Đắng

By Gia đình Áo trắng


 

ĐẮNG

* Truyện ngắn của BÙI ÁNH DƯƠNG


* Có thể anh là hạt cát nhưng nhiều hạt cát sẽ tạo thành sa mạc!

Ừ! Thì ăn thì uống. cứ vui vẻ một chút đi đời mà. Cũng chẳng biết được sự tồn tại của cuộc đời này là bao năm mà cứ tranh giành nhau lôi kéo chém giết là sao nhỉ? Theo các nhà khoa học thì trái đất hình thành từ mấy mấy triệu năm đó. Rồi trải qua hết kỷ này đến kỷ nọ rồi con người tiến hoá và rồi... để mà huỷ diệt. Cuối cùng thì cũng chỉ là cát và bụi... Nó mở toác cái miệng ra để cãi nhau rồi im.

- "Reng..."- " Anh hả em xin được việc rồi. Xịn nhé! 7 chai đấy". Trời ạ lại bon chen nữa rồi. Con em gái nó vừa điện về nó học cái quái gì gì đó mà bây giờ nhiệm vụ là đi lừa người khác mà qua một qúa trình nào đó gọi cho oai là Marketing. Hết hãng này đến công ty khác thay việc như thay áo. "Thế à chúc mừng nhé!"- "Cay cú à?"- "Tau thèm vào"- "Thế anh vào đây em kiếm việc cho mà làm chơi hoài không ngộ à?"- " Mày quên tao là kỹ sư à"- " Quên cái bằng của ông đi nhé! 63% tốt nghiệp đại học hẵn hoi mà vẫn thất nghiệp đấy!"...

- Thôi đi mày đã thất nghiệp rồi mà cứ nghĩ bậy bạ. Kiếm việc mà làm đi.

À thì ra mình đang thất nghiệp. Cái thằng sếp ngu ngốc chẳng biết quái gì cứ nói rằng mình này nọ không biết điều lại còn nói chẳng ma nào thèm nhận mình làm việc nữa chứ...À mà nó là sếp mà chắc là mình ngu chứ chẳng phải là nó. Mà thằng nào ngu mà chả có lúc sẽ chết...nó già hơn mình thì nó chết trước mình đời công bằng lắm hehe...Nhưng mà nó cũng đang bị thanh tra mà cũng tại mình mà ra cả.

Rốt cuộc mình đi tìm cái gì nhỉ? Lạ thật. Đi cho nhiều dừng lại rồi lại đi chẳng biết để làm gì. Ô hay thật. nghĩ cũng lạ! Thế cái ông gì đó làm tổng thống bên Irắc chết chưa nhỉ? Thế mình có chết không?. Chắc cũng đến. Mà nó như thế nào nhỉ? Cứ nghĩ đến chết lại thấy rờn rợn. Thế bây giờ lỡ... "Bùm!"... chết hết thì sao nhỉ? Thôi không nghĩ nữa kiếm cái gì bỏ bụng đã. Mà đi kiếm mấy thằng bạn cả ngày rồi tụi nó biến đâu nhỉ... "Thuê bao quý khách vừa gọi..."- " Qua Hội Ngộ nghe!". Lại nhậu rồi!

Cái mặt thằng sếp lần này sao nhìn thấy đã muốn đập cho bể mặt. Mà cái mặt nó giống cái gì nhỉ? -"Em lấy hồ sơ xem lại đi biết làm không? Đợt này mày bao công trình này luôn nhé? Làm rồi mà. Có cái gì không biết thì hỏi mấy anh bên đó nhé? Có gì chiều họ chút nghe". Lại thế này nữa. Lại bắt mình ăn cát đá xi măng rồi đây. Mẹ kiếp!

" Em cứ ký đi! chuyện nhỏ mà"- " Nhưng không đúng anh ạ"- "Tao chết hay mày?"-"..."- " Không sao đâu anh đã làm cả trăm cái ai mà đi kiểm tra mấy cái công trình nhỏ này làm gì. Tối này đi làm với anh mấy chai nhé?"- "..."!

 "Đề nghị tắt tất cả các máy điện thoại đi mấy sếp  để nó ở lại ngoài phòng họp"- Đồ ngốc thật sao nó không lấy cây viết của mình nhỉ?-" Kính thưa mấy anh để chúng ta còn làm ăn lâu dài số phần trăm..." Hình như dạo này tai mình bị ù đi thì phải. Ê mà mặt thằng sếp sao giống mặt con lợn thế nhỉ? Hê! thế nào kể cho con bồ nó cũng nói mình làm thuê cho lợn thi mình giống gì ta? Thôi! đừng kể là xong. Mà hình như hai tháng nay chưa gặp nhau. Hèn gì thèm thèm.

 - " Mày đang ở đâu? Tại sao mày làm thế? Kể từ hôm nay mày nghỉ việc đồ chó!".

Sao trời hôm nay gió mát thế nhỉ?

"Tít... tít...nhậu nhé!" - "Đâu?..."

B.A.D

More...

Lòng mẹ

By Gia đình Áo trắng


 

+ Bài tham dự cuộc thi viết "Lời yêu thương"

Lòng mẹ

* MAI THANH TỊNH

Thời đó khi còn đang làm tập đoàn (lúc chưa có HTX) thỉnh thoảng tập đoàn lại tổ chức cho các đội cấy đội cày... ăn bồi dưỡng nhất là vào những lúc thời vụ cao điểm. Miếng ăn thời đói kém quan trọng lắm vì thứ gì cũng thiếu từ cơm gạo đến thịt đường mỡ bột ngọt v.v...

Tôi nhớ một lần vào cao điểm vụ cấy đông - xuân trời rét cắt da cơm cũng không đằm cái bụng. Để động viên bà con tích cực cấy cho kịp thời vụ tập đoàn tổ chức cho tổ cấy bồi dưỡng. Mỗi tổ cấy khoảng 60 người thì được làm con heo chừng 40 ký hơi. Chế biến đơn giản hai món: món thịt luộc và xương nấu xáo sả.

Cũng như mọi lần mẹ tôi rủ thêm mấy chị em nữa trong tổ cấy cùng ngồi ăn một mâm. Mọi người bàn nhau không ăn thịt giấu mang về nhà cho con. Mấy bà mẹ ngồi vào mâm việc đầu tiên là có bao nhiêu thịt các bà dồn hết xuống bên dưới lớp lá chuối lót mâm rồi mới ăn. Nếu ai cố tình đụng đến thì bữa sau chắc chắn không được ăn chung với nhóm. Các bà mẹ chỉ ăn xôi với muối mè (vừng) và nước xáo xương cho xong bữa (hồi đó không phải dọn đầy đủ bát đĩa như bây giờ chỉ có cái mâm lót lá chuối một bên đơm xôi một bên đơm thịt). Sau bữa ăn các bà mẹ nháy nhau đem số thịt giấu được sang nhà bên cạnh để chia nhau mang về cho con. Mọi lần vẫn thế không biết thế nào mà lần này bị ông giám sát của tập đoàn bắt được. Thế là đến buổi họp tất cả các bà mẹ đều phải đứng lên kiểm điểm. Trong những bà mẹ bị kiểm điểm có mẹ tôi. Lý do bị kiểm điểm là làm sai chủ trương của tập đoàn (chủ trương của tập đoàn là bồi dưỡng cho người lao động đang phục vụ chiến dịch)...

Họp xong về mẹ tôi kể lại và nói: "Họ kiểm điểm kệ họ miễn là mấy đứa con có miếng thịt ăn là được. Kiểm điểm chứ có bỏ tù cũng vậy thôi! Mình ăn mà con không có ai nuốt cho nổi".

Cuộc sống hôm nay đủ đầy bữa ăn của chúng tôi không thiếu thịt cá và nhiều món ngon nhưng mẹ đã già ăn uống nào có được. Mẹ cũng chỉ thích chút rau cỏ đạm bạc. Đã non nửa thế kỷ nhưng tôi vẫn còn nhớ như in câu nói và những miếng thịt của mẹ để dành cho chúng tôi ngày nào lòng thương quý mẹ vô vàn!

M.T.T

More...

Thơ XUÂN LỢI

By Gia đình Áo trắng

 

XUÂN LỢI

Chuyện tình hoa cải

Chiều xuân với bạn bên sông

Chạm ly uống cạn chột lòng nao nao

Nhìn em vốc nước cầu phao

Rưới lên bóng nắng chênh chao hững hờ...


Chẳng phải hoa cải trên bờ

Em tôi mười bảy thẩn thơ mạn đò

Thảm vàng đắm sắc hẹn hò

Trai Thao - Chinh gái mộng mơ đợi chờ


Khát khao đưa mẹ lên bờ

Kiếp người hoang lạnh vật vờ nông sâu

Vạ bay đắng đót tình đầu

Con đò cuộn sóng đáu đau xiết ào...


Chuyện tình hoa cải xót xa

Phù du trôi nỗi châu sa để đời!

Chiều buồn nhuộm hết lòng tôi

Câu thơ bỏ ngỏ ngoài trời đổ mưa...


Âm vọng hành trình

Tận không gian mây trời đau nhói

Kinh hãi đêm - nghe vọng tiếng còi

Tâm tưởng nhắc sâu chừng đã quạnh

Một chuyến tàu đi - Một chuyện đời


Sân ga vắng đỉnh trời trầm lặng

Níu đường ray dọc nẻo băn khoăn

Mang nỗi ngập ngừng trôi thầm lặng

Để bóng người chầm chậm xa xăm


Nốt nhạc dập dềnh bánh xe lăn

Ngày lại hỏi  mắt ngời lưu luyến

Nghèn nghẹn lời tiển đưa trìu mến

Hun hút buồn chiều lạnh mưa giăng...


Dấu yêu vọng về thầm nức nở

Trang trải lòng ủ chút mây đan

Thau tháu hồn ru giấc đày đoạ

Thăm thẳm trôi mộng ước vỡ tan


Ga thầm thì  gió thổi về đâu

Con tàu đi bồi hồi nhớ bến

Tìm đâu khi tình trao lỡ chuyến

Có ngậm ngùi dè sẻn chia xa...

X.L

More...

Thơ TRẦN BÌNH

By Gia đình Áo trắng

 

TRẦN BÌNH

MỘT MÌNH


Một mình

mình với một đêm

một mình

mong ngóng dài thêm ...

nỗi mình


Nghe Thời gian

trôi

vô tình

nghe nôn nao

nhớ

một mình

vẩn vơ

Chong đèn

trang sách khép hờ

chữ nhòa con chữ

vần thơ lỗi vần


Một mình

ngọn gió phân vân

hiên khuya ghé lại

se mành nhòm song


Người đi

để lại phòng không

người đi

để lại...

một mình

buốt

đêm


 

CHỢ XA


Sáng nay em đi chợ xa

Chợ xa phía ấy cách ba bốn làng

Mang theo duyên dáng cô hàng

Đèo thêm mấy cái gió trăng đến mùa...


Chợ đông người bán kẻ mua

Em tôi ra giá cũng vừa so se

Phải duyên thì nói nhau nghe

Còn không gan mật ai dè dọi ai.


Hàng em ủ chín đợi ngày

Bán mua có một chút này của riêng...
T.B

More...

Thơ MAI THANH TỊNH

By Gia đình Áo trắng

 

MAI THANH TỊNH

Em qua đời tôi


Em qua đời tôi

Ngọn gió thoáng vô tình

Làn khói mỏng mong manh

Tan nhanh - quay cuồng tôi bão tố


Em qua đời tôi

Cơn mưa dầm cuối đông

Rả rích âm u lạnh lùng

Dai dẳng - nảo nề tôi mưa hạ


Em qua đời tôi

Dòng sông hờ hững

Êm ả xuôi biển Đông

Ngàn đời - bạc đầu tôi sóng vỗ


Em qua đời tôi

Màn đêm u tịch

Đời hoang liêu vắng lạnh

Đeo đẳng - mịt mù tôi miền cổ tích


Em qua đời tôi...


 

Em đi

Em đi theo miền cây trái

Buồn thẳm bùn sâu lúa khoai

Nặng lòng môn nưa lầm lủi

Tháng năm trĩu gánh u hoài


Nắng hồng dìu em đi mãi

Cóng khô mưa rớt đêm dài

Mùa đông ủ mầm tê dại

Ngậm ngùi ký ức co ro


Em đi đồng quê vò vỏ

Váng phèn hoài móng chân xưa

Lác lồng gieo neo lệ ứa

Khói đồng chiều vương mắt cay


Em đi về chốn mơ say

Nhớ không chiêm trũng bùn lầy

Hai mùa mẹ cha cầy cấy

Bạc miền thương nhớ lắt lay


M.T.T

More...

Lục bát hành phương Nam

By Gia đình Áo trắng

 

PHAN VĂN QUANG

LỤC BÁT

HÀNH PHƯƠNG NAM 2

(Ghi chép trên đường)


10.

Nhất là chổ trọ wifi

Thứ hai gặp bạn lai rai vài giờ

Chút buồn là để làm thơ

Lắm em xinh đẹp càng sơ sẩy nhiều

Đường dài ai dại đăm chiêu

Suy đi tính lại những điều thiệt hơn.

11.

Đồng hương hồ hởi sông Hàn

Chỉ cách núi Ngũ muộn màng ghé thăm

Tinh mơ gương mặt như rằm

Món ăn tự lựa đải đằng nhớ lâu

12

Xế trưa một thoáng  Sa Huỳnh

Biển xanh nâng vó ngựa hồng trong mây

13.

Kim long Bàu đá cầm tay

Trộn hai lửa rượu chạm ngay buổi chiều

Đất trời chếnh choáng liêu xiêu

Trăng gieo đỉnh tháp ta liều với  trăng.

14.

Huống chi con ngựa lạc rừng

Loay hoay với biển ngập ngừng lên non.

15.

Ba chàng phiêu dạt Nha Trang

Biển đêm dịu sóng chị Hằng một bên...

Một thằng eo đá chênh vênh

Một thằng rổng túi nghông nghênh biển cười


P.V.Q

More...

ĐỨC TIÊN và "Thơ dọc hành trình"

By Gia đình Áo trắng

                           
                         * Vừa qua anh Đức Tiên cùng các anh Phan Văn
                         Quang Mai Thanh Tịnh Trần Bình ( thuộc CLB
                         "Trúc Sơn Trang" - Quảng Trị ) đã có một cuộc
                         "du Nam" đến tận Mũi Cà Mau. Các anh rong
                         chơi nhưng dường như không chỉ để... rong chơi!
                         Bởi đến đâu họ cũng có những bài thơ ghi"dấu ấn" 
                         của mình. Có thể gọi đó là một "hành trình của 
                         thơ". Và đây là một vài "dấu vết"...



                                                      ...Bên biển Quy Nhơn và...

 

ĐỨC TIÊN

Ta ngồi bên biển đợi trăng

   

Ta về với biển và em

Chiều xanh mây bạc đá chen bãi đồi

Quy Nhơn thơ mộng người ơi

Ta đau đáu giữa một trời tương tư

Tuyệt mù nửa thực nửa hư

Biển ôm ấp núi sương mù giăng giăng

Ta ngồi bên biển đợi trăng

Yến Lan ơi bến Mi Lăng nơi nào

Tiếng thông khe khẽ rì rào

Câu thơ Hàn Mặc ngấm vào thịt da

Em ngồi với biển và ta

Rượu chưa rót cạn sao ngà ngà say

Rừng thơ đọc hết bao ngày

Ta ngờm ngợp với đất này với thơ

Ngủ đi em đón giấc mơ

Đêm nay trăng sáng người xưa mộng về

Rồi ra em kể ta nghe

Lớp thi nhân cổ nói gì hả em

Đêm nay chưa thật là đêm

Bỗng dưng ta lại khát thèm...trăng ơi !


QN 9/10/2008



                                                    ...giữa Trung tâm Tp.Cà Mau...
 

Ta về đất mũi Cà Mau


Đứng trên dãi đất tận cùng

Mênh mông trời nước sóng lòng lao xao

Giang san ơi mấy tự hào !

Non sông liền khúc máu đào mà nên

Nghe như  trời động sấm rền

Tiếng khua vó ngựa tận miền xưa xa

Trời Nam mở cõi giang hà

Cà Mau đất mũi bao la biển trời

Lặng nhìn con nước xa vời

Thương ai lận đận một đời gió sương

Thuyền đưa qua mấy dặm đường

Tanh nồng bùn đất tóc vương gió chiều

Mấy căn nhà lá liêu xiêu

Neo miền sông nước tịch liêu bao ngày

Rượu bầu không uống mà say

Thổi trong gió lộng đất này lạ chưa

Yêu thương nói mấy cho vừa

Ta về đất mũi dạ thưa...ta về !

                          

Mũi Cà Mau 18-10

Đ.T




                                       
                      

More...

THƠ từ Quảng Trị

By Gia đình Áo trắng

 

Phan văn Quang

Tiễn


Bé đến thăm ta - Ta buồn lắm
Mai ra Hà Nội với thu trong
Vầng trăng mười sáu thêm hai tuổi
Gửi lại nơi mô kỷ niệm hồng


Sân ga quá nhỏ ta không tiễn
Sợ Bé quay lưng giấu nổi buồn
Sợ tiếng còi tàu đau lòng khách
Đất trời lúc ấy hoá mênh mông.


P.V.Q


 

ĐỨC TIÊN

VỀ THÔI EM !


Về thôi ! em hãy về thôi
Vườn xanh đang độ sắc tươi ngóng chờ
Bờ đê sông cỏ bơ thờ
Gíó hoang hút thổi mơ hồ bóng ai
Eo sông nhàn nhạt nắng mai
Lững lờ con sóng mệt nhoài biếng đưa
Lối mòn hiu hắt vắng thưa
Tiếng chim cu gáy giữa trưa não lòng


Về thôi rũ hết mơ mòng
Tiếc chi phù thế hoài mong phận người


Vẹn nguyên còn đó nét cười
Và đây thương nhớ hơn mười xưa xa
Hương nồng ủ áo bà ba
Gội trong sương nắng đã nhoà thời gian
Rau mưng rau má lỡ làng
Đã qua chua ngọt mỡ màng hỡ em
Bằng chi nửa bóng trăng đêm
Tiếng huyền còn vọng trời êm ngọt ngào


Về thôi đừng ước hoa đào
Sen làng trỗ cánh vẫy chào hè sang
Em về mát bóng tre làng
Kẻo trưa có kẻ mơ màng đợi em !


Đ.T



 

HOÀNG TẤN LINH


Viết từ cơn giông


Bất chợt tiếng sấm cuối thu

Cuối trời vọng lên ầm ĩ

Cơ hồ lòng mình tan chảy

Se lòng con nước đầu đông


Bất chợt từ trong mưa lạ

Giọt ngân réo rắt như vang

Tháng chín ngồi lo mắt bão

Từ trong giọt nắng hanh vàng


Bất chợt từ trong cơn gió

Khẽ khàng đếm hạt mưa qua

Lòng nghe hồn mình cổ thụ

Dấu ái bao giờ phôi pha


H.T.L

More...

Nói với em !

By Gia đình Áo trắng

Đức Tiên


Vừa chớm nắng đã lun phun mưa rắc
Hoa khiêm nhường cho gió mơn đưa
Ta tự trách tim mình rung lỡ nhịp
Với buồn vui vờ vẫn đời thường

Em đam mê một thời xuân sắc
Lãng du năm tháng phiêu bồng
Đâu ký ức còn vương ta gom nhặt
Trang vở học trò bông cỏ cằn khô

Ta khờ khạo muộ màng run rủi
Như trăng si chết đắm giữa khung trời
Em nào biết để mỉm cười rồ dại
Mà tháng ngày như dòng nước sông trôi

Em đã đến ngự trên ngai cổ tích
Ta làm vương tha thướt bóng hoàng cung
Em cứ dỗi cho muôn binh chiều chuộng
Hoa và hoa đã kết sẵn muôn đài

Ảo ảnh vở oà phút chốc
Đưa em đi trong phố bụi Đông Hà
Ta đau đáu niềm riêng em nào biết
Một trời dan díu yêu thương !

More...

Chùm thơ viết ở biển của PHAN VĂN QUANG

By Gia đình Áo trắng

 

Em Tôi

Em tôi từ thuở biết hờn

Cái duyên để mắt cái buồn để đâu

Cái bông tim tím cài đầu

Em tôi không biêt để sầu cho ai.

Trẻ Thơ

Bồng cháu chú chạy khơi khơi

Bé cười làm thẹn biển trời xanh lơ

Ồ một điều rất trẻ thơ

Mà ta xuôi ngược bơ phờ tóc râu.

Con Còng BướngBỉnh                                                                                  Của Tôi Ơi

Em bướng bỉnh như con còng biển

Biết anh theo cứ chạy lòng vòng

Đã là sóng phải phủ mình trên cát

Để một  lần em choáng ngợp trong anh. 


PHAN VĂN QUANG ( Quảng Trị )

More...