lại thật nghịch lý và trớ trêu khi làm doanh nhân rồi có nhiều tiền rồi lại không thể viết văn. Vì vậy mà bao nhiêu tình yêu thương bao nhiêu những khát vọng dở dang của mình ông chú kỳ vọng ở cô...

Quên mất đang nói về chuyện ông chú già điện thoại như được trút mọi nỗi lòng như được bấu víu vào cái phao đang lúc chết đuối. Cô kể lại việc cô và anh giận nhau anh đã bỏ cô đi giờ cô đang ở một nơi khỉ ho cò gáy nào đó không biết nữa. Và cô kịp tắt máy khi chợt bật khóc. 

5. Không có phương tiện để về lại bất cứ một thị xã hay thành phố nào lúc này cô thất thểu đi tìm nhà nghỉ rồi sau đó tính tiếp. Ngày tết chẳng một nhà nghỉ nào mở cửa. Bụng đói meo. Tiền không có. Chỉ có cái thẻ ATM nhưng không có giá trị gì ở cái thị trấn nhỏ thó này.

Đang miên man nghĩ bỗng có tiếng hát rất gần: “Một con chuồn cởi truồng hai con chuồn cởi truồng bay đi bay đi bay đi...” và một bàn tay lạnh ngắt kéo vai cô. Quay lại là một khuôn mặt rất thanh tú của một gã trai nhưng đôi mắt dài dại nhìn cô và nhe răng cười nham nhở cùng với trên người gã mặc chiếc áo ấm đã cũ và phía dưới không mặc quần.

Cô thấy một đường lạnh chạy dọc sống lưng rồi như ma đuổi ba chân bốn cẳng cô chạy thục mạng. Chạy chạy mãi chạy đến khi đụng đầu vào một điểm bưu điện cũ kỹ tường rêu có một tốp trẻ con chơi đùa bên trong. Cô dừng lại mặt cắt không ra giọt máu.

Đúng lúc ấy ông chú già nhắn tin bảo gọi điện cho anh từ chiều đến giờ trên dưới chục cuộc mà không thấy nhấc máy. Giọng ông chú già lo lắng không biết anh có xảy ra chuyện gì không khi chạy xe trong lúc tâm trạng lộn xộn như vậy. Ông chú già đã đánh đúng vào điểm yếu của cô cái điểm yếu mà cô cố giấu “cho anh biết mặt”. Nếu anh có sao thì...

Cô gọi điện cho anh ngay sau đó. Sau hồi chuông kéo dài anh nhấc máy. Cô thấy nhẹ người nhưng cô vẫn hỏi giọng lạnh lùng: “Anh còn sống chứ?”. Im lặng một lúc là câu trả lời: “Vẫn!”. Cô cúp máy cái rụp.

Ngồi bệt nhìn mông lung ra con đường phía trước bọn trẻ hồn nhiên nô đùa vài chiếc lá bàng sót lại trên cây rơi rớt trên mặt đường không gian ảm đạm và buồn đến lạ. Trời bắt đầu tối dần. Gió lạnh đông đặc lại sà xuống mặt đường. Bỗng cô tia mắt nơi có dãy bàng đã rũ những chiếc lá cuối cùng cho ngày cuối đông để nở ra những chồi non sang xuân cô lại thấy gã điên gã đang chăm chăm mắt nhìn về phía cô rồi gã băng qua làn đường…

Cô lại bỏ chạy. Cái ý nghĩ ngủ qua đêm ở bưu điện cũ kỹ này không thành hiện thực. Phía trước có con đường với dãy xoan già trơ trụi lá trông hiu quạnh… Cô nhìn mông lung con đường phía trước mà thấy tất cả thật mịt mù. Ước gì lúc này có anh ở đây! Trời tối hẳn. Bỗng từ trong tối ấy một hình người cử động. Cô lại vùng chạy. Bỗng nghe tiếng cười. Tiếng cười cô không thể nhầm lẫn với bất cứ tiếng cười nào khác là anh.

Cô định quay lại chạy ào về phía phát ra tiếng cười ấy của anh nhưng chút vương vãi của cơn giận cơn tự ái rất chi con gái còn lại “ợ” lên cô rẽ vào con hẻm. Đó là một con dốc nhỏ thoai thoải. Đi đến tận cùng con dốc ấy là một ngôi nhà hoang có ai đó mới qua đây vết tích để lại là tàn tro chưa lụi hẳn và làn khói mỏng tang là đà trong không gian buổi chiều đông ảm đạm. Cô dựa lưng vào ô cửa mục mùi gỗ mục ẩm ướt bốc lên.

- Sao anh cười?

- Anh không phải gã điên.

- Sao anh biết gã điên?

- Không mặc quần...

- Sao anh biết không mặc quần?

Anh lại phá lên cười. Cô hiểu anh đã không hề bỏ lại cô một mình mà từng bước dõi theo cô. Cô luôn trong tầm ngắm của anh. Cô chạy lại đấm thùm thụp vào ngực anh rồi buông một câu:

- Em đói! 

 L.T.V

More...

Một nửa tình yêu

By Gia đình Áo trắng

alt

Một nửa tình yêu

* LÊ THỊ TÚ HÒA

Trong số rất nhiều bài thơ viết về tình yêu tôi đặc biệt thích bài Hành trình đi tìm một nửa của nhà thơ Pushkin. Bài thơ có ý nghĩa thật sâu sắc! Cuộc đời mỗi người đều là cuộc hành trình tìm kiếm tình yêu cho riêng mình.

Có thể bạn đã tìm thấy một nửa đích thực có thể bạn đang lầm tưởng “nửa của ai đó là nửa của mình” hoặc bạn vẫn đang tìm kiếm nửa kia của bạn ở đâu đó. 

Tôi từng mải miết đi tìm một nửa còn lại đã yêu nhưng nhanh chóng nhận ra người ấy chẳng phải là một nửa của mình. Và lại tiếp tục cuộc hành trình ấy. Giờ đây tôi đã gặp anh. Tôi có khá nhiều bạn bè và anh cũng không phải là người bạn thân nhất của tôi. Nhưng ở anh có điều gì thật đặc biệt khiến tôi luôn tâm sự mọi chuyện với anh. Mỗi lần có chuyện vui hay buồn anh là người đầu tiên tôi muốn sẻ chia. Có lẽ những tin nhắn trò chuyện đã dần gắn kết chúng tôi với nhau. Anh đã luôn ở bên tôi như thế một cách gián tiếp.

Thời gian lặng lẽ trôi nhanh bây giờ tôi đã là cô sinh viên năm hai đã quen cuộc sống ở một thành phố náo nhiệt với giảng đường đại học và quen cả việc luôn có anh ở bên yêu thương quan tâm chăm sóc. Yêu anh tôi cảm nhận được thế nào là hạnh phúc. Hạnh phúc đâu phải là điều gì xa vời mà thật sự rất giản đơn chân thành. Đó là khi có một bờ vai cho tôi tựa vào những lúc buồn đau là đôi bàn tay nắm chặt để không lạc mất nhau giữa dòng người đông đúc là tin nhắn sáng lên trên màn hình điện thoại lúc nửa đêm nhắc tôi ngủ sớm...

Câu chuyện của chúng tôi chỉ là một phần rất nhỏ trong bức tranh tình yêu muôn màu của cuộc sống. Có thể nó chưa hoàn hảo chưa thật đẹp như mơ ước nhưng tôi vẫn rất tự hào và trân trọng.

Một mùa yêu thương nữa lại sắp về. Tôi thấy mình thật may mắn vì đã tìm thấy “một nửa tình yêu” để cùng người ấy hưởng trọn vẹn niềm hạnh phúc trong ngày lễ tình nhân. Xin cầu chúc cho tất cả mọi người sẽ cùng “nửa kia” có một

Valentine thật ngọt ngào và ấm áp. Nếu “một nửa” của bạn vẫn chưa xuất hiện trong mùa Valentine này cũng đừng cảm thấy cô đơn nhé. Chỉ cần biết rằng tình yêu vẫn luôn hiện hữu “một nửa” ấy đang đợi bạn tìm thấy và có thể cũng đang đi tìm bạn đấy. Như lời kết bài thơ tôi yêu thích:

Tôi đi tìm em. Vâng! Tôi đã đi tìm
Và biết đâu trên đời này đâu đó
Em cũng đang tìm tôi như thế
Chỉ có điều chưa nhận ra nhau.

L.T.T.H
(Lớp 09CBC ĐHSP Đà Nẵng)

More...

Bàn tay níu gió mà lau đợi chờ

By Gia đình Áo trắng

alt

* LƯƠNG ĐÌNH KHOA

Bàn tay níu gió

mà lau đợi chờ

Khẽ khàng thành phố chiều nay
Ai quàng khăn ấm vương đầy lối đông
Mây gầy hiu hắt nhớ mong
Bờ môi xa ấm thơm hồng mùa thương

Ngòn ngọt gió lành lạnh sương
Đêm ươm ký ức cho vườn bình minh
Hàng cây run giấc mơ tình
Hôn bờ môi phố chênh vênh đèn vàng…

Sao trời  hôn ánh trăng loang
Còn ta hôn giấc mơ tàn mùa đông…
Nằng nặng nhớ vời vợi mong
Chơi vơi khoảng trống hong ròng khát khao…

Ai người hát khúc duyên trao
Từ  trong mơ ấy chạm vào đời nhau
Cho xa cách ở hai đầu
Bàn tay níu gió mà lau đợi chờ
Chờ mùa kết tóc se tơ
Một người nhớ… Một người mơ… Nghẹn lòng!

L.Đ.K

More...

Một khúc xuân quê nhà

By Gia đình Áo trắng

alt

* PHAN ANH TUẤN

Một khúc xuân quê nhà

Nhoẻn miệng cười khúc khích gửi mùa xuân
Đêm nằm mộng choàng vai em xuống phố
Đường rất đông có còn chỗ tình nhân?
Người khách lạ hỏi tìm ngôi chùa cổ.

Trời rét lạnh sương ướt đầy giao lộ
Em khoan thai đủng đỉnh bước lên đồi
Tay trong tay - cùng xe ngựa sóng đôi
Mắt trong vắt - giấu tiếng cười bối rối.

Ở Phan Rí buổi chiều qua rất vội
Thoáng lơ đễnh ngó nghiêng là đã tối
Thế mà xuân chấp chới đến đầu thôn
Chở hoa trái từ quê vào buổi sớm.

Đường ra biển qua Xóm Rùng mận đỏ
Trái tươi non làm ngọt lịm bờ môi
Mận bây giờ cây chết héo cành khô
Biển xâm thực nên đất bồi - đất lở.

Xuân đến rồi xanh ngắt những đồng khô
Nắng lan tỏa vào từng nhà ấm cúng
Xin một phút được làm cây hồng nhỏ
Góp cho đời chút sắc đỏ non tơ.

P.A.T

More...

Một thời yêu dấu chưa vơi

By Gia đình Áo trắng

* NGUYỄN NGUY ANH

Một thời

yêu dấu chưa vơi

Trời đã vào xuân
Từng đóa hoa khoe sắc
Anh nghe hồi chuông thánh lễ
Một thời yêu dấu chưa vơi.

Con đường xưa còn đâu
Người xưa còn đâu!
Vầng trăng đêm nay hờ hững quá
Cởi lòng như sợ lạc mất nhau.

Những đóa hoa nở muộn
Khi trời đã vào xuân
Dẫu biết tình em thay đổi
Anh vẫn hoài nhớ mong.

N.N.A

 

More...

Về nghe phố hát tình ca

By Gia đình Áo trắng


 

* MẮT BÃO

Về nghe phố hát tình ca


Về thành phố em
Những ngày tháng chạp
Vườn nhà ai nắng đã nhuộm vàng
Nghe hương tết nồng nàn góc phố
Đường hoa khoe sắc những dáng hồng.


Ta đi tìm một khung cảnh bình yên
Dung dị
Dáng em
Những chiều trên phố
Vẫn líu lo những lời tình tự
Chở mùa xuân về với những yêu thương.


Ta đi tìm ai
Một thoáng chốc đã xa rồi
Để vương chút hơi ấm ngày đưa tiễn
Tiếc nuối chiếc hôn vội vàng đêm tóc rối
Tiếc nuối những lời e ấp ở đầu môi.


Thành phố em
Tôi về giữa ngàn sao
Lấp lánh cơn mơ ngọt ngào mùa trẩy hội


Thành phố em
Tôi về giữa mùa nắng mới
Ngắm én bay đầy những buổi chiều rơi.
Về ngắm hoa


Nghe phố hát tình ca
Cung đàn cuối năm nghe dài như nỗi nhớ
Lượm lặt chút yêu xưa qua từng kỷ niệm


Quán cóc
Hàng cây
Câu hát
Những vần thơ...


M.B

More...

Ướm hẹn tháng giêng

By Gia đình Áo trắng


 

* VÕ MINH GIA THI

Ướm hẹn tháng giêng


Nụ mai ửng hồng
Ngậm sương
Hứng mùa xuân vàng rực
Chị ngài cuộn tròn trong kén trốn cái rét
Len lén bò ra hóa buớm
Dập dờn đôi cánh vũ hội hóa trang.


Chú kiến vàng chỉ huy đơn vị hành quân
Thả chút ngọt ngào cho vườn cam quýt
Cho vườn dâu Hạ Châu bóng mượt hẹn mùa sai quả
Nắng níu gió
Ban tặng cánh đồng mùa giáp hạt
Lúa làm mình làm mẩy no tròn bội thu
Lão nông già  se điếu thuốc ngó bâng quơ
Mênh mông sóng nước Xà No
Tưới cho đầy vầng trăng tháng chạp.


Gã con trai nhìn sang bến sông ngượng ngập
Mưa xuân lất phất chuyến đò ai đó hát giao duyên?
Em giấu nụ hôn nồng nàn trong vành nón che nghiêng
Anh bắt lũ én chuyển bài thơ tình in trên lá biếc
Mưa xuân rơi lất phất
Ướt tờ lịch muộn mằn ướm hẹn tháng giêng.


V.M.G.T

(ĐH Cần Thơ)

More...

Hẹn hò với mùa xuân

By Gia đình Áo trắng


 

Hẹn hò với mùa xuân

* Truyện ngắn PHẠM TRUNG KIÊN


Nàng 27 tuổi là trưởng phòng của một công ty thiết kế. Và chưa có người yêu.

Thời cấp III nàng là hoa khôi của trường. Mẹ nàng sợ con gái đua đòi hư hỏng thường cảnh báo: "Còn nhỏ phải lo học. Mẹ cấm mày yêu đương nhăng nhít". Vào đại học không thay đổi mẹ vẫn thường dặn dò nàng: "Học đã ra trường rồi yêu cũng không muộn...". Nàng nghe mấy câu này đến thuộc lòng đem luôn để trả lời cho những lần tỏ tình của tụi con trai: "Mẹ tớ nói học đã khi nào có việc làm rồi yêu...".

Nhưng đó là chuyện của mấy năm về trước. Bây giờ khi nàng 27 tuổi mẹ lại nói khác: "Sao mãi mà mày không có bạn trai thế? Tính ở giá hả con?". Nhất là mỗi lần có người đến gửi thiệp hồng mẹ lại như ngồi trên đống lửa: "Có thằng nào hỏi cưới chưa? Con Nga bằng tuổi mày đã... một chồng một con rồi đấy. Sao tôi khổ thế từng này tuổi vẫn chưa có cháu bế...".

Lúc đầu nàng cũng thấy hơi lo thậm chí còn định chọn đại một anh chàng nào đó làm người yêu cho xong chuyện. Nhưng dần dà nàng thấy sợ phải gắn bó với một ai đó gì đâu. Nhìn cảnh mấy cô đồng nghiệp tất bật với cuộc sống gia đình nàng vừa thèm vừa lo lắng. Nàng tự hỏi liệu bản thân có đủ khả năng làm tốt mọi vai trò khi đã lập gia đình. Nàng bỗng thấy khâm phục những người phụ nữ như bà như mẹ. Họ còn vĩ đại hơn cả siêu nhân ấy chứ.

oOo

Mùa xuân đang trải dài trên mọi con đường trong thành phố cựa mình nhè nhẹ từng ngày. Bầu trời như được... photoshop một ánh màu mới trong trẻo đến lạ kỳ. Gió uyển chuyển nhảy múa phả vào không khí hương vị đồng nội vấn vương. Nắng dịu dàng sải cánh chấp chới trên những nụ hoa đang thi nhau khoe sắc. Hồi nhỏ nàng thích nhất mùa xuân. Đứa trẻ nào cũng thế mùa xuân dễ thương vậy muốn không yêu cũng khó.

Nhưng giờ khác rồi nàng lại ghét mùa xuân. Mà chính xác hơn nàng sợ nó. Mùa xuân làm nàng già thêm một tuổi cứ nghĩ đến việc rồi mình sẽ là một bà cô khiến nàng khóc thét vì hãi. Cô gái nào cũng xem các nếp nhăn là kẻ thù của mình điều này có lẽ đúng. Như mẹ nàng thường lôi chiếc gương nhỏ rồi đếm mấy dấu chân chim. Những lúc như thế mẹ hay buông một câu nửa đùa nửa thật: "Mấy nếp nhăn này là do bố con mày cả đấy...". Ấy vậy mà mẹ nàng lại thích mùa xuân mẹ nói chỉ có kẻ ngốc mới không mong xuân đến. Nàng chẳng lạ gì những mâu thuẫn trong mẹ đôi khi nàng ước mình được vô lý như mẹ thì hay biết mấy.

Cô bạn thân của nàng cũng mê mùa xuân gặp nàng là ngay lập tức lên giọng một điệp khúc: "Yêu đi ngay hôm nay". Nhưng có khi chỉ sau đó một ngày cô bạn lại gào lên đầy tâm trạng: "Yêu đương mệt mỏi quá như mày mà lại hay". Đôi lúc nàng thấy mình như một cô bé trăng tròn ngơ ngác không hiểu người lớn đang nghĩ gì.

Mà có phải nàng chưa hẹn hò bao giờ đâu. Nàng cũng từng thử gặp một vài gã đàn ông mà người quen giới thiệu nhưng chẳng đâu vào đâu. Nhàm chán làm sao một cuộc hẹn được sắp đặt bởi mai mối và cũng thật buồn cho những cô gái phải cậy nhờ người khác giới thiệu. Nàng tự an ủi: "Tại mình bận rộn quá thôi. Bận rộn đến mức không có thời gian để yêu". Thậm chí nhiều khi nàng còn kiêu kỳ nhận xét: "Mình vừa xinh đẹp lại vừa thành đạt đàn ông khó với tới lắm...".

Thời sinh viên nàng cũng biết vẩn vơ mơ mộng. Mơ về chàng hoàng tử của mình đẹp trai như Jang Dong Gun nam tính tựa David Beckham. Nàng và chàng hoàng tử phải gặp gỡ trong hoàn cảnh bất ngờ và thú vị nhất rồi yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chưa dừng lại ở đó nàng còn hình dung rõ đám cưới của mình. Đó là một buổi sáng mùa xuân ngập nắng sớm mai nàng thướt tha trong bộ váy cưới trắng tinh khôi và sánh bước bên người đàn ông của đời mình. Đó là giấc mơ của mọi cô gái lãng mạn và đặc quánh các tình tiết cổ tích.

Giờ thì khác rồi nàng 27 tuổi và hiểu rõ viển vông là như thế nào. Nhưng nói vậy không có nghĩa là nàng hết tin vào những sắc màu tươi sáng. Nàng biết hoàng tử của mình vẫn đang ở đâu đó ngoài kia. Rồi tình yêu sẽ đến vào lúc người ta ít ngóng trông nhất.

oOo

Dạo gần đây nàng thường nhận được những bất ngờ lãng mạn. Một cành hoa hồng đỏ thắm bên yên xe máy thỏi sôcôla ngọt đắng nằm ngay ngắn trên bàn làm việc hay thậm chí là cả mấy cái bánh bao ấm nóng. Nàng thấy lòng mình thổn thức thì ít mà tự hào nhiều hơn điều đó làm nàng cười thầm: "Mình vẫn còn được lắm". Nàng không tin tình yêu có thể đến vì những chi tiết lãng mạn kiểu này nhưng một gã si tình nào đó muốn thầm yêu trộm nhớ thì nàng cũng không cấm. Nàng hoàn toàn chẳng tò mò về chủ nhân của những bất ngờ nhưng vẫn hi vọng đó là một anh chàng hay ho.

Công ty nàng có đợt tuyển nhân sự phòng nàng cũng có một thành viên mới. Đó là một cậu 24 tuổi nhưng học đòi để râu xồm xoàm khiến gương mặt non trẻ thành ra như đã bước sang tuổi 30. Nghe nói tên ấy thân quen với tổng giám đốc có lẽ vì vậy mà trong dáng điệu của hắn phảng phất sự bất cần. Dị ứng nhất là cách nói chuyện không chủ ngữ của hắn đơn giản một cách khô khốc.

Nàng căm ghét những kẻ vì quen biết mà phách lối dù rằng hắn có phách lối đâu. Nàng giao những việc khó nhằn cho hắn gọi là thử thách để có cớ phê bình. Nhưng không hiểu bằng cách nào hắn hoàn thành ngoạn mục. Sau rất nhiều lần như thế cuối cùng nàng phải công nhận hắn là một tay rất khá. Điều đó phần nào khiến nàng có cách nhìn khác về nhân viên mới của mình.

Có lần nàng và hắn đụng độ trong thang máy chỉ có hai người. Dáng cao gầy của hắn tựa hờ vào buồng thang máy hai tay khoanh trước ngực. Nàng đứng cạnh bên có cảm giác như hắn đang hướng ánh nhìn về mình chằm chằm. Không nói gì hết hắn chỉ nhìn vậy thôi. Nàng bất đầu thấy ngột ngạt lúc này đây sao thời gian trôi quá chậm chạp. Cửa thang máy bật mở ánh sáng và không khí tràn vào vội vã nàng rảo bước thật nhanh. Bất chợt hắn lên tiếng vẫn giọng điệu không chủ ngữ:

- Bánh bao ngon không?

Khựng lại một lúc rồi nàng bước nhanh hơn như chẳng hiểu hắn muốn nói điều gì. Nàng bắt đầu thấy tim mình đập dồn dập đầu óc trống rỗng. Ngay cả khi ngồi vào bàn làm việc trong phòng riêng nàng vẫn chưa thôi... kinh hoàng. Có lẽ nào người vẫn thường gửi đến nàng những bất ngờ là hắn một cậu nhóc tuổi 24?

Quơ vội tập tài liệu trên bàn nàng quạt lấy quạt để vào mặt dù rằng thời tiết đang rất mát mẻ. Nàng thấy mình hành xử như một con ngốc không bản lĩnh chút nào. Chẳng phải nàng rất tự tin sao lại để một cậu nhóc làm cho bối rối đến vậy. Sau ít phút tự nguyền rủa bản thân nàng nghe mình lầm bầm một mình: "Khá lắm cậu dám đùa giỡn tôi".

Những ngày sau đó nàng luôn có cảm giác một ánh nhìn đang hướng về mình chằm chằm. Hắn nhìn nàng theo cách một họa sĩ đang quan sát bức tranh mà mình đang vẽ dở ít ra là nàng thấy vậy. Cố phớt lờ tất cả. Nhưng không hiểu sao nàng vẫn thấy mình giống hệt một lon Coke đầy gas bị một kẻ tinh quái nào đó lắc điên cuồng sẽ chực nổ tung bất cứ lúc nào. Nàng chán ghét tình thế này.


 

Một chủ nhật chiều xuân điện thoại nàng rung lên từng hồi. Giọng hắn uể oải tựa một con cá vừa bị kéo lên bờ:

- Tôi bị sốt chắc phải hơn 40 độ - Hắn than thở nhưng nhanh chóng điều chỉnh sai số - Sốt 40 hay 39 độ gì đó. Tôi sống một mình không ai mua thuốc cũng chẳng ai nấu cháo giúp tôi.

- Sao không gọi bạn gái?  - Nàng đáp không rõ tại sao hắn lại gọi cho mình.

- Có bạn gái đâu mà gọi. Chắc chỉ người đang nói chuyện với tôi mới giúp được - Hắn tiếp tục thì thào càng lúc càng tỏ ra khó nhọc.

- Tại sao tôi phải giúp cậu? - Nàng gào lên tỏ vẻ đanh đá.

- Tôi sẽ nhắn tin địa chỉ nhà còn đến hay không thì tùy. Nhưng nói trước tôi có làm sao tất cả là do em.

Sau vài tiếng ho khụ khụ như một bệnh nhân sắp bất tỉnh vì kiệt sức hắn cúp máy. Nàng đạp tung cái chăn xuống giường không hiểu mình đang rơi vào tình huống gì đây. Nàng tự nhủ chẳng biết hắn có bị mộng du không mà tự dưng dám gọi nàng là em.

Cuối cùng nàng cũng quyết định đến nhà hắn. Nếu không đi nàng ngờ rằng tối nay mình sẽ gặp ác mộng. Sau khi ghé hiệu thuốc mua mấy viên giảm sốt hỏi đường một vài tay xe ôm rồi nàng cũng đứng trước cửa căn hộ của hắn. Cửa không khóa nàng e dè bước vào. Đập vào mặt nàng là một căn phòng đơn giản nhưng toát lên vẻ trang nhã. Chưa kịp quan sát rõ xung quanh nàng đã thấy hắn nằm vật trên sôfa bộ dạng như thể nếu chỉ đến chậm vài phút nữa thôi hắn sẽ nguy đến nơi. Thấy nàng hắn mỉm cười tinh quái. Nhưng giây phút đó chẳng hiểu sao nàng thấy nụ cười ấy đáng mến biết nhường nào.

Hôm đó lần đầu tiên hắn và nàng có một buổi chuyện trò đúng nghĩa. Mọi thứ diễn ra nhẹ nhàng tự nhiên không chút gượng ép. Hắn kể nàng nghe đủ thứ chuyện nói như không cách gì ngừng lại. Nàng nghe chăm chú tự hỏi người đối diện với mình phải chăng là chàng trai tuổi 24 lạnh lùng ngày nào. Hơi thở gấp gáp giọng nói khàn sốt của hắn mãi vang vọng trong đầu nàng: "Tôi biết em lâu rồi chúng ta chung trường đại học em trước tôi ba khóa. Tình cảm của tôi dành cho em đâu phải mới bắt đầu từ ngày hôm qua...".

Những ngày sau đó hắn không chút e ngại nói cho cả thế giới biết rằng hắn yêu nàng. Như một cậu học sinh ngỗ nghịch hắn để mặc cảm xúc điều khiển tất thảy mọi hành động. Người ta nhìn hắn bằng con mắt ngưỡng mộ hài hước và chờ đợi phản ứng của nàng. Hơn ai hết nàng cảm nhận rõ tình cảm chân thành mà hắn dành cho mình nhưng điều đó đôi khi còn khó khăn hơn là việc bị đùa cợt. Nàng biết mình phải nhanh chóng kết thúc chuyện này. Nhất là khi nhiều lúc đi bên hắn nàng chợt thấy trái tim mình xao xuyến lạ kỳ. Đặc biệt nữa đã hơn một lần nàng mơ thấy hoàng tử của mình. Chàng hoàng tử với gương mặt thân quen hệt như cách hắn vẫn thường nhìn nàng.

oOo

Một ngày xuân tuyệt đẹp ngày làm việc cuối cùng trước khi nghỉ tết. Không khí xuân chưa bao giờ rõ rệt như lúc này tươi tắn và rộn ràng. Mùa xuân quả là mùa dành cho tình yêu sự đoàn tụ niềm hạnh phúc. Thế nhưng tâm trạng nàng lại phức tạp một cách khổ sở điều này chưa bao giờ xảy ra trước đó. Trong giờ nghỉ của bữa trưa mặc cho mọi người đang rôm rả bàn về kế hoạch nghỉ Tết nàng lặng lẽ bước lên sân thượng công ty. Gió mùa xuân thổi nhẹ mang theo mùi hương của ngàn hoa đang đua sắc ngoài kia. Bất giác không biết từ bao giờ nàng thấy hắn đã đứng cạnh mình thật gần. Vẫn giọng nói ấm áp quen thuộc:

- Em có nhận ra không hôm nay anh mới cạo râu. Muốn mình già dặn hơn trong mắt một ai đó thì nuôi râu không phải là cách làm khả dĩ.

Nàng thấy mình bắt đầu muốn khóc dường như nàng yêu thật rồi. Một tình yêu được bắt đầu từ ngày xuân tuyệt đẹp. Thấy nàng im lặng không nói gì hắn tiếp tục lên tiếng với một đề nghị táo bạo:

- Tết này về quê anh chơi nhé!

- Đừng như vậy nữa. Ngày mai tôi sẽ đi xem mặt. Dì nói anh ấy và tôi chắc chắn sẽ hòa hợp tôi cũng mong như vậy - nàng đáp cứng cỏi cố cho giọng mình nghe bình thản.

- Đừng mãi che giấu cảm xúc thật của mình nữa không giống em chút nào. Anh không được ở điểm gì? Vì tuổi tác à? - giọng hắn hơi lạc đi nhưng biết rõ bản thân đang nói gì.

- ... - Nàng lặng im sợ rằng mình sẽ bật khóc theo từng âm giọng.

- Anh sẽ không bỏ cuộc nhất định không bỏ cuộc. Ngày mai nếu em đi xem mặt anh sẽ cướp em về...  - hắn đáp quả quyết lấn át cả tiếng gió xuân.

Nàng quay lưng. Chạy trốn. Không hiểu bản thân đang mong ngóng điều gì.

oOo 

Quán cà phê. Ngồi đối diện với nàng giờ đây là một người đàn ông chững chạc có vẻ cũng lịch sự và biết ăn nói. Nhưng hiện tại đối với nàng tất thảy đều vô nghĩa. Dường như trong nàng chỉ tồn tại duy nhất một ánh nhìn dịu dàng và tha thiết. Nàng biết mình đã yêu chỉ đôi khi chưa tin tình yêu có thể đơn giản như thế. Đang miên man với những suy nghĩ bất giác nàng nhìn thấy hắn. Chẳng rõ nàng có mộng du không nhưng hắn đã đứng trước mặt nàng từ bao giờ:

- Xin lỗi đây là bạn gái của tôi - hắn lên tiếng giọng cứng cỏi rồi cầm tay nàng kéo đi.

Hắn đã cầm tay nàng như thế chẳng rõ hai người đã đi qua biết bao con đường. Hơn lúc nào hết nàng cảm nhận được các tế bào tình yêu đang di chuyển trong từng mạch máu của mình. Ước muốn được yêu khiến nàng liều lĩnh không suy nghĩ gì thêm.

Hôm nay sao mùa xuân đáng yêu thế. Và nàng biết mình có hẹn với mùa xuân... 


P.T.K
(Buôn Ma Thuột)

More...