Hẹn hò với mùa xuân

By Gia đình Áo trắng


 

Hẹn hò với mùa xuân

* Truyện ngắn PHẠM TRUNG KIÊN


Nàng 27 tuổi là trưởng phòng của một công ty thiết kế. Và chưa có người yêu.

Thời cấp III nàng là hoa khôi của trường. Mẹ nàng sợ con gái đua đòi hư hỏng thường cảnh báo: "Còn nhỏ phải lo học. Mẹ cấm mày yêu đương nhăng nhít". Vào đại học không thay đổi mẹ vẫn thường dặn dò nàng: "Học đã ra trường rồi yêu cũng không muộn...". Nàng nghe mấy câu này đến thuộc lòng đem luôn để trả lời cho những lần tỏ tình của tụi con trai: "Mẹ tớ nói học đã khi nào có việc làm rồi yêu...".

Nhưng đó là chuyện của mấy năm về trước. Bây giờ khi nàng 27 tuổi mẹ lại nói khác: "Sao mãi mà mày không có bạn trai thế? Tính ở giá hả con?". Nhất là mỗi lần có người đến gửi thiệp hồng mẹ lại như ngồi trên đống lửa: "Có thằng nào hỏi cưới chưa? Con Nga bằng tuổi mày đã... một chồng một con rồi đấy. Sao tôi khổ thế từng này tuổi vẫn chưa có cháu bế...".

Lúc đầu nàng cũng thấy hơi lo thậm chí còn định chọn đại một anh chàng nào đó làm người yêu cho xong chuyện. Nhưng dần dà nàng thấy sợ phải gắn bó với một ai đó gì đâu. Nhìn cảnh mấy cô đồng nghiệp tất bật với cuộc sống gia đình nàng vừa thèm vừa lo lắng. Nàng tự hỏi liệu bản thân có đủ khả năng làm tốt mọi vai trò khi đã lập gia đình. Nàng bỗng thấy khâm phục những người phụ nữ như bà như mẹ. Họ còn vĩ đại hơn cả siêu nhân ấy chứ.

oOo

Mùa xuân đang trải dài trên mọi con đường trong thành phố cựa mình nhè nhẹ từng ngày. Bầu trời như được... photoshop một ánh màu mới trong trẻo đến lạ kỳ. Gió uyển chuyển nhảy múa phả vào không khí hương vị đồng nội vấn vương. Nắng dịu dàng sải cánh chấp chới trên những nụ hoa đang thi nhau khoe sắc. Hồi nhỏ nàng thích nhất mùa xuân. Đứa trẻ nào cũng thế mùa xuân dễ thương vậy muốn không yêu cũng khó.

Nhưng giờ khác rồi nàng lại ghét mùa xuân. Mà chính xác hơn nàng sợ nó. Mùa xuân làm nàng già thêm một tuổi cứ nghĩ đến việc rồi mình sẽ là một bà cô khiến nàng khóc thét vì hãi. Cô gái nào cũng xem các nếp nhăn là kẻ thù của mình điều này có lẽ đúng. Như mẹ nàng thường lôi chiếc gương nhỏ rồi đếm mấy dấu chân chim. Những lúc như thế mẹ hay buông một câu nửa đùa nửa thật: "Mấy nếp nhăn này là do bố con mày cả đấy...". Ấy vậy mà mẹ nàng lại thích mùa xuân mẹ nói chỉ có kẻ ngốc mới không mong xuân đến. Nàng chẳng lạ gì những mâu thuẫn trong mẹ đôi khi nàng ước mình được vô lý như mẹ thì hay biết mấy.

Cô bạn thân của nàng cũng mê mùa xuân gặp nàng là ngay lập tức lên giọng một điệp khúc: "Yêu đi ngay hôm nay". Nhưng có khi chỉ sau đó một ngày cô bạn lại gào lên đầy tâm trạng: "Yêu đương mệt mỏi quá như mày mà lại hay". Đôi lúc nàng thấy mình như một cô bé trăng tròn ngơ ngác không hiểu người lớn đang nghĩ gì.

Mà có phải nàng chưa hẹn hò bao giờ đâu. Nàng cũng từng thử gặp một vài gã đàn ông mà người quen giới thiệu nhưng chẳng đâu vào đâu. Nhàm chán làm sao một cuộc hẹn được sắp đặt bởi mai mối và cũng thật buồn cho những cô gái phải cậy nhờ người khác giới thiệu. Nàng tự an ủi: "Tại mình bận rộn quá thôi. Bận rộn đến mức không có thời gian để yêu". Thậm chí nhiều khi nàng còn kiêu kỳ nhận xét: "Mình vừa xinh đẹp lại vừa thành đạt đàn ông khó với tới lắm...".

Thời sinh viên nàng cũng biết vẩn vơ mơ mộng. Mơ về chàng hoàng tử của mình đẹp trai như Jang Dong Gun nam tính tựa David Beckham. Nàng và chàng hoàng tử phải gặp gỡ trong hoàn cảnh bất ngờ và thú vị nhất rồi yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chưa dừng lại ở đó nàng còn hình dung rõ đám cưới của mình. Đó là một buổi sáng mùa xuân ngập nắng sớm mai nàng thướt tha trong bộ váy cưới trắng tinh khôi và sánh bước bên người đàn ông của đời mình. Đó là giấc mơ của mọi cô gái lãng mạn và đặc quánh các tình tiết cổ tích.

Giờ thì khác rồi nàng 27 tuổi và hiểu rõ viển vông là như thế nào. Nhưng nói vậy không có nghĩa là nàng hết tin vào những sắc màu tươi sáng. Nàng biết hoàng tử của mình vẫn đang ở đâu đó ngoài kia. Rồi tình yêu sẽ đến vào lúc người ta ít ngóng trông nhất.

oOo

Dạo gần đây nàng thường nhận được những bất ngờ lãng mạn. Một cành hoa hồng đỏ thắm bên yên xe máy thỏi sôcôla ngọt đắng nằm ngay ngắn trên bàn làm việc hay thậm chí là cả mấy cái bánh bao ấm nóng. Nàng thấy lòng mình thổn thức thì ít mà tự hào nhiều hơn điều đó làm nàng cười thầm: "Mình vẫn còn được lắm". Nàng không tin tình yêu có thể đến vì những chi tiết lãng mạn kiểu này nhưng một gã si tình nào đó muốn thầm yêu trộm nhớ thì nàng cũng không cấm. Nàng hoàn toàn chẳng tò mò về chủ nhân của những bất ngờ nhưng vẫn hi vọng đó là một anh chàng hay ho.

Công ty nàng có đợt tuyển nhân sự phòng nàng cũng có một thành viên mới. Đó là một cậu 24 tuổi nhưng học đòi để râu xồm xoàm khiến gương mặt non trẻ thành ra như đã bước sang tuổi 30. Nghe nói tên ấy thân quen với tổng giám đốc có lẽ vì vậy mà trong dáng điệu của hắn phảng phất sự bất cần. Dị ứng nhất là cách nói chuyện không chủ ngữ của hắn đơn giản một cách khô khốc.

Nàng căm ghét những kẻ vì quen biết mà phách lối dù rằng hắn có phách lối đâu. Nàng giao những việc khó nhằn cho hắn gọi là thử thách để có cớ phê bình. Nhưng không hiểu bằng cách nào hắn hoàn thành ngoạn mục. Sau rất nhiều lần như thế cuối cùng nàng phải công nhận hắn là một tay rất khá. Điều đó phần nào khiến nàng có cách nhìn khác về nhân viên mới của mình.

Có lần nàng và hắn đụng độ trong thang máy chỉ có hai người. Dáng cao gầy của hắn tựa hờ vào buồng thang máy hai tay khoanh trước ngực. Nàng đứng cạnh bên có cảm giác như hắn đang hướng ánh nhìn về mình chằm chằm. Không nói gì hết hắn chỉ nhìn vậy thôi. Nàng bất đầu thấy ngột ngạt lúc này đây sao thời gian trôi quá chậm chạp. Cửa thang máy bật mở ánh sáng và không khí tràn vào vội vã nàng rảo bước thật nhanh. Bất chợt hắn lên tiếng vẫn giọng điệu không chủ ngữ:

- Bánh bao ngon không?

Khựng lại một lúc rồi nàng bước nhanh hơn như chẳng hiểu hắn muốn nói điều gì. Nàng bắt đầu thấy tim mình đập dồn dập đầu óc trống rỗng. Ngay cả khi ngồi vào bàn làm việc trong phòng riêng nàng vẫn chưa thôi... kinh hoàng. Có lẽ nào người vẫn thường gửi đến nàng những bất ngờ là hắn một cậu nhóc tuổi 24?

Quơ vội tập tài liệu trên bàn nàng quạt lấy quạt để vào mặt dù rằng thời tiết đang rất mát mẻ. Nàng thấy mình hành xử như một con ngốc không bản lĩnh chút nào. Chẳng phải nàng rất tự tin sao lại để một cậu nhóc làm cho bối rối đến vậy. Sau ít phút tự nguyền rủa bản thân nàng nghe mình lầm bầm một mình: "Khá lắm cậu dám đùa giỡn tôi".

Những ngày sau đó nàng luôn có cảm giác một ánh nhìn đang hướng về mình chằm chằm. Hắn nhìn nàng theo cách một họa sĩ đang quan sát bức tranh mà mình đang vẽ dở ít ra là nàng thấy vậy. Cố phớt lờ tất cả. Nhưng không hiểu sao