Đắng

By Gia đình Áo trắng


 

ĐẮNG

* Truyện ngắn của BÙI ÁNH DƯƠNG


* Có thể anh là hạt cát nhưng nhiều hạt cát sẽ tạo thành sa mạc!

Ừ! Thì ăn thì uống. cứ vui vẻ một chút đi đời mà. Cũng chẳng biết được sự tồn tại của cuộc đời này là bao năm mà cứ tranh giành nhau lôi kéo chém giết là sao nhỉ? Theo các nhà khoa học thì trái đất hình thành từ mấy mấy triệu năm đó. Rồi trải qua hết kỷ này đến kỷ nọ rồi con người tiến hoá và rồi... để mà huỷ diệt. Cuối cùng thì cũng chỉ là cát và bụi... Nó mở toác cái miệng ra để cãi nhau rồi im.

- "Reng..."- " Anh hả em xin được việc rồi. Xịn nhé! 7 chai đấy". Trời ạ lại bon chen nữa rồi. Con em gái nó vừa điện về nó học cái quái gì gì đó mà bây giờ nhiệm vụ là đi lừa người khác mà qua một qúa trình nào đó gọi cho oai là Marketing. Hết hãng này đến công ty khác thay việc như thay áo. "Thế à chúc mừng nhé!"- "Cay cú à?"- "Tau thèm vào"- "Thế anh vào đây em kiếm việc cho mà làm chơi hoài không ngộ à?"- " Mày quên tao là kỹ sư à"- " Quên cái bằng của ông đi nhé! 63% tốt nghiệp đại học hẵn hoi mà vẫn thất nghiệp đấy!"...

- Thôi đi mày đã thất nghiệp rồi mà cứ nghĩ bậy bạ. Kiếm việc mà làm đi.

À thì ra mình đang thất nghiệp. Cái thằng sếp ngu ngốc chẳng biết quái gì cứ nói rằng mình này nọ không biết điều lại còn nói chẳng ma nào thèm nhận mình làm việc nữa chứ...À mà nó là sếp mà chắc là mình ngu chứ chẳng phải là nó. Mà thằng nào ngu mà chả có lúc sẽ chết...nó già hơn mình thì nó chết trước mình đời công bằng lắm hehe...Nhưng mà nó cũng đang bị thanh tra mà cũng tại mình mà ra cả.

Rốt cuộc mình đi tìm cái gì nhỉ? Lạ thật. Đi cho nhiều dừng lại rồi lại đi chẳng biết để làm gì. Ô hay thật. nghĩ cũng lạ! Thế cái ông gì đó làm tổng thống bên Irắc chết chưa nhỉ? Thế mình có chết không?. Chắc cũng đến. Mà nó như thế nào nhỉ? Cứ nghĩ đến chết lại thấy rờn rợn. Thế bây giờ lỡ... "Bùm!"... chết hết thì sao nhỉ? Thôi không nghĩ nữa kiếm cái gì bỏ bụng đã. Mà đi kiếm mấy thằng bạn cả ngày rồi tụi nó biến đâu nhỉ... "Thuê bao quý khách vừa gọi..."- " Qua Hội Ngộ nghe!". Lại nhậu rồi!

Cái mặt thằng sếp lần này sao nhìn thấy đã muốn đập cho bể mặt. Mà cái mặt nó giống cái gì nhỉ? -"Em lấy hồ sơ xem lại đi biết làm không? Đợt này mày bao công trình này luôn nhé? Làm rồi mà. Có cái gì không biết thì hỏi mấy anh bên đó nhé? Có gì chiều họ chút nghe". Lại thế này nữa. Lại bắt mình ăn cát đá xi măng rồi đây. Mẹ kiếp!

" Em cứ ký đi! chuyện nhỏ mà"- " Nhưng không đúng anh ạ"- "Tao chết hay mày?"-"..."- " Không sao đâu anh đã làm cả trăm cái ai mà đi kiểm tra mấy cái công trình nhỏ này làm gì. Tối này đi làm với anh mấy chai nhé?"- "..."!

 "Đề nghị tắt tất cả các máy điện thoại đi mấy sếp  để nó ở lại ngoài phòng họp"- Đồ ngốc thật sao nó không lấy cây viết của mình nhỉ?-" Kính thưa mấy anh để chúng ta còn làm ăn lâu dài số phần trăm..." Hình như dạo này tai mình bị ù đi thì phải. Ê mà mặt thằng sếp sao giống mặt con lợn thế nhỉ? Hê! thế nào kể cho con bồ nó cũng nói mình làm thuê cho lợn thi mình giống gì ta? Thôi! đừng kể là xong. Mà hình như hai tháng nay chưa gặp nhau. Hèn gì thèm thèm.

 - " Mày đang ở đâu? Tại sao mày làm thế? Kể từ hôm nay mày nghỉ việc đồ chó!".

Sao trời hôm nay gió mát thế nhỉ?

"Tít... tít...nhậu nhé!" - "Đâu?..."

B.A.D

More...

Lòng mẹ

By Gia đình Áo trắng


 

+ Bài tham dự cuộc thi viết "Lời yêu thương"

Lòng mẹ

* MAI THANH TỊNH

Thời đó khi còn đang làm tập đoàn (lúc chưa có HTX) thỉnh thoảng tập đoàn lại tổ chức cho các đội cấy đội cày... ăn bồi dưỡng nhất là vào những lúc thời vụ cao điểm. Miếng ăn thời đói kém quan trọng lắm vì thứ gì cũng thiếu từ cơm gạo đến thịt đường mỡ bột ngọt v.v...

Tôi nhớ một lần vào cao điểm vụ cấy đông - xuân trời rét cắt da cơm cũng không đằm cái bụng. Để động viên bà con tích cực cấy cho kịp thời vụ tập đoàn tổ chức cho tổ cấy bồi dưỡng. Mỗi tổ cấy khoảng 60 người thì được làm con heo chừng 40 ký hơi. Chế biến đơn giản hai món: món thịt luộc và xương nấu xáo sả.

Cũng như mọi lần mẹ tôi rủ thêm mấy chị em nữa trong tổ cấy cùng ngồi ăn một mâm. Mọi người bàn nhau không ăn thịt giấu mang về nhà cho con. Mấy bà mẹ ngồi vào mâm việc đầu tiên là có bao nhiêu thịt các bà dồn hết xuống bên dưới lớp lá chuối lót mâm rồi mới ăn. Nếu ai cố tình đụng đến thì bữa sau chắc chắn không được ăn chung với nhóm. Các bà mẹ chỉ ăn xôi với muối mè (vừng) và nước xáo xương cho xong bữa (hồi đó không phải dọn đầy đủ bát đĩa như bây giờ chỉ có cái mâm lót lá chuối một bên đơm xôi một bên đơm thịt). Sau bữa ăn các bà mẹ nháy nhau đem số thịt giấu được sang nhà bên cạnh để chia nhau mang về cho con. Mọi lần vẫn thế không biết thế nào mà lần này bị ông giám sát của tập đoàn bắt được. Thế là đến buổi họp tất cả các bà mẹ đều phải đứng lên kiểm điểm. Trong những bà mẹ bị kiểm điểm có mẹ tôi. Lý do bị kiểm điểm là làm sai chủ trương của tập đoàn (chủ trương của tập đoàn là bồi dưỡng cho người lao động đang phục vụ chiến d