Ai còn mẹ...

By Gia đình Áo trắng


 

AI CÒN MẸ XIN ĐỪNG LÀM MẸ KHÓC!

* TRƯƠNG VŨ ANH THƯ      

Mấy ngày hôm nay vợ chồng anh Nam tất bật chuẩn bị đám giỗ chồng cặm cụi viết thiệp vợ tính toán các món ăn cho bữa cỗ.

          Cỗ bàn đã bày sẵn mặt trời đã dần đứng bóng nhưng lượng khách tới dự đám giỗ đầu mẹ anh chỉ lèo tèo vài người dường như họ đến dự cho có lệ chỉ vì nể anh. Họ ăn uống qua loa rồi cáo từ ra về. Đám giỗ diễn ra chóng vánh đến bất ngờ để lại trên bàn 20 mâm cỗ chưa ai cầm đũa. Nhìn những mâm cỗ còn ế vợ chồng anh héo như tàu lá chỉ còn cách huy động con cháu san sẻ cỗ đem đi cho mỗi nhà một ít gọi là "lộc" của bà...

         Vợ chồng bà Hương sinh được 3 người con 2 gái một trai hai người em gái làm ăn sinh sống ở quê nhà Thái Bình còn Nam là con trưởng vào công tác và lập nghiệp ở Kiên Giang. Sau khi chồng mất được vài năm theo tục lệ bà vào ở với con trưởng là vợ chồng Nam. Cứ nghĩ sẽ được hạnh phúc bên con cháu lúc về già nhưng không cái cảm giác hạnh phúc ấy trôi đi mau chóng trong vài tháng đầu bà mới vào. Những ngày tháng sau đó là những ngày cực hình với bà. Bà luôn phải nghe những lời chì chiết hắt hủi của con dâu thái độ thờ ơ của con trai. Bữa cơm bà làm rơi vãi vài hạt thì bị con dâu nguýt: "Hạt gạo là hạt ngọc chó mèo cũng không làm vãi!". Bà nghe mà miệng đắng ngắt nước mắt chực trào ra bà đâu có muốn làm rơi vãi đâu tuổi già tay bị run nên mới như vậy. Sau này mỗi khi ăn cơm anh chị dọn cho bà một mâm riêng mỗi khi nhà có tiệc tùng đãi khách bà toàn phải ăn ở dưới bếp hoặc trong phòng riêng. Nhiều đêm bà ôm gối khóc thầm cầu khấn ông phù hộ và hiểu cho bà. Bà sẽ chẳng có dịp để hằng ngày lau dọn bàn thờ thắp hương cho ông thôi thì tất cả là ở cái tâm cũng chẳng còn bao lâu nữa là bà về với ông. Còn bây giờ bà phải về nơi mà ông và bà đã gắn bó cả cuộc đời nuôi các con khôn lớn: Về quê. Nhưng về quê thì bà ở đâu khi nhà đã bán từ lâu? Ở với con gái thì liệu có tiện? Rồi người ta sẽ nghĩ như thế nào về con trai bà khi bà bỏ về?... Bà già yếu và gầy đi trông thấy những nếp nhăn đan vào nhau như chân chim. Bàn tay khẳng khiu xúc từng muỗng cơm chậm chạp rơi vãi tung toé đã khiến cho cô con dâu khó chịu ra mặt: "Bà có ăn được cơm không thì ăn nếu không từ mai lấy cơm cho vào máy sinh tố xay cho nhuyễn mà ăn..." . Một lần bà đánh bạo điện về cho con gái kể rõ sự tình hai mẹ con khóc trong điện thoại và con gái tha thiết mời bà về sống với vợ chồng chúng nó.

         Sau nhiều ngày suy nghĩ bà quyết định về quê với lí do: "Mẹ ở đây không quen suốt ngày quanh quẩn ở trong nhà tù túng quá về quê ở với em gái con có xóm giềng thân tộc với mảnh vườn nho nhỏ mẹ thấy vui hơn".

        Về quê. Bà ở với con gái được 3 năm thì theo ông về với tổ tiên.

        Mẹ mất anh Nam vĩnh viễn không còn được gọi "mẹ" không còn được nghe được ngắm nhìn hình hài thân thương của mẹ không còn được cơ hội sửa sai. "Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc đừng để buồn trên mắt mẹ nghe không...". Khi anh hiểu ra thì đã muộn...

T.V.A.T

More...

Nụ xuân

By Gia đình Áo trắng


 

TRƯƠNG ANH SÁNG

NỤ XUÂN

Dềnh dàng đông qua ngõ

Men theo bờ dậu thưa

Nếp nhăn gầy sắc lá

Nép mình trong gió se


Vạt nắng vắt lưng trời

Cánh én đùa nắng mới

Lộc non nẩy chồi biếc

Nhựa sống ngực căng đầy


Bên thềm khách qua đường

Say nét bút tài hoa

Giấy hồng tươi sắc thắm

Nghiên mực không ngơi tay


E ấp nụ hoa đào

Vương hương thơm mưa bụi

Đưa đôi tay ta hứng

Nâng nụ xuân trinh nguyên

T.A.S

More...

Nỗi niềm

By Gia đình Áo trắng

 

NỖI NIỀM

Truyện mini của TRƯƠNG ANH SÁNG


 

           Khi tôi tới ông đang ăn cơm bữa ăn chỉ có nồi cơm nấu từ sáng với vài con cá sặc rằn kho quẹt cùng vài lát dưa leo. Ông vội thu dọn mâm cơm tiếp khách.

         Ông cũng đã già- hơn sáu mươi tuổi rồi còn gì. Ông mặc chiếc áo bạc màu quần đùi lấm lem bùn đất chưa kịp thay ngồi trên chiếc vạt tre ọp ẹp bàn tay nhăn nheo chai sần rót nước mời khách.

Căn nhà ba ông cháu ở nằm ven con kênh cầu số ba đất này là đất của người ta ông cháu ông dắt díu từ Tân Hiệp sang đây ở đậu làm ăn. Ngôi nhà mười sáu mét vuông được thưng bằng lá dừa giờ đã xuống cấp tuềnh toàng. Căn nhà chẳng có gì đáng giá ngoài cái tủ gỗ đã cũ một cái vạt tre đang ngồi và cũng là chỗ ngủ. Trong bếp mấy chiếc nồi móp méo đen trũi treo trên vách. Ba ông cháu nương tựa vào nhau mà sống. Bố nó mất mẹ nó tái giá để hai anh em nó cho ông nuôi. Mặc dù ông đã làm cật lực bất kể ngày mưa ngày nắng để có đồng tiền bát gạo nuôi cháu nhưng vẫn bữa no bữa đói với thức ăn đạm bạc. Khó khăn là vậy nhưng ông vẫn cố gắng cho cháu đi học. Nhà trường đã miễn giảm học phí cho các cháu của ông vì thế mà thằng Hùng mới học được đến lớp bẩy thằng Hoàng học lớp bốn.