XUI

By Gia đình Áo trắng

alt

* Bài tham dự cuộc thi truyện mini "Nơi tôi đang sống"

Xui

+ NGUYỄN THÀNH GIANG

 

Mới sáng trời vẫn còn mưa và lạnh như cắt da cắt thịt. Tâm vừa kêu một ổ bánh mì chưa kịp đưa lên miệng thì một người đàn ông ăn xin từ từ đi vào quán.

Đầu tóc ông bù xù quần áo nhếch nhác đặc biệt là đôi chân chỉ còn từ đầu gối trở lên. Mà lạ ông ta đi tới đâu người trong quán đều quay mặt đi không đếm xỉa gì tới. Một anh thanh niên ngồi góc quán đứng lên trả tiền ngang qua mặt ông ăn xin buông một câu rõ to:

- Dẹp ngay cái trò ni đi!

Tâm thấy chạnh lòng. Đã không cho thì thôi người ta tàn tật sao lại nỡ vô tình đến vậy. Trong túi còn đúng năm nghìn cô móc ra đem lại bỏ vào chiếc mũ trên tay người ăn xin. Là sinh viên dưới quê lên đây trọ học cô làm gì có nhiều tiền. Nhưng cô không đành lòng. Anh thanh niên nhìn cô cười và lắc đầu không nói gì...

Lòng vẫn tò mò Tâm muốn biết người ăn xin ấy sẽ đi làm sao với đôi chân tàn tật dưới trời mưa lạnh thế này. Cô rón rén đi theo sau khi đã trả tiền ổ bánh mì.

Đúng một phút sau cô lặng người đi khi thấy người đàn ông ăn xin đang khó nhọc đi bằng hai đầu gối chợt đứng thẳng người dậy vọt lên chiếc xe máy đợi sẵn. Trước khi chiếc xe phóng đi Tâm còn kịp nghe vẳng lại câu nói:

- Mới sáng đã xui. Gặp một con ngu nhưng nó cho có năm nghìn. Còn bị một thằng choai choai chửi!

 

N.T.G

More...

Tiễn mưa

By Gia đình Áo trắng


 

* NGUYỄN THÀNH GIANG

Tiễn mưa


Nghiêng tai
tiếng vọng mùa còn
Lòng bay ngược gió
phố mòn dáng xưa.


Tiễn hè
vắng những chiều mưa
Thì thào bên tóc
em vừa mộng say.


Ta về
phố đã tàn ngày
Mắt em
giờ đã loang đầy mắt đêm.


N.T.G

More...

Về làng

By Gia đình Áo trắng


 

* PHAN CHÍN

Về làng

 

Ngu ngơ để mất dấu làng
một ngày chân bước hoang mang tìm về
gió chiều quất buốt cành tre
mối tình đi lạc lời thề bỏ quên

Chân chưa hết ám dấu phèn
lòng đà mấy bận đòi lên phố rồi
một ngày chợt thấy sông trôi
mới hay mình lạc bến người vợi xa

Nhịp đời buồn bảy vui ba
mà làng vẫn thắm cỏ hoa tảo tần
quay về chân vấp phải chân
làng ơi tôi gọi trăm lần. Chênh chao!...

 

P.C

More...

Con tốt

By Gia đình Áo trắng


 

* TRƯƠNG ANH QUỐC

Con tốt

( Trích từ tiểu thuyết "Biển"
- Giải nhất cuộc thi "Văn học tuổi 20" lần 4 - 2010 )


Mấy ngày đầu xuân vùng xích đạo trời thật oi bức trong buồng máy nóng hầm hập mặc dù các quạt thông gió đã chạy hết công suất. Khi đi ngang qua máy phát hay thân nồi hơi hơi nóng phả vào rát cả mặt.

Dưới buồng máy nóng thế cũng còn đỡ lúc báo động hay điện thoại reo thì chạy vào buồng điều khiển có điều hòa cũng mát nghỉ xả hơi được một chút thành ra đi ca trong buồng máy cứ trông cho có điện thoại hay báo động hoài.

Còn bên ngoài mặt boong phẳng lì ánh nắng chiếu xuống hơi bốc lên nóng hừng hực mang giày bảo hộ mà như giẫm lên đống lửa than. Toàn con tàu một màu đỏ rực không biết sao lại sơn màu đỏ màu đỏ làm mắt dễ choáng lại còn kích động thần kinh.

Cũng như bò tót Tây Ban Nha thấy tấm vải đỏ là lao đầu vào húc bán sống bán chết. Thủy thủ chưa đến nỗi như bò tót Tây Ban Nha nhưng dưới cái nắng gió của vùng xích đạo này không sớm thì muộn cũng giống bò tót mất.

Gió biển mang hơi muối mặn táp vào mặt vào cổ cháy sém thủy thủ sáng sớm đi làm 12 giờ trưa mới vào nghỉ không thay đồ mà chỉ rửa tay qua loa ăn trưa uống nước tranh thủ nghỉ ngơi tí xíu. 1 giờ chiều bắt đầu làm lại.

Ớn nhất cái nắng đầu giờ chiều không ai tài nào đứng yên mà phải đi đi lại lại đứng lâu đôi giày bảo hộ như chảy cả nhựa ra dính vào chân ấy vừa làm vừa đếm từng phút mong cho mặt trời mau lặn. 6 giờ chiều về bước thấp bước cao OS (1) Din hát nghêu ngao: "PiVi đi dễ khó về lúc đi trắng nõn lúc về đen thui". Nghe thế AB (2) Ya chữa lại: "Khi đi người Việt khi về người Miên". Cả hai cùng cười ha hả. Tuổi trẻ mà phải hát. Hát cho ngày qua mau hát cho quên ngày đoạn tháng hát để xua cái gió cái nắng bỏng rát của vùng xích đạo này.

Gió thế nắng thế chứ thủy thủ vẫn răm rắp làm đúng giờ thủy thủ bảo quản ngoài boong mỗi ngày làm ít nhất 10 tiếng đồng hồ. Thủy thủ đi ca nếu đi một ca lái 4 tiếng phải làm thêm ngoài boong 6 tiếng nữa.

Hôm đó giữa chiều trời bỗng nhiên đổ mưa dối hơi nóng từ mặt boong bốc lên ngùn ngụt. Mưa dối thế này mà dầm hơi sắt nữa thì bệnh mất mình cũng đang uể oải trong người đây chắc là sắp bệnh rồi. Nghĩ thế nên 4 giờ chiều hết ca trên buồng lái Đa đi xuống vừa nhẩm tính trong đầu là phải ngủ một giấc đến khuya dậy ăn tối rồi đi ca lại luôn một thể. Mấy hôm nay làm hàng đi ca six on - six off (3) lại ma nơ (4) làm dây nên thiếu ngủ. Đa nghe xương cốt rã rời bước từng bước nặng nhọc xuống cầu thang gặp đại phó Ramar đi lên.

- Ê mày đi đâu đó? Ra ngoài boong gõ gỉ thêm hai tiếng nữa chứ!

- Hôm nay tôi bị ốm cho tôi nghỉ một buổi đi!

- Không có ốm đau gì cả ốm cũng phải làm!

- Để hôm khác tôi sẽ làm bù được không đại phó Ramar?

- Không là không!

- Thế tôi không làm nữa đâu. Tôi vừa đi ca xong!

- Dám chống lệnh đại phó hả?

- Tôi chỉ làm việc một ngày 8 tiếng thôi! Tôi không làm thêm.

- Được! Được lắm!

Đại phó Ramar hầm hầm nện giày bình bịch lên buồng lái nhận ca còn Đa đi về phòng nằm mà không tài nào ngủ được. Đa tức mình quá chúng bay chỉ biết ra lệnh thôi chứ có làm gì nặng nhọc đâu mà tốn sức suốt ngày chỉ đi đi lại lại vẽ việc cho thủy thủ tụi tao làm. Đã thế lương chúng bay lại cao ngất ngưởng. Tụi tao là người của công ty mà không bằng tụi bay ai đời con ruột không quý bằng con nuôi thế này! Công ty tao sính ngoại mà chúng bay có tài giỏi gì cho cam. Không tao không để chúng bay đè đầu cưỡi cổ mãi được. Không tao không làm theo ý thích của chúng bay được!

Bất đắc dĩ Đa mới đi chuyến này phần vì gần tết phần vì mới cưới vợ được có mấy ngày. Đi tàu mà cứ như đi đánh giặc không bằng! Giá như được ở nhà thêm vài tháng nữa thì Đa đi cũng yên tâm đằng này... Đa nghĩ mà tức cành hông tư tưởng không thông đi làm lại gặp sĩ quan (5) Ấn Độ ép người quá ai chịu cho thấu. Sức người có hạn tức nước có ngày sẽ vỡ bờ thôi.

Cãi nhau chút xíu như thế không biết sao công ty lại biết hôm sau gởi điện sang. Không phải biết chuyện cãi nhau mà là chuyện thủy thủ không chịu làm thêm. Không làm thêm thì việc dồn ra đó không làm thêm là có ý chống đối công ty. Kỵ nhất những đứa cứng đầu cứng cổ ở trên biển mà dám chống đối hả chỉ cần bóp nhít một cái là xong!

Đại phó Ramar xuống câu lạc bộ mang theo bức điện. Đáng lẽ ba việc nhỏ nhặt ấy chỉ cần cho thủy thủ mang xuống là được rồi đằng này đích thân Ramar bước chân ngỗng vào ném trên bàn bảo mọi người hãy đọc thông báo của công ty đi đọc cho kỹ vào.

Máy tư (6) La vội vàng cầm lấy như sợ người khác tranh phần gì chứ ba thứ thông báo là La khoái lắm làm như không ai biết tiếng Anh bằng mình. La tơm hớp khi mấy người cũ của công ty cứ bảo rằng mấy năm trước có chức danh owner (7) có khi chủ tàu chẳng phải làm gì chỉ dạo loanh quanh ngắm nghía rồi báo cáo về công ty có khi người có chức danh cao nhất trong đám thuyền viên Việt kiêm luôn đại diện chủ tàu. La rất thèm tiền và quyền lực. Cũng thật kỳ từ con vật sống bầy đàn đến con người khi đã bay vào vũ trụ đều thích quyền lực. La thích ra lệnh lúc nào cũng thích hơn người khác nên mơ được làm owner lắm.

Thỉnh thoảng mấy người lớn tuổi bơm đểu chức danh đại diện chủ tàu có ai xứng đáng bằng La. Nghe thế La sướng rơn chưa làm owner mà La đã quát tháo ầm ầm không kể lớn nhỏ bé choai. Thợ cả Tha tức tím ruột nhưng lại thôi chấp chi cái thằng trẻ người non dạ lại háo thắng ấy. Tránh voi chẳng xấu mặt nào.

La lướt qua bức điện mặt xịu đi rồi ném lên bàn. Ơ cái thằng này không đọc mà cũng giành hả? Bosun (8) Ip nhặt lấy mà đọc to không phải về việc quyết định người nào làm đại diện chủ tàu mà về thời gian làm việc có cả tiếng Việt kèm theo sau tiếng Anh: ... Về giờ làm việc quy định thuyền viên làm thêm mỗi tháng nếu vượt quá 103 giờ mới được tính overtime (9). Còn những công việc mà công ty yêu cầu làm thêm ngoài giờ mới được tính là extra work (10). Tiền overtime và extra work sẽ được tính theo khung giá mà giám đốc công ty đang phê duyệt... Phó phòng quản lý và điều động Đình Tú đã ký tên...

Chờ cho Bosun đọc xong thợ cả Tha vừa xỉa răng vừa bảo:

- Ai biểu các anh không đọc kỹ hợp đồng lao động chi. Hợp đồng lao động mù mờ rằng thời gian làm việc tối thiểu chứ đâu có giờ tối đa. Mỗi tháng làm hơn 103 giờ mới được tính cộng với mỗi ngày 8 giờ quy định tức là mỗi anh làm gần 12 giờ đồng hồ. Người Ấn cứ nắm lấy mà thi hành. Với họ thì thời gian ở trên phòng có chơi game hay uống cà phê cũng được tính giờ làm vì đó là công việc giấy tờ hoặc có nằm ngủ nếu có người nào hỏi thì họ cũng bảo rằng đang thinking(11)!

Bosun Ip đọc lại lần nữa cho chắc ăn.

- Cái gì thằng Đình Tú đã là phó phòng rồi kia à? Đù mà tính cái gì? Mới hai năm trước nó còn đi OS ra boong làm là lủi vào chỗ mát trốn việc bây giờ lên phòng làm rồi ra thông báo quy định giờ giấc này nọ...

- Người ta giỏi mới lên phòng ngồi được chứ chú. Cán bộ rồi sẽ khác chứ phải xây dựng tập đoàn phải củng cố quyền lực phải biết bợ đít cấp trên đôn dên cấp dưới.

- Giỏi gì thằng ấy mà giỏi! Đi với tao tao biết cả năm trời mà chẳng biết đấu dây lại chúa lười biếng.

- Thì làm siêng và cày hùng hục như chú cháu mình có được lên phòng ngồi đâu?

- Mầy tưởng dễ lên ấy ngồi lắm hử! Không COCC (12) đến đời con mày cũng đừng có mà mơ.

Chú Ip và La nói chuyện như cãi nhau mồm người nào cũng to không biết đến lúc nào cho xong nếu không có tiếng loa thông báo của thuyền trưởng Benyti ai có mua sim mua card thì lên buồng lái.

May quá có sim điện thoại để gọi về cho người thân còn gì sướng bằng. Ở Singapore mua sim card M one 1818 nói chuyện mỏi miệng. Giá rẻ nhưng mỗi lần gọi là mỗi lần nạp mà có phải ít số đâu bấm 14 chữ số không đủ nhanh là bị ngắt phải nạp lại từ đầu. Mà kể cũng lạ sao thuyền trưởng hôm nay lại thương anh em thế!

Ai mua lên đăng ký trực tiếp chứ thuyền trưởng không cho đăng ký thay trừ phi có tiền mặt đưa liền. Ai mua bao nhiêu chiếc thuyền trưởng viết họ tên chức danh rồi ký vào. Cuối tháng gởi về công ty trừ vào lương còn thuyền trưởng lấy tiền trên tàu. Mỗi sim hay card lời vài đôla ít nhiều cũng là công sức bỏ ra kiến tha lâu cũng đầy tổ.

Không chỉ được gọi điện thoại mà chiều nay thuyền trưởng sai cadet (13) mở bond store (14) để bán bia nước ngọt. Cadet Vishala lo việc giấy tờ và bond store lúc nào cũng cười tươi. Đứng trước cửa kho cầm tờ giấy người nào mua gì thì ghi họ tên và ký tên vào. Khi In cầm bút giấy Vishala đưa tay ngăn lại bảo:

- Để tôi ghi giùm cho. Tôi biết tên bạn mà!

- Thiệt không?

In đưa cây bút Vishala nghiêng nghiêng cái đầu theo nét bút vừa viết vừa đánh vần không sai một chữ.

- Vishala giỏi quá!

Cả hai cùng cười giòn tan. Mấy người thấy thế cũng cười giòn tan.

Lâu nay nhịn khát được mua bia một số người đăng ký vài thùng uống bù. Nhưng Vishala bảo rằng thuyền trưởng chỉ cho phép mỗi người được một thùng bia còn nước ngọt ai mua bao nhiêu tùy ý. Mang một thùng bia về phòng AB Ya còn theo năn nỉ mỏi miệng thuyền trưởng cũng không cho mua hai thùng anh nói mua thế cho đỡ mắc công chứ mỗi ngày anh uống có vài lon thôi! Thuyền trưởng bảo làm thế là trái quy định anh mua bia để trong phòng buồn buồn anh uống say không làm việc hoặc lỡ có chính quyền cảng xuống kiểm tra thì ai chịu. Nắm kẻ có tóc chứ ai nắm kẻ trọc đầu chính tôi mới phải gặp rắc rối còn anh có xỉn nằm queo một chỗ cũng chẳng có sao thôi để lần khác mua tiếp. Ya nghe cũng có lý gật đầu nhưng còn nói với dặn thuyền trưởng lần sau thì nhớ cho anh mua sớm nhé.


 

Có bia tất cả tụ tập phòng thợ cả uống cho vui rang ít đậu phộng với con cá khô thế là nhất. Uống bù lại mấy ngày không bia rượu. Rượu bia khi có đầy phòng thì không màng đụng tới còn khi hết veo lại đâm thèm no dồn khát góp. Giữa biển chứ đâu phải trên đất liền nếu có tiền anh cũng đâu mua được những thứ anh thích. Ngồi uống bia tán phét cũng kỳ ngồi không chẳng bao giờ có chuyện để nói rượu bia vào chuyện cứ tuôn ra mạch lạc rồi chuyện nọ xọ chuyện kia rượu bia làm cho con người ta nói thật lòng xong một chầu xa lạ mấy cũng thấy gần gũi.

Và sướng nhất là có tin tàu sắp về Việt Nam phải uống mừng thôi. Về Việt Nam được gọi điện thoại thả ga hết card có người nhà nạp cho chứ ở nước ngoài mỗi khi tàu dừng quá xa thủy thủ không đi bờ mua card khó quá. Lúc có người mang card lên thì bận đi làm và nhiều người không mang theo đôla. Tưởng tàu chỉ đi trong nước không ai đổi tiền mang theo làm gì nên mỗi lần mua là phụ thuộc thuyền trưởng. Thuyền trưởng Benyti bán sim card mà như ban phát ân huệ cho thuyền viên không bằng! Đang lai rai nghe có tiếng cồm cộp In vén màn cửa sổ dòm ra boong hỏi bosun:

- Có tiếng gì gõ ngoài boong vậy chú?

- Thằng Ya đang gõ gỉ chứ làm gì.

- Trời ban đêm mà cũng gõ gỉ! Sao không làm vào ban ngày?

- Đại phó và thuyền trưởng bắt! 1g-2g sáng còn gõ nữa là mới tối!

- Chúng có là con người không?

- Chúng nó là lãnh đạo lãnh đạo thì có quyền. Mình là lính lác chỉ làm theo lệnh cấp trên mà thôi. Người mình làm khổ như con trâu mà chỉ được ăn rơm rạ còn chúng nó ngồi chỉ tay năm ngón lương máy trưởng không thôi đã bằng mười mấy người mình cộng lại lương thuyền trưởng thì cao khỏi phải nói. Biết bao giờ người mình mới làm chủ được con tàu như thế này...

- Còn lâu thuyền viên mình có đi thực tập sĩ quan đều do chúng nhận xét. Có làm tốt mấy cũng không bao giờ chúng nhận xét tốt cho đâu. Ai đời có đứa thực tập phó hai mà suốt ngày bị sai chạy việc giấy tờ như cadet thậm chí còn tệ hơn cadet mỗi khi làm hàng chúng cho ra canh dây tời mũi suốt chứ không cho vào CCR (15) lấy đâu mà giỏi được kia chứ. Thợ cả Tha bức xúc quá lên tiếng.

- Thì do chính sách của công ty mình dùng người Tây trị người Việt. Thiếu gì người Việt giỏi đã từng có đội đi đánh thuê cho Nhật cho Tây cả mấy chục năm trước. Với lại người Việt chỉ trả lương thấp thì người nào mà thèm đi đâu.

- Lãi từ vận chuyển thì có bao nhiêu đâu vận chuyển chỉ là một phần nhỏ trong hoạt động của công ty thôi mà...

- Chuyện của công ty đã có người khác lo chúng ta bàn làm gì cho mệt óc. Thôi nâng ly cái đi nào!

- Uống bia thì tập trung vào chuyên môn đi! Một hai ba...

Uống đã quá sáng ra ai cũng dậy trễ. Đi làm mà không kịp ăn sáng. Uống bữa bia khỏi chia bữa sáng. 10 giờ giải lao vào uống sữa và ăn lát bánh mì cũng được rồi.

Tàu vừa đến thả neo thì có chiếc đò cập mạn. Đại lý Singapore làm việc rất chuyên nghiệp bất kể tàu đến lúc nào. Đất nước phát triển là cửa khẩu quốc tế có khác rất chi là năng động. Bởi thế đất nước họ giàu đẹp là cường quốc dù diện tích bé tí tẹo.

Bosun Ip thả cầu thang mạn cho đại lý lên. Cùng đi với đại lý là một người da sạm đen khi ghi tên vào sổ an ninh mới biết là người Việt. Chưa kịp hỏi thăm anh ta đã mang giỏ xách vào trong cabin (16). Anh vào gặp thuyền trưởng rồi thay đồ bảo hộ ra boong.

Đa chưng hửng bỏ búa gõ gỉ phủi phủi đến bắt tay bosun:

- Chúc bố ở lại mạnh giỏi!

- Mày về à?

- Dạ cũng bất ngờ quá!

Đa đi một vòng quanh boong bắt tay mấy OS vội vã vào nhét áo quần vô túi rồi chạy lên gặp thuyền trưởng hỏi xin nhận lại giấy tờ. Thuyền trưởng đưa mỗi tấm hộ chiếu phổ thông:

- Cứ về đi ít bữa lên công ty mà nhận. Chúc cậu về vui vẻ!

Khi sign off (17) hay thay người công ty dặn thuyền trưởng hãy giao hết giấy tờ cho đại lý gởi về công ty. Làm thế chẳng người nào trốn đi công ty khác được. Nếu phá hợp đồng thì phải bồi thường bồi thường cho công ty đã đưa anh đi thực tập hoặc đã ký giấy cho anh đi học đi thi. Lúc nhận người vào công ty luôn cho đi thực tập nói là để làm quen thực ra là để trói người cho chặt. Đất không lành chim gì đậu nổi! Nhưng khi anh nhận ra điều đó là công ty đã tìm được người khác để thế chỗ anh rồi... Chuyến này về trước thời hạn nhất định Đa phải đền toàn bộ chi phí vé về và vé cho người qua thay.

Đại phó Ramar cũng đứng đó nhìn Đa cặp mắt có dấu hỏi như muốn hỏi đểu "sao mày lại về?". Châu chấu mà dám đá voi hả? Đây không phải là voi thường mà là voi quý ngà dài!

Đa về rồi buổi cơm tối như thiếu thiếu một cái gì. Chiếc ghế Đa ngồi mọi khi không ai kéo ra. Người nào cũng lầm lũi ăn chứ không nói. Chúng nó quá thể chúng nắm quyền sinh sát đuổi người về mà không thông báo trước gì hết. Đa về là do đại phó chứ ai vô. Trông cái mặt đại phó đã thấy ghét.

Thật là linh mới nhắc là đại phó Ramar có ngay. Anh ta ngậm điếu thuốc vểnh ngược thấy mà ghét. Chẳng ai thèm hỏi một câu. Đại phó nhìn nhìn như muốn ra oai. Đứa nào dám chống lại ta là về như thằng Đa kia đấy!

Hôm sau ra boong thiếu tiếng cười giòn của Đa thấy vắng vắng làm sao ấy. Có lẽ giờ này Đa đang ngồi trên máy bay về nước được về ngay còn đỡ chứ nằm lại vài ngày chờ tính hết vào chi phí đền mà khổ. Đa về có bị trừ nhiều không cũng may là tàu chỉ ở Singapore chứ nếu ở châu Mỹ châu Âu thì đền có mà ốm. Về chưa chắc được ở nhà lâu vì công ty sẽ bắt đi làm trừ nợ. Cái nghề đạp xích lô nước biết bao giờ mới khá.

Tàu vừa cập cảng có người mới mang balô lên tàu ngay. Một người Ấn cao to đứng tuổi. Lại thêm người Ấn nữa! Không biết ông ta lên thực tập hay sao. Buổi trưa nghe tiếng xì xào người mới đến thay đại phó. Đầu giờ chiều đại phó làm công tác bàn giao. Mặt Ramar không câng câng như hôm trước mà buồn xo. Đáng đời cho mày lắm! Sao mày không giỏi mà đi nữa đi! In bước vào CCR chào Ramar và đại phó mới rồi hỏi:

- Đại phó Ramar bàn giao à? Công ty cho đại phó nghỉ việc hả?

In cố nhấn mạnh từ "nghỉ việc" thật to. Ramar nhíu mày rồi cười gượng:

- Công ty MSIA chuyển tôi đi nhận tàu mới ở Hong Kong. Tàu mới to gấp ba chiếc tàu này luôn đó!

Lúc trưa máy hai Jollia cũng bảo thế mà In đâu tin. Tin sao được. Láo vừa thôi! Nói thế để khỏi quê độ chứ gì. Tiếc mức lương gần 9.000 đôla chứ gì. Đa mày đừng có buồn đại phó Ramar chỉ về sau mày có một ngày thôi! Lỗi của mày là không chịu làm thêm giờ còn lỗi của Ramar là không chịu thường xuyên kiểm tra thiết bị đo oxy để nó cạn pin sau đó có khắc phục nhưng PSC (18) đã phàn nàn. Và quan trọng ở chỗ là thuyền trưởng Benyti đã phật lòng.

Hả hê. Thì ra Ramar cũng chỉ là một con tốt!

Chợt In thấy buồn. Ước cho lời nói của đại phó Ramar là thật đi rằng anh sẽ sang thẳng Hong Kong mà nhận tàu mới dù tàu lớn hay nhỏ. Ở Ấn Độ anh cũng có gia đình cũng có vợ con; vợ con anh cũng cần ăn mặc đi lại mua sắm; con anh cũng cần phải học hành... Anh đi biển khổ nhọc cũng vì miếng cơm manh áo. Đường về Ấn Độ thì xa không biết Ramar có bị bắt đền nhiều không.


T.A.Q

More...

Thơ "Nụ hồng" Quảng Nam

By Gia đình Áo trắng

 

* Bút nhóm "Bằng lăng xứ Quảng" của trường

THPT Nông Sơn - Quảng Nam đã được thành lập

cách đây mấy năm từ khi các thành viên còn ngồi

trên ghế nhà trường. Giờ đây họ đã là sinh viên ở các

trường ĐH khác nhau trong cả nước. Xin giới thiệu

chùm thơ của một thời đầy kỷ niệm của bút nhóm này.


LƯU LY THẢO
QUA MIỀN ĐẦY NẮNG

Bước chân lạc đi qua miền đầy nắng
Gặp nụ cười xa vắng của ngày xưa
Phượng thắp lửa khoảng sân trường vắng lặng
Chuyến xe buồn vòng nắng dần xa xôi...

Qua miền đầy nắng...
Tôi gặp tôi của thời ngày xưa ấy
Vẫn hồn nhiên nhặt nắng dưới tán cây
Hát vu vơ theo nhịp ngày hối hả
Chợt nhận ra...
Mình còn nợ nụ cười ngày xưa chưa kịp trả...

Đi qua miền đầy nắng...


L.L.T


 

TIỂU BĂNG TINH

DẤU YÊU ĐẦU

Em ơi em sắc màu ngày xưa ấy!
Màu tigôn - màu máu và trái tim
Tuổi mười sáu
Em đi qua...
Bao ngập ngừng và bao nỗi suy tư
Một thuở ngày xưa trắng trong tinh nghịch
Màu hoa tím hé mở một khung trời
Hoa bằng lăng - sân trường - thời áo trắng
Ánh mắt ai kia ...chất chứa nỗi bâng khuâng
Có bao giờ không?Lụi tắt giữa một khoảng lòng?
Bằng lăng chợt tím lòng em trái tim nhỏ bé...
Em lặng lẽ đôi mắt buồn không nói..
Lối cũ ngày xưa - màu của bằng lăng...


T.B.T


LÊ MINH KỲ

RANH GIỚI NÀO

CHO KỈ NIỆM

Ranh giới nào cho em
Khi con tim để mất
Một thời mưa về đất
Một thời nắng trên vai..

Ranh giới nào nơi đây
Chỗ tim em ngừng đập
Chuyện ngày xưa đã vấp
Trọn đời một vết thương...

Lòng còn mang vấn vương
Về một miền cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Gió lộng một ...ngày xưa

Ngày em đứng dưới mưa
Ranh giới nào còn lại
Để rồi mưa... mưa mãi
Trắng cả một triền sông

Ngày tháng quá mênh mông
Đợi gì một chút nắng
Bão bùng nay đã lắng
Cuối trời mây trắng bay...

Ranh giới nào hôm nay
Giữa thực tại - quá khứ
Kỉ niệm không gìn giữ
Ranh giới... nghĩa gì đâu?


L.M.K

More...

Lại nghĩ về miếng trầu

By Gia đình Áo trắng


 

NGUYỄN ĐỨC DŨNG

Lại nghĩ về miếng trầu


Theo suốt đời con
Bỏm bẻm tiếng nhai trầu của Ngoại
Thơm nồng chuyện kể
Thơm đầy sân trăng...


Những buổi chợ về xa xưa
Sẽ sàng bên mâm
Quà bánh cho con
Cau trầu phần Ngoại
Riêng trong đôi mắt mẹ cười


Cứ nghĩ hoài một ngày mẹ sẽ già
Lại bỏm bẻm thơm tràn khuya cổ tích
Từng bữa chợ đông
Hàng trầu hàng cau hàng vôi hàng thuốc...


Này dĩa trầu cay
Mấy quả cau tròn
Những ngày giỗ Tết
Mẹ chưa kịp têm miếng trầu của mẹ
Bày lên xanh khói hương...


N.Đ.D

More...

Ra phố

By Gia đình Áo trắng


 

ĐÔNG PHƯỚC

Ra phố


Anh ra phố
Mang theo vết bùn khô
Em cố tẩy
Cho sạch mùi bùn đất
Đi bên em phố chiều tấp nập
Gió thị thành khát gió đồng quê.


Siêu thị đông người
Anh gã ngô nghê
Sợ lạc hậu
Cố bám vào thang máy
Cũng quần bò
Cũng áo pull
Cũng giày khủng bố...


Anh thấy mình xa lạ!
Em mừng: anh mất chân quê.
Anh ra phố
Mơ về mái nhà tranh có làn khói nhỏ
Tiếng mõ trâu lộc cộc trưa hè
Con cu đất cúc cu... gù số phận
Một đời chẳng dám mơ xa...


Anh ra phố
Bén duyên thành thị
Ngẩn ngơ ô cửa nhiều màu
Tấp nập ngược xuôi
Rồi sẽ về đâu?
Thị thành đèn xanh đèn đỏ


Anh mơ trăng
Anh thèm nắng
Anh khát gió quê nhà
Và thích lội bùn non.

Đ.P

More...

Nhật ký gió mùa đông bắc

By Gia đình Áo trắng


 

NGUYỄN TẤN SĨ

Nhật ký

gió mùa đông bắc


Ngày lướt thướt hôm nao và bữa nọ

Mường tượng ra cô độc những chùm mây

Đêm trở lạnh không phải vì tại gió

Chợt nhớ mình vừa thiếu một bàn tay


Nhận ra chút mặt trời qua cửa hẹp

Ngày vô vi em giữa giấc mơ trưa

Anh đà chín cơn say bờ mi khép

Nên suốt đời quanh quẩn những cơn mưa


Nhận ra đất ngày tò he kiếp trước

Nhận ra tôi rừng núi chỗ tôi ngồi

Em đau đớn nhận gì như vết chém

Đêm phương này nghe gió cứa không thôi


Và một bữa anh hồn nhiên được khóc

Em hồn nhiên chôn lấp nỗi đau mình

Đêm cứ lạnh ru hoài cơn gió bấc

Nhận ra đời có... quá một đôi tay


Đài dự báo ngày mai còn rét đậm

Những tình thư vun vút lướt trong đêm

Ừ hãy rét nghĩa là xuân chầm chậm

Dẫu thế nào vẫn muốn... chút tay em.


N.T.S

More...

Lục bát rời

By Gia đình Áo trắng


 

PHAN CHÍN

LỤC BÁT RỜI


1.

Đất trơ gốc rạ tảo tần

Quê nghèo khắc khổ phơi gân sống cày

Cho con thóc chắc gạo đầy

Mẹ ngồi nhóm hạt lép cay khói chiều

2.

Biết là cổ tích hết thiêng

Buồn tình chị vẫn gửi duyên lên chùa

Trải bao mõ sớm chuông trưa

Một ngày hé cửa ra ngoài... Buồn hơn

3.

Và khi chiều cạn hết ngày

Bàn tay lại nắm bàn tay bần thần

May là dủ dẻ còn ngân

Để xa xăm níu lại gần nỗi quê...

P.C

More...

Nỗi nhớ rất sâu...

By Gia đình Áo trắng


 

Nỗi nhớ rất sâu...

TRẦN KỲ TRUNG

Hà Tùng Sơn - Trưởng ban biên tập Đài truyền hình Bình Định gọi điện ra giọng thảng thốt: "Kỳ Trung ơi! Phổ Đồng mất rồi! ". Tôi phải hỏi lại một lần nữa để cố tin rằng tin của Hà Tùng Sơn đưa ra không đúng sự thật. Nhưng... sự thật nghiệt ngã đã bác lại suy nghĩ của tôi. Phổ Đồng  nhà thơ trẻ mà tôi vô cùng quý mến mất thật rồi!

Tôi với Võ Lý Hoà (tên thật của Phổ Đồng) quen biết đã lâu. Một phần tôi đã từng công tác ở Trường Đại học sư phạm Quy Nhơn nơi Phổ Đồng bây giờ đang giảng dạy. Phần nữa cũng là bạn văn thơ với nhau nên dễ đồng cảm dễ chơi thân. Tôi thương Phổ Đồng gần như bất cứ truyện ngắn nào tôi được đăng ở báo viết hay báo mạng Phổ Đồng đều đọc và cho những nhận xét chí tình. Phổ Đồng nói với tôi: "Nếu em có góp ý những điều gì chưa ưng ý anh đừng giận nghe. Thực ra em làm điều đó cũng chỉ mong một điều anh là người em mến nên anh đã viết văn thì phải viết hay.". Phổ Đồng khiên tốn nói như thế nhưng với tôi tôi biết ơn Phổ Đồng. Với kiến thức của một Tiến sỹ văn học có nhiều năm đứng trên bục giảng trường đại học lại làm thơ có nhiều bài thơ hay được bạn đọc nhớ. Phổ Đồng góp ý những chi tiết "chưa đắt lắm"  trong một số truyện ngắn của tôi hoàn toàn chính xác. Trong lần tái bản của những truyện ngắn này tôi có sửa một số chi tiết đó theo sự gợi ý của Phổ Đồng và tôi đã nhận được ý kiến đồng tình từ độc giả. Phổ Đồng là như thế chơi với bạn hết lòng như phơi tất ruột gan không ưa nịnh khoe mẽ không tâng bốc một chiều. Tất cả chỉ mong mình và mong bạn sống cho hết lòng tốt cho đến tận cùng. Tôi còn nhớ trong một chuyến thăm Quy Nhơn của một đoàn nhà văn Việt Nam Phổ Đồng gặp đựơc nhà văn Vũ Bão nhà văn mà mình ngưỡng mộ. Phổ Đồng khoe ngay với nhà thơ: "Anh rất nổi tiếng mà không biết. Ở Quy Nhơn này người ta quý anh nể anh nên đã đặt một tên đường" Vũ Bão" Anh có tin không?" . Mới đầu nhà văn Vũ Bão không tin Phổ Đồng phải kéo nhà văn Vũ Bão đến xem. Giữa trưa nắng của hè năm 1995 hai thầy trò đã đứng chụp ảnh dưới bản tên đường to đùng "Vũ Bão" cười hết cỡ. Thực ra đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên giữa tên một anh hùng và tên của một nhà văn nhưng trong suy nghĩ của Phổ Đồng lại khác khi Phổ Đồng nói với tôi: "... Tên tuổi của nhà văn nhà thơ đứng về phía nhân dân đứng về " phe" của người nghèo khổ thường người ta nhớ nhiều hơn tên tuổi của những anh hùng những người có chức có quyền... Đã có rất nhiều sinh viên của em cũng có sự nhầm lẫn "dễ thương" này khi các em đọc truyện ngắn của nhà văn Vũ Bão ". Có lẽ Phổ Đồng suy nghĩ như thế nên trong thơ của anh thường nói nhiều về nỗi đau nhân thế nỗi khổ của người nghèo sự bất lực của mình không thể rạch trời mà thét lên những lời ai oán nhân gian. Ta hãy đọc hai bài thơ " Làng ung thư" và "Những đồng bạc lẻ" Phổ Đồng sáng tác mới đây đây cũng có thể là những bài thơ cuối cùng của anh.

Làng ung thư
Đất nước hơn ngàn năm trận mạc
Còn đây muôn thuở nỗi đau dân...
P. Đ.                                                                                                                       

Mục

ruỗng
cứ thế
mục

ruỗng...

cả bầu trời mưng mủ
cả mặt đất sần sùi
đến cỏ
cũng nổi u nổi nhọt...

nước - dòng hóa chất đen kịt
sông - một hỗn hợp tanh hôi
loài ký sinh không sống nổi
huống nữa là muỗi ruồi...

không khí - một mùi lợm mửa
xạm mốc da dẻ mặt người
chỉ tiếng rên van không dứt
chỉ nỗi đau câm nghẹn lời

những ống khói nham nhở
dựng đứng che khuất mặt trời
những chiếc vòi bạch tuộc
vẫn đêm ngày sinh sôi...

hỡi ôi chỉ mong tồn tại
còn đâu là kiếp con người !

P.Đ

Những bài thơ Phổ Đồng sáng tác trước đây cũng như trong thời gian gần đây kể cả thơ tình yêu  vẫn nhất quán như thế đã tạo ra một giọng thơ riêng một cá tính mạnh để người đọc dễ nhận thấy và nhớ lâu. Ở ngoài đời Phổ Đồng sống rất mực thước ăn nói nhỏ nhẹ chưa giận ai bao giờ. Và nếu có giận Phổ Đồng lại giận chính bản thân mình... "Đấy là chưa viết được những bài thơ hay chưa làm được nhiều việc thiện chưa dám chỉ tay vạch mặt những kẻ xấu...". Như một lần Phổ Đồng tâm sự với tôi. Phổ Đồng lại nói: "Anh yên tâm đi ngoài công tác giảng dạy em sẽ sáng tác. Dịp này đi nhiều em thấy được nhiều cảnh ngang trái nhiều nỗi bất hạnh nếu mình không viết là có tội anh ạ!" Phổ Đông khoe với tôi: "Vừa rồi hoinhavanvietnam.vn có đăng của em bốn bài thơ. Anh đọc chưa? Cho nhận xét nhé!". Tôi đọc kỹ bốn bài thơ của Phổ Đồng thực sự xúc động. Đang định hồi âm cũng định vào Quy nhơn đàm đạo chuyện thơ văn với Phổ Đồng thì tôi nhận được tin dữ...

Đám tang của Phổ Đồng không lớn đứng xung quanh chỗ Phổ Đồng nằm rất đông bạn bè. Tạ Văn Sỹ từ Kom Tum xuống tôi và nhiều bạn ở Đà Nẵng vào Quy Nhơn ngay trong đêm. Những người bạn thân túc trực linh cữu của Phổ Đồng suốt đêm. Gần như đông đủ các bạn thơ văn của Hội Văn học- nghệ thuật tỉnh Bình Định đã có mặt. Và cả các đồng nghiệp của Phổ Đồng nữa gần như không thiếu một ai. Các em sinh viên của trường Đại Học Quy Nhơn đội nắng bất chấp đường dài đầy bụi nhẫn nại tiễn người Thầy yêu quý của mình đến nơi an nghỉ cuối cùng... Tất cả ai cũng muốn mình là người thân gần nhất của Phổ Đồng. Nhìn dòng người đưa tiễn tôi cứ ước ao: "Giá như ông trời có mắt giá như có một phép thần thông biến hoá nào đó để cho Phổ Đồng sống dậy trong một phút thôi để thấy tình cảm của mọi người dành cho Phổ Đồng chắc Phổ Đồng cũng ấm lòng.".

Một dự định "trồng người" lại dang dở một đường thơ vừa "khai mạch" lại dừng lại nửa chừng một niềm ao ước được nhìn thấy hai đứa con trai có thể nối tiếp bước chân Cha lại không thể trở thành hiện thực. Nhưng Phổ Đồng hãy tin những vần thơ hay và cốt cách sống của Phổ Đồng để lại cho đời mọi người sẽ nhớ mãi. Những người con của Phổ Đồng có thể tự hào về người cha của mình. Một CON NGƯỜI (Viết chữ hoa đẹp nhất) đã sống trọn tình trọn nghĩa với gia đình với bạn bè và với Thơ.

Bây giờ nếu tôi về lại Quy nhơn còn đó sẽ rất lâu rất sâu một nỗi buồn một nỗi trống vắng như một câu thơ của nhà thơ Trần Khắc Tám đã viết: "Nhìn vào đâu tôi cũng thấy thiếu một người".

T.K.T 

More...