Thơ CLB "Văn học trẻ" PLEIKU

By Gia đình Áo trắng

 

VI THUỶ 

GIÓ  CON GÁI  

sin sít gió từng cánh mong manh

lùa

đêm cuộn tròn con gái trắng

đường cong loang loáng vệt trăng

dậy thì con gái

ngòn ngọt môi

bí mật  

mắt lá thầm thì  mở u mê

từng cánh gió thăm thẳm

một góc nhìn

giấc mơ 

con gái bay vào đêm

cánh tay gió  

V.T  


NGUYỄN THANH TÂM

PHỐ MÙA ĐÔNG

(Viết cho tôi và những sinh viên năm cuối)


Phố mùa đông

từng người đi qua

lặng lẽ

với ta hôm nào cũng thế

vội vàng

vội vàng


sinh viên năm cuối

nào có chờ mùa sang

bàn tay vẫn còn trắng

ta có gì ngoài những tàn tro

những tàn tro âm ấm

không đủ nóng những đam mê

không đủ nóng những mong chờ


Phố mùa đông ta qua

nặng từng hơi thở

muộn màng rồi

xin tạ lỗi thời gian.

N.T.T


 

BÙI NGỌC THÀNH

CHỈ  LÀ

Chẳng là nắng chẳng là mưa.

Chỉ là bóng mát giữa trưa hạ vàng.

Tưởng chừng gió  trở mùa sang.

Bỗng dưng ngồi nhớ  dặm ngàn suối xa.

Nhớ em nhớ cỏ nhớ hoa.

Nhớ nhăng nhớ  cuội ... 

Chỉ  là nhớ em

B.N.T


          

HOÀNG THANH HƯƠNG

BẰNG LĂNG

Dọc đường chiều nay

bằng lăng tím trên vòm lá

sắc thắm níu chân ta. 


kỉ niệm như  phấn hoa

ngẩn ngơ ngày buồn  nhất

thèm quá một lời chân tình

một câu ngọt lịm không ẩn ý. 


ngày dịu lại

phố đẹp lạ  lùng

biết mình còn yêu

còn viết được những điều cất giữ


lo toan tham vọng

đua chen ích kỷ

chỉ một chiều nay với màu hoa ta ngỡ

không thể đẹp hơn trong khoảnh khắc nắng tàn


Cám ơn phố chiều nay hoa tím

cho ta về chút hiền thục ngày xa... 

H.T.H


 

THÁI UYÊN 

NGÀY GIÓ 

Bên phố ăn nằm ngày của gió  
Núi ôm mây núi ngoại tình mây  
Bốn mùa qua gói lại từng ngày  
Sương lãng đãng buồn treo tâm sự  
 
Hoang dại nghiêng một sắc vàng che  
Long lanh mắt Biển Hồ dợn sóng  
Loanh quanh một vành cung trông ngóng  
Hoang sơ ngón gió mơ thành thơ  
 
Bên phố ăn nằm ngày của gió  
Núi ôm mây núi ngoại tình mây. 

T.U



NGUYỄN ĐÌNH PHÊ

GỞI...

Em còn nhặt xác phượng hồng

Thắp lên ký ức từng không ve sầu

Ướt hồn bất chợt mưa mau

Vàng lên điểm nhớ  ngày đầu hè sang


Ta còn nuôi mộng thần tiên 

Bước đường vô  định bóng chim phương trời

Phù vân say khất ngả  đời

Hương hoa thảng hoặc  đôi lời phiêu linh...


Se sẻ còn đẻ cột đình

Sân đình lá rụng cho mình nhớ nhau

Bạc đầu gạn lẽ  nông sâu

Giật mình ngoảnh lại bóng câu qua thềm.

N.Đ.P

More...

Cảm xúc Pleiku

By Gia đình Áo trắng


 

CẢM XÚC PLEIKU

* LAM ANH

Rời bỏ mảnh đất nghèo xác xơ sỏi đá cha mẹ đưa nhau lên nơi "rừng thiêng nước độc" (đó là trong suy nghĩ của người dân quê em ngày ấy) lập kế mưu sinh. Nơi mà sau này mỗi lần bạn bè hỏi "em người ở đâu?" em tủm tỉm trả lời "em từ núi xuống". Bao ánh mắt ngơ ngác "sao lại là núi?" em cười "thì bảo núi là núi chứ sao". Em nói "quê em (nghĩa là từ trong máu thịt em đã ngầm coi nơi đây là quê hương thứ hai của mình rồi) đàn bà con gái thì phải mặc váy đàn ông đóng khố. Từ làng này sang làng khác thì phải cưỡi voi. Nhà ai cũng có một bầy voi." Bạn bè tin sái cổ. Mỗi lần về quê lên. Em đưa gói khô bò làm quà bảo là "khô voi" mấy đứa tưởng thật thi nhau dành phần nếm thử xem mùi vị thế nào. Tụi nó gật gù "khô voi thật hèn chi mùi vị ngon quá chừng". Có đứa còn bảo "mai mốt mày về quê nhớ cho tao gửi một ký khô voi nha" em không nhịn được nữa cười phá lên lúc đó tụi nó mới té ngửa ra ra nãy giờ bị em lừa. Tụi nó rượt em chạy lòng vòng. Vừa chạy vừa cười nghiêng ngửa.