Chiều qua sông Vệ

By Gia đình Áo trắng


 

* NGUYỄN NGỌC HƯNG

Chiều qua sông Vệ


Nắng hồng hây hây má đỏ
Mơn man gió vuốt tóc huyền
Nhìn em lưng ong thắt đáy
Uốn mình sông Vệ... làm duyên!


Líu lo bụi ớt chim chuyền
Em hát chi câu đùa nghịch
Như hương tan vào cổ tích
Còn xui gió ngẩn ngơ tìm.


Chỉ hồng đã ấm trôn kim
Còn ướt câu thơ lá thắm
Nhớ thương tăm lặn bóng chìm
Mắt vẫn xanh vào thăm thẳm.


Đâu phải xa xôi ngàn dặm
Mồng tơi ngóc ngọn qua rào
Sao không bắc cầu dải yếm
Lại nhờ cánh bướm chiêm bao?


Muộn không khi mận hỏi đào
Tháng ba vườn hồng có chủ
Sông Vệ qua mùa mưa lũ
Uốn mình quyến rũ... đò ơi!


N.N.H

More...

Tháng 12 và tôi

By Gia đình Áo trắng


 

* LƯU THỊ CẨM HUYỀN

Tháng mười hai và tôi


Tháng mười hai...
Nắng quá hiền chẳng hâm nóng nổi 
                              buổi chiều

Tâm hồn tôi buốt lạnh qua bao lần về ngang  lối cũ
Gió ngoan cố chẳng biết nghe lời
Vắt kiệt sức mình thổi rát tháng mười hai.


Vẫn tựa mình trên lênh đênh 
                             tháng mười hai

Mùa đông khiến thị trấn trở nên trầm cảm
Rồi ủ dột thị trấn hóa rêu phong


Tháng mười hai buồn mà đẹp
Tôi tuổi buồn liệu là tuổi đẹp không mùa ơi?
Tách cà phê chẳng còn nhỏ giọt
Và dẫu buồn đến từng kẽ tóc


Cũng chẳng khóc nổi cho mình 
 một giọt tinh khôi
Khóe mi tôi ráo hoảnh
Mình già dặn giữa thơ ngây
Hay đã trưởng thành?


Tách cà phê lạnh đi giữa tháng mười hai...


L.T.C.H

(Lớp 12C THPT Phạm Văn Đồng Mộ Đức Quảng Ngãi)

More...

Thơ HÀ HUY HOÀNG

By Gia đình Áo trắng

 

HÀ HUY HOÀNG

NHỚ MẸ

Cứ mỗi lần rằm đến

Con nhớ Mẹ khôn cùng

Nén hương còn đỏ mãi

Trong lòng con rưng rưng


Dăm quả xoài quả quýt

Mấy bình bông điệp vàng

Mẹ khấn Trời khấn Phật

Ông bà theo khói nhang ...


Chìm trong dòng suy tưởng

Mẹ xa xăm cõi nào

Con thấy đời hư - thực

Con ngỡ mình chiêm bao


Xong Mẹ chia con cháu ...

Phần Mẹ dĩa trầu cay

Trầu thơm hương cổ tích

Quả ấm nồng vòng tay ...


Giờ Mẹ không còn nữa !

Rằm con qua hàng trầu

Rằm con qua hàng quả

Thêm một lần buốt đau ...


 

LỤC BÁT Ở GA SÀI GÒN

Em ngờ tôi kẻ bất lương

Không em - tôi chỉ thầm thương ... thôi mà !

Còi tàu từng chặp vang xa

Tóc em mát cả sân ga giữa ngày


Tôi nhìn âu yếm bàn tay

Trời ơi ! Ngấn cổ mắt mày ... lên hương

Chứ nào nhìn nhẫn kim cương

Sao em ngờ kẻ bất lương nhìn ... vàng ?!


Chợt buồn buồn đến mênh mang

Khi em vội vội vàng vàng bỏ đi

Hình như sực nhớ điều gì

Em sờ lại cổ ( nơi khi tôi nhìn ... )


Khi người đánh mất lòng tin

Cái thằng tôi giá nửa nghìn đồng thôi !

H.H.H

More...

Những khoảnh khắc và ám ảnh thơ

By Gia đình Áo trắng

 

Hà Huy Hoàng

TẢN MẠN NHỮNG KHOẢNH KHẮC

VÀ ÁM ẢNH THƠ


I.
Trong một lần được đi dự Hội nghị Những người viết văn trẻ Toàn quốc lần thứ 6 tại Hà Nội trong bài tham luận của mình có đoạn tôi viết : "... theo tôi trong văn chương; luôn cố gắng hết sức mình để đổi mới cách tân là điều cực kỳ cần thiết rất đáng được phát huy và biểu dương đúng mức. Tuy nhiên viết gì thì viết nhà văn đặc biệt là các cây bút trẻ không được cho phép mình xa rời thực tế mà càng nên cảm thông hơn yêu thương hơn gắn bó hơn với dân tộc với đất nước với gia đình và quê hương là nơi chôn rau cắt rốn của mình.
          Dù cách tân đổi mới gì đi chăng nữa mà không đành thức được cảm xúc thờ ơ hoặc không đau nỗi đau tận cùng dâu bể những bất hạnh của kiếp người của muôn vật muôn loài thì tất cả những cố gắng nỗ lực kia cũng bằng thừa thậm chí bị phản tác dụng..." (*)
II.
          Có một nhà văn đàn anh nói với tôi trong cuộc một nhậu tại một quán cóc ở Sài Gòn: "Đành rằng cũng là hoạ sỹ nhưng có người sở trường về tranh lụa có người giỏi sơn dầu lại có người chỉ tài hoa ở điêu khắc... Nhà thơ cũng vậy có người giỏi ở thể tự do có người tài ở thơ bảy tám chữ... Làm công tác biên tập văn học nhiều năm anh thấy chú mày chỉ thành công ở thể lục bát và năm chữ. Cố gắng khai thác và đi sâu hơn ở địa hạt này". Rồi anh cười cười nói tiếp: "Chú mày nên làm thơ hồn nhiên vui vẻ đi; chừng nào được năm sáu bảy mươi tuổi mới làm thơ về thế thái nhân tình cũng không muộn. Đừng đọc nhiều Nguyễn Khuyến Tú Xương... mà nên đọc thật nhiều các nhà thơ hiện đại đặc biệt là các nhà thơ trẻ..."
          Chợt nhớ có lần tại một quá nhậu khuya gần khách sạn La Thành ( Hà Nội ) một nhà thơ cao tuổi nổi tiếng cây đa cây đề khuyên tôi: "Muốn làm được thơ hay và sâu sắc ngoài năng khiếu trời cho mày mò đục phá em hãy đọc thật nhiều và thật kỹ Đỗ Phủ Nguyễn Du Hồ Xuân Hương Tú xương Nguyễn Khuyến... dùm anh. Rồi em sẽ thấy..."
          Hồi tôi còn hành nghề ... bán hủ tíu mì gõ ở Rạch Giá (Kiên Giang ) trong những lần trà dư tửu hậu có một anh nhà thơ thường hay thủ thĩ cùng tôi: "Phàm đã làm thơ chỉ nên làm thơ thế sự tuyệt đối không được làm thơ thời sự nghen em. Làm thơ thời sự nói thiệt người ta trả nhuận bút 1 triệu cho 1 bài anh cũng chả làm. Đăng được bài thơ thế sự dẫu nhuận bút có bèo thậm chí không có   ( ý anh bảo toà soạn họ "quên" gửi ấy mà ) anh cũng sướng đến ... đê mê...".
          Lại có một ông anh nhà thơ ( vừa được kết nạp Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam ) cùng quê hương núi Ấn sông Trà với tôi bổ bã trong một lần gặp gỡ: "Làm thơ đừng có đạo mạo quan trọng hoá là ... hỏng! Cứ viết tưng tửng tếu tếu cà rỡn thế mà dễ có... thơ hay chú mày ạ".
          Hôm qua nhận được thư của một nhà thơ khá tài hoa ( mặc dù đen nhẻm ) ở vùng đất Tây Nguyên. Trong thư anh dặn dò nhắc nhở: "Đã là người sáng tác hay dở gì cũng phải viết liên tục viết nhiều ắt sẽ có thơ hay. Không viết thì có khác gì cái kéo của anh thợ may lâu ngày không cắt: lụt dần rồi ... gỉ sắt...!".
          Và còn nhiều nhiều lắm những lời khuyên lời tâm sự chân tình của các bậc cha chú đàn anh bạn bè của tôi xung quanh vấn đề... thơ phú. Không biết tôi có lĩnh hội được chăng?
III.
          Tôi nhớ hồi nhỏ ( khi ấy tôi khoảng mười mười một tuổi gì đấy ) tôi có "sáng tác" được một ít bài thơ có thể gọi là những "tác phẩm đầu tay" định gửi cho báo Thiếu niên Tiền phong nhưng còn e ngại lòng cứ đắn đo phân vân mãi. Hình như ...! Cuối cùng tôi quyết định đưa cho mẹ tôi xem để mẹ góp ý sửa chữa giúp. (Bởi vì mẹ tôi  rất yêu thơ và thẩm thơ tinh tế mẹ thuộc Kiều Chinh phụ ngâm... làu làu ). Sau khi xem xong mẹ âu yếm nhìn tôi rồi khẽ nói: "Con làm thơ cũng được đấy nhưng con phải thành thật hơn nữa mỗi khi làm thơ bởi người ta đọc thơ họ thường đọc bằng TráiTim chứ trí não chỉ là thứ yếu. Tâm hồn có trong trẻo thành thật thì thơ mới gây xúc động và đi vào lòng người con ạ".
          Bây giờ mẹ tôi không còn nữa! Nhưng lời dạy của mẹ mãi theo tôi đến hết cuộc đời này. Cứ mỗi lần cầm bút lời mẹ hãy còn văng vẳng bên tai...

H.H.H

More...

Ngày về

By Gia đình Áo trắng

 

*truyện ngắn  Đỗ Hùng Dũng

Ngày về


Có thằng con đi bộ đội qua giêng nó về bà Độ thúc chồng tết năm nay rán đi biển một chuyến để kiếm tiền cưới vợ cho thằng con trai. Ông Độ cũng nhất trí. Vì vốn nhà nghèo từ trước tới giờ không có đồng tiền ăn đủ cái tết chuyện làm biển cũng không phải lạ lẫm gì. Nhưng hiện tại năm nay là khác hơn cả mấy năm trước tuổi ông Độ đã quá cao sức khoẻ lại kém tưởng tượng như ra ngoài đường gió mạnh mạnh cũng bay cả người huống chi là đi biển. Nhìn dáng vẻ gầy khô của ông mấy chủ tàu cũng không ai cho ông đi theo sức ông mà làm gì kéo lưới nổi có khi còn phải mang hoạ. Ông Độ đi hỏi gần hết cái xóm biển mà ai cũng từ chối nét mặt thì hằn học. Lòng ông thì cứ nôn nao mong có người nhận. Chỉ cần đi một chuyến là cũng kiếm kha khá để ăn chia vì cá mực ra giêng là có giá lắm nên ai mà chịu khổ mấy ngày tết là cũng có tiền.

Ông Độ đi rũ cả đôi chân. Ông chán nản ngồi lim dím đôi mắt cạnh bãi Đá châm điếu thuốc. Ông nghĩ mà lòng trĩu buồn chỉ có thằng con trai duy nhất đã nuôi nó đến hơn hai mươi tuổi mà vẫn không có tiền cưới vợ cho nó. Ông chợt nhớ lại cái ghe của ông hồi mấy năm trước bị gió sóng đập nát từng mảnh ngay cả gần bờ mà ông trời cũng không tha! Có chiếc ghe muốn đi thì đi muốn nghỉ thì nghỉ. Ông cứ nhìn thấy chiếc nào sơn màu ghi là ông ứa nước mắt. Cái chiếc ghe mang số hiệu BĐ 7748 cứ ám ảnh ông mãi đi đâu ông cũng kể ai cũng thấy thương ông nhưng không ai mà cứu giúp ông mãi được.  Cũng có người thấy ghét ông vì năm bão gió ấy chiếc ghe bị chìm ông giận cả bà vợ ông úp luôn một thùng sơn thừa lên mặt vợ làm đui mất một con mắt. Bây giờ ông rất hối hận cho nên bà Độ nói gì ông cũng nghe. Cái hồi đó mà nghe vợ thì chiếc ghe đó cũng không bị đập vỡ. Do tính ông cẩn thận nên đã đưa vào bờ thì phải cho nó vào sát bờ. Cho nên khi bà Độ về nhà trách ông sao không nghe lời tui thế là bị "dính đòn"!...

Ngày hôm sau ông Độ kiên nhẫn đi hỏi tiếp thì may mắn đến với ông. Ông gặp được một người quen hồi đi biển ở Vũng Tàu thằng con rể của ông ta đòi ở nhà ăn tết không chịu đi nên thiếu người. Thế là cũng có bạn uống rượu tết ngoài biển khơi.

Bà Độ xếp gói quần áo cho ông đi bà cũng dặn dò ông tuổi già sức yếu thì làm cũng vừa vừa còn sức để mà vào bờ. Ông Độ cũng dặn vợ ở nhà cúng kính với cũng tranh thủ mấy ngày tết người ta nghỉ ngơi thì vá lưới cho bà con kiếm ít tiền chứ tết ở nhà một mình thì buồn lắm!

Gần một tháng lênh đênh trên biển Ghe của ông bạn câu khá nhiều mực trong đó có sự đóng góp rất lớn của ông Độ. Cái ngày cuối sắp về ai cũng nghỉ ngơi cho khoẻ rồi vào bờ cứ nôn nóng đươc gặp vợ con mừng vui nên tối ông không ngủ được. Ông trèo lên sàn ghe ngắm về đất liền rồi trèo lên dàn vỉ sửa mấy con mực sắp bị rơi xuống. Lúc trèo xuống ông lờ mờ nên dậm trật nấc thang. Ông té xuống mà không ai hay biết. Ông không kêu ra tiếng cho đến chết...

Chuyến đi biển ấy không đủ tiền lo cho đám tang hai vợ chồng. Nghe ghe về bà Độ chạy ra bãi cá chờ thấy ông Độ nằm trong thùng đá bà ngã người chết luôn. Tháng giêng người ta kiêng kị nên hầu như không ai dám lại các con buôn cũng không mua mực của ông bạn. Ông bạn cũng nản lòng nản chí bỏ về nhà. Chỉ những người có nhà gần hai cái xác mới kéo ra gò cát trong rừng dương rồi moi lấp. Ngay cả thằng con cũng không ai biết địa chỉ mà gọi ngay về.

Mấy ngày sau thằng Tân con ông bà Độ xuất ngũ về. Nghe hàng xóm kể đầu cuối câu chuyện nó bị sốc nặng. Nhang khói cho ba mẹ xong nó qua nhà người yêu chẳng hay cô vợ sắp cưới đã nghe tin gia đình Tân nên cũng bỏ vào thành phố Hồ Chí Minh để làm ăn quên lãng chuyện cưới hỏi.

          Thằng Tân lòng đau như cắt nó thẩn thẩn thơ thơ người nó có lúc như lửa đốt có lúc như băng có lúc như có cái gì đó châm vào người nó. Nó không nhận ra cuộc đời này còn có nó. Cái ngày hơn hai năm nó đợi chờ để trở về để có những cái mà cuộc đời nó cần. Đời nó giống như một cái phủi tay mới chia tay quân ngũ rồi chia biệt luôn ba mẹ cho đến cô vợ sắp cưới...       

           Nó sải tay sải chân nằm ngửa giữa trời. Gió cát lấp nửa người nó. Cọng dương khô rơi phủ lên mặt nó. Dường như không có cái gì ở gần nó ngay cả một con chim hay một đám mây trên trời...         

Đ.H.D

More...

Mời ủng hộ thơ NGUYỄN NGỌC HƯNG

By Gia đình Áo trắng

  Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng vừa xuất xưởng tập thơ NHỮNG KHÚC CA TRÊN CỎ. Xin chúc mừng anh và trân trọng giới thiệu đến mọi người. Và cũng xin nói thêm Đàm Lan có nhận phát hành giúp anh Hưng một số. Với giá bìa là 30.000đ. Đàm Lan xin ủng hộ tác giả một phần và tiền tem. Vậy các anh chị em nào có nhã ý muốn hỗ trợ tác giả xin gửi bưu phiếu 25.000đ/cuốn về địa chỉ : Đàm thị Tuyết Lan 74 - Y Jut TP.Buôn Ma Thuột. ĐT : 0985.183225. Đàm Lan sẽ gửi tập thơ đến tận địa chỉ yêu cầu. Xin chân thành cảm ơn.

giadinhaotrang: Anh Nguyễn Ngọc Hưng đã tốt nghiệp SP Văn - ĐH Quy Nhơn loại xuất sắc. Nhưng vừa ra trường chưa kịp nhận công tác thì một cơn bệnh quái ác đã khiến đôi chân của anh bị liệt hoàn toàn. Anh được vợ chồng một người bạn nhận về chăm sóc. Từ đó đến nay sáng tác đối với anh không chỉ là niềm vui tinh thần mà còn là phương cách kiếm sống duy nhất. Chúng tôi xin giới thiệu bài thơ anh làm tặng người bạn chí tình của mình. Rất mong bạn đọc GĐAT hết lòng ủng hộ cho tập thơ của anh.
 

NGUYỄN NGỌC HƯNG

LẠY BẠN


Vì thương bạn khổ với mình

Vệ sinh tại chỗ tắm rinh ra hè

Bốn mùa gió đỡ mưa che

Còn lo cơm áo nặng đè lưng cong

Gặp khi ta khỏe bạn mừng

Trái trời ta ốm rưng rưng bạn buồn

Đêm rằm chẳng đoái trăng suông

Chiều xuân hiu hắt trở luồng heo may

Chăm mình bạn chẳng ngơi tay

Ngày qua ngày lại tiếp ngày triền miên

Giấu bao mệt mởi ưu phiền

Bạn cười : thế giới chẳng nghiêng chút nào!

Đời ta như ngọn đèn hao

Bạn là nhiên liệu rót vào yêu thương

Để từ le lói đêm trường

Ta lần theo ánh thái dương sang ngày

Bạn ơi nghĩa trọng ân dày

Dù không cốt nhục chân tay cũng là

Lạy này lạy mẹ sinh ra

Lạy này lạy bạn cho ta cuộc đời!

 N.N.H

More...