Thơ NGUYỄN VĂN NHỊ (2)

By Gia đình Áo trắng

 

* NGUYỄN VĂN NHỊ

Sinh ngày: 25/7/1984

Quê quán: Nha Trang - Khánh Hoà

Email: nghiemkhatam@yahoo.com.vn

Giải khuyến khích cuộc thi "Thơ Bút mới" năm 2005


"Đối với tôi thơ là một mối giao cảm lạ lùng...

Mỗi khi làm thơ tôi như nghe được hơi thở

của lòng mình của vũ trụ đang chuyển động

của thiên nhiên đang giao cảm và của

tâm hồn đang hoà nhịp cùng tiếng hoang ca.

Mỗi khi làm thơ là mỗi lần tôi chiêm nghiệm lại

chính bản thân của mình - một cơ thể đang sống

giữa một xã hội vô cùng biến động..."


 

ĐỘC HÀNH VỚI MÀN ĐÊM


Con sóng trào lên

khuất lấp giữa bãi bờ

ngã quị

nhói đau


Anh xa em

như mặt trời nghiêng ngã về đêm

chấp choáng

giữa đại dương

mênh mông...

như ngày dài xé thời gian

ngã lòng chao đảo

vụn vỡ với màn đêm...

như con thuyền cô đơn độc hành trên khoảng trống

ngủ mềm

mà biển là gối lạnh

vô biên

âm thầm đơn lẻ...


Gió cứ duỗi chân dài vấp té

ngã quị

vào bờ vai anh

anh cũng vấp té

ngã quị

vào dấu chân em

đã in hằn quá khứ


Sao sóng không níu em lại để em mãi là người lữ thứ

giữa hành trình con tim

không đích đến

làm anh nắm buổi chiều

mà ngỡ nắm tay em

bồng bềnh trong mắt

đỗ vỡ

một ánh trăng...


Em có phải là chị Hằng mà sáng như mảnh nguyệt vàng

đổ vầng trăng lấp lánh

xuống mảnh hồn

làm đắm đuối

bờ vai ngân...


Để đêm nay có một người đơn lẻ

ngã quị

với nỗi đau

ngã quị

với trăng

ngã quị

với trái tim rướm máu...


 

TIẾNG CA CỦA

CON HỒNG CHÁU LẠC


Vạch mặt đất ra

Tôi chồm mình lên

Đâm chồi xanh mơn mởn

Ngửi mùi vị ban mai


Đất mẹ hiền hoà

Mang dòng máu Lạc Hồng đã sưởi ấm những hình hài

Bé bỏng

Mang dòng sữa thiên nhiên chảy vào hồn biển rộng

Nuôi dưỡng những đứa con


Ruộng nương vỡ oà

Hạt lúa nảy mầm trên đám mạ non

Hơi thở đất đã vun trồng bao điều mơ ước

Nắng căng lồng ngực

Phả nhịp đập trái tim đầy giọt nồng tha thiết

Cháy đỏ mắt hoàng hôn


Bóng ngả về chiều

Gác lên mái tóc của bầu trời căng tròn

Ngút ngàn hơi thở

Cha mang hành trang giống nòi

Chắp cánh đưa đàn rồng bay cao trên miền màu cờ đỏ

Thổi ngào ngạt xuống hồn con


Đất mẹ hiền hoà

Biển cha là mạch nối giữa đại dương mông mênh

Kết lồng vào nhịp sống

Đưa triệu cánh chim bay vào khoảng không gian lồng lộng

Cho tiếng ca hoang

Đồng vọng suốt dặm trường.


N.V.N

More...

Thơ VÕ THỊ NGỌC DUYÊN (2)

By Gia đình Áo trắng

 

 * VÕ THỊ NGỌC DUYÊN                        

Sinh ngày : 03/08/1988

Quê quán:  Phú Yên

Email: whitesnowparadise@gmail.com

" Thơ là để ai đó hiểu rằng

tâm hồn mình không phải chỉ

 có bấy nhiêu trong kí ức..."  

 

Hai mươi


Hai mươi ta ngồi

In bàn chân ngoan tạ từ một cõi phố

Hôm kia còn lem luốc té la dậy vang trời lá đổ

Hôm qua còn vắt ngang vai một mảnh tình tồ 


Hai mươi ta mơ hồ

Xùng xình chọn con đường không biết

Lấy làm ước mơ mình rồi cúi đầu bay mải miết

Gói lại  sau lưng hai nửa chẳng của riêng ta 


Hai mươi ta bước đi xa

Thềm xuân tràn hoa nắng

Như phận con đò đông đứng giữa hai bờ lau trắng

Ai giữ hộ nhé quê nhà thời tóc ngắn tôi yêu


Hai  mươi đã phải chắt chiu

Có phải là quá nhiều khi vẫn còn là nông nổi

Có phải là quá nhanh khi ta bước qua đá sỏi...

Hai mươi mà ta chng ging hai mươi 


 

Tiễn đưa


Đ
ã qua rồi thiết tha chưa kịp đủ

Đã bao nhiêu nhắn nhủ không về

Chắc tại giấc mơ đã nhiều quá bộn bề

Hẹn thề ấy phải chăng giờ đã...


Thôi đ
ành lặng im như bóng lá

Chấp vá cũng nên mùa

Giá như chiều cứ bình yên sau mỗi tiếng chuông chùa

Bởi mưa xuống thể nào em cũng khóc


Muố
n đưa em thật lâu đầu con dốc

Mấy chốc đã sang mùa

Bao nhiêu nữa em mới đủ để quay v

Tình sắp cn dốc đời hanh hao gió...


Xin cúi mặ
t không chào

Để gic mơ nào

Tự hóa thành kí c...


V.T.N.D


More...

Tình nghĩa xóm làng

By Gia đình Áo trắng


 

* Truyện mini của TRẦN XUÂN THỤY

Tình nghĩa xóm làng

Đã qua tháng 5 mà đất quê của già Bảy chưa có được trận mưa nào. Mạch nước ngầm đã cạn kiệt. Cả làng chỉ còn có một cái giếng của Hai Tân là còn nước để mọi người chen chúc chờ được mua với giá 2.000 đồng một can 20 lít. Tích tiểu thành đại. Một ngày cái giếng giúp cho chủ nhân của nó thu được trăm ngàn.

Thu được món tiền lớn hằng ngày mà không phải đổ mồ hôi Hai Tân mong trời nắng mãi để có thu nhập dài dài. Già Bảy khuyên con:

- Con đừng nghĩ như vậy mà mang tiếng ác cũng đừng bán nước để giữ tình nghĩa bà con xóm làng.

Hai Tân chẳng những không nghe lời cha mà còn chê già Bảy lạc hậu không thức thời. Già Bảy giận quá nên mua nước của con để dùng như những người khác. Hai Tân điềm nhiên lấy tiền của cha bỏ túi.

Vào một ngày cúp điện ngọn lửa bỗng bốc cao từ căn bếp nhà Hai Tân lan nhanh qua những vật dễ bắt lửa đã được hun nóng bởi những luồng gió nam hanh khô. Bà con xóm làng người gàu người xô chạy tới dập lửa nhưng do nước được khai thác triệt để để bán trong ngày nên lòng giếng sâu nước mạch chưa kịp ra sức người không thể dập tắt ngọn lửa đang bùng lên dữ dội. Toàn bộ tài sản trong đó có số tiền bán nước lâu nay hóa ra tro.

Sáng hôm sau mọi người mang đến những vật dụng cần thiết để giúp đỡ cho người chẳng may bị hỏa hoạn và những cái can đang chờ được mua nước. Hai Tân nhìn những cái can nhìn những vật dụng được giúp đỡ nhìn vách tường nhà loang lổ vết cháy nham nhở. Anh nói:

- Nước không bán nữa bà con cứ xách về dùng. Nên san sẻ cho đều đừng để người có người không phải tội.

Nghe con trai nói già Bảy cười mà nước mắt cứ chảy dài những giọt nước mắt vui sướng.

T.X.T

More...

Hoa dại

By Gia đình Áo trắng


 

Hoa dại

* Truyện ngắn ĐẬU THỊ LÂM


Cánh hoa bé nhỏ li ti

Tím pha sắc trắng tươi khi nắng về

Nhỏ xinh lay gọi gió hè

Tràn trề nhựa sống bên lề đường thôn

Đơn sơ mộc mạc mùi thơm

Cho đời hương sắc khiêm nhường là em.

Nguyên đọc bài thơ. Ngẫm nghĩ. Lúc chiều Thùy đã đưa cho nó cười toe: "Nhớ chọn bài này nha. Của em tui đó. Nhưng mà cứ ghi tên tui vô đi. Hì hì...".

Thùy là hoa khôi của lớp học hành vào loại nhất nhì. Nhưng cũng chỉ bên ban tự nhiên thôi mấy môn xã hội là nỗi khiếp sợ chung của cả lớp A1 chuyên toán này. Trừ Nguyên ra. Bởi vậy mà nghe thông báo trường tổ chức thi làm tập san thì cả lớp nháo nhác. Rồi như một lẽ tất nhiên tất cả trọng trách dồn về phía Nguyên - biệt danh "kẻ lạc đàn" - "dân khối A chính cống" mà cứ làm bọn con gái lớp C ghen tị vì "nó có bài đăng báo suốt"...

Việc giao cho mỗi thành viên sáng tác một cái gì đó tưởng như là một cực hình nhưng thật sự Nguyên đã hết sức bất ngờ.  Có những bài thơ hơi vụng có những câu văn ngờ nghệch... nhưng tất cả thật xúc động chân thành. Đây là kỷ niệm đẹp trước khi xa trường...

Nghĩ đến đó Nguyên chợt buồn. "Ông học khối A mà đa sầu đa cảm quá...". Thùy hay chọc Nguyên như thế. Dạo đầu lớp hay ghép đôi Thùy với Nguyên nhưng dần dần cũng thôi vì cuối cùng ai cũng nhận ra họ chỉ là bạn.

Bài thơ trước mặt. Nguyên đọc lại lần nữa rồi hình dung lại "em tui" của Thùy. Nguyên đã gặp cô bé đó ba lần. Đúng ba lần. Lần nào cũng chỉ thoáng qua. Hai lần đầu là khi Nguyên cùng mấy đứa bạn đến nhà Thùy học nhóm. Lần thứ ba là chủ nhật tuần trước Nguyên vô tình thấy hai chị em Thùy đi dạo trong công viên.

Đó là một cô bé đặc biệt. Đặc biệt không chỉ bởi mái tóc đen dài buông xuống tận đầu gối khiến ai cũng phải trầm trồ. Đặc biệt không chỉ bởi vẻ thanh thoát thơ  ngây đẹp ấn tượng hơn cả cô chị hoa khôi. Cô bé bị câm.

Thùy rất thương em. Không ít lần Thùy vừa rơi nước mắt vừa thút thít kể với Nguyên về cô em gái: "Nó chỉ ra đời sau tui có mười mấy tháng mà thiệt thòi hơn tui cả vạn lần... Bị tật bẩm sinh em tui vất vả lắm mới được học chữ... Mẹ tui động viên em từng ngày "mong là nó không nói được thì cũng biết đọc biết viết biết nghe"... Thử học đàn học vẽ đều không được. Năm 11 tuổi nó bắt đầu làm thơ nhiều bài rất hay... Nhưng hầu như bài nào cũng buồn cả. Đọc thương lắm. Đợt trước tui định lấy mấy bài đưa cho ông xem có gửi báo được không nhưng em tui không đồng ý. Nó không muốn người ngoài đọc... Tạo hóa thật ác độc cho em tui sắc đẹp rồi bắt nó lặng im...".

Cô bé tên Dương. Cái tên gợi nhắc đến một vầng sáng ấm áp. Cái tên gọi về cảm giác sôi nổi năng động... Trái khoáy làm sao! Nếu ví với loài hoa Thùy mới chính là bông hướng dương rực rỡ sức sống tràn căng. Còn Dương em tự ví mình như loài hoa dại. Cũng "tràn trề  nhựa sống cũng đầy "hương sắc" nhưng sao thật bé nhỏ mong manh... Nguyên nhớ lại nụ cười em khi trong công viên. Nụ cười rất đẹp nhưng hình như còn thiếu cái gì... "Bên lề đường thôn"... Sao lại chỉ là "bên lề"?...

Nguyên với tay lấy điện thoại nhắn tin cho Thùy: "Sao bà bảo em gái bà làm thơ buồn lắm?". Ba phút sau có tin nhắn trả lời: "Bài này em tui mới làm dạo gần đây. Tui "mượn" bài này vì thấy nó không buồn ảm đạm như những bài khác. Sao thế? Không hay à?". "Không phải vậy. Hay lắm. Tui chọn bài này mà. Bye nha!".

Bài thơ mới đọc qua thấy nhẹ nhàng. Một tâm hồn yêu đời trong sáng một sức sống mãnh liệt như chính loài hoa kia. Nhưng Nguyên cảm thấy còn có nhiều điều sâu hơn thế. Một tâm sự? Hay một thoáng mặc cảm tự ti? Em chỉ là bông hoa dại "khiêm nhường" "bé nhỏ" một vẻ đẹp thuần khiết nhưng vương nỗi xót xa. Em chỉ nép "bên lề"...

Đi ngủ rồi mà Nguyên vẫn không ngừng được dòng suy nghĩ. Những câu thơ lục bát ngắt đoạn cứ lởn vởn trong đầu. Chợt Nguyên tự hỏi: "Nếu mình bị câm liệu có sống mạnh mẽ được như loài hoa dại?". Có lẽ Dương đã tìm ra ở loài hoa ấy một sự đồng cảm một nguồn nhựa sống: hoa bé nhỏ hoa lặng im hoa vẫn âm thầm cho đời hương sắc... Nguyên bỗng thấy mình thật là may mắn. Chàng trai đa sầu đa cảm chợt ngộ ra trong cô bé lặng im kia có nhiều điều đáng khâm phục. Em không ngừng khao khát sống em tỏa hương qua những vần thơ... Phải chăng đó mới thật sự là điều đặc biệt ở Dương mà bây giờ Nguyên vừa khám phá...

Cô bé hoa dại - Nguyên đã nghĩ về Dương trong những giấc mơ đầu đời trong sáng.

oOo

Kết thúc cuộc thi tập san lớp A1 đoạt giải nhất khối tự nhiên và đoạt giải nhì toàn trường. Những tràng vỗ tay vui sướng... Những ánh mắt chứa chan... Những nụ cười tinh nghịch... Nguyên cẩn thận lưu tất cả vào mục "Những kỷ niệm không quên" trong sâu thẳm tâm hồn.

Đêm đó Nguyên không ngủ. Không hẳn vì niềm vui về thành quả lúc sáng. Cũng không hẳn vì xôn xao bồn chồn mấy tháng nữa đến mùa thi. Lúc sáng Nguyên đã dúi vào tay Thùy "kết quả mấy đêm thao thức" - một mẩu giấy xếp gọn gàng kèm theo lời nhắn với gương mặt vừa hình sự vừa lúng túng: "Đưa cho em bà hộ tui nha... À mà bà đừng đọc đó... Tui chỉ... Tui chỉ muốn cảm ơn về bài thơ thôi mà... Thật đó". Thùy cố nín cười khoát tay: "Được rồi. Chuyện nhỏ xíu mà...".

Nguyên không biết rằng đêm đó cũng có một tâm hồn không ngủ được. Cô bé xôn xao với những cảm xúc lạ lùng đầu tiên. Một nụ cười đậu trên khóe môi em.

"Chào hoa dại

Anh là bạn cùng lớp với chị Thùy anh thật sự thích bài thơ của em. Anh muốn đọc nhiều hơn muốn hiểu nhiều hơn nữa nhưng chị Thùy cũng đã kể rằng em "không muốn người ngoài đọc"... Hoa dại à em làm thơ để giãi bày nỗi niềm không nói được. Thơ là tiếng nói của em sao lại bắt nó phải đóng băng?

Anh là một người bạn nhành hoa dại nhỏ nhoi chắc cũng không muốn đứng một mình phải không em?

Xin được làm tia nắng

Sưởi ấm cảnh hoa xinh

Xin được là giọt sương

Long lanh màu tím trắng...


Giữa mênh mông trời đất

Hoa dại nhỏ bé thôi

Nhưng hoa vẫn yêu đời

Mỉm cười trong gió bụi.


Em là một khoảng lặng

Giữa những nốt nhạc xanh

Nhưng nếu không có em

Làm sao thành khúc nhạc?


Em là nhành hoa dại

Nhưng không đứng "bên lề"...

Cỏ xanh


Đ.T.L

(ĐH Nha Trang)

More...

Thơ KHUÊ VIỆT TRƯỜNG

By Gia đình Áo trắng

 

KHUÊ VIỆT TRƯỜNG

Ví dụ về hạt cát


Em thường tỉ dụ chúng ta như hai hạt cát

Giữa biển cả mênh mông có cả tỉ tỉ nhỏ nhoi

Có cả tỉ tỉ niềm vui tỉ tỉ nỗi buồn

Ta trộn lẫn giữa mênh mông đó


Rồi có một ngày hạt cát chẳng có nhau

Anh nhớ tới lời em:

"Ừ có gì đâu vì em cũng chỉ là hạt cát"

Nhưng lạ kỳ chưa khi chỉ thiếu hạt cát em

Anh cảm thấy giữa mênh mông tất cả đều vô nghĩa


 

Một chỗ ngồi nhỏ bé


Khi em ngồi chỗ đó đã thiêng liêng

Dẫu góc phố hay hiên nhà buổi tối

Hương nguyệt quế toả bay hay hương hoa sữa

Cũng đều là hương của thương yêu


Khi em ngồi chỗ đó đã thành quen

Để khi giận ghế bàn trống vắng

Khua lanh canh chiếc muỗng vào ly

Tiếng muỗng gõ gọi em về với phố


Khi em ngồi quán vắng cũng riêng tư

Anh luýnh quýnh như mới vừa tập nói

Anh luýnh quýnh như vừa về nhà mới

Khi em ngồi đâu đó bỗng thênh thang

K.V.T

More...

Ví dụ về hạt cát

By Gia đình Áo trắng

 

Ví dụ v ht cát

Khuê Việt Trường làm thơ từ trước 1975 mãi đến tháng 4-2009 anh mi in tp thơ đầu tay "Ví d v ht cát" (NXB Thanh Niên) sau khi đã in 10 tp truyn ngn.

Điều gì khiến anh đn đo khi in tp thơ đầu tay? Tôi nghĩ có l anh mun cu toàn loi b đi nhng bài thơ viết d dãi tui hai mươi anh chọn in nhng bài thơ viết chín chn t tui bn mươi. Vì vậy c tp thơ chỉ có 43 bài thơ.

Khuê Việt Trường sinh sng Nha Trang nên anh viết v bin là chuyn đương nhiên. Nhưng đã có quá nhiều nhà thơ viết v bin nên Khuê Vit Trường phi chn cách viết khác:

Giữa bin c mênh mông có t t nh nhoi/Có c t t nim vui t t ni bun.../Nhưng kỳ l chưa khi chỉ thiếu ht cát em/Anh cm thy gia mênh mông tt c đu vô nghĩa.

Để tránh những hình nh đã sáo mòn trong thơ tình như những lá thư xanh những dòng mc tím gi đến người yêu Khuê Vit Trường đưa vào thơ mình những phương tiện truyn thông hin đi như điện thoi di đng Internet:

Webcam cho anh thấy nhng git nước mt ca em/Nhưng anh không thể lau/Anh không th lau cuc tình bng mt cái click chut/Cho nên mình xa nhau.

Vì đã ví dụ "chúng ta như hai hạt cát" nên Khuê Vit Trường thường viết v nhng điu rt nh trong cuc sng: 

Con phố đó nh như em - rất nhỏ/Có tiếng rao bui sáng - mua gì không?/Con ph đó nh như em - rất nh/Anh c đi mơ ở ph - cùng em.

Tôi thích thú nhận ra tp thơ đầu tay ca Khuê Vit Trường khác vi tp thơ đầu tay ca mt s tác gi ch: Đây là mt tp thơ tình thuần túy. Không có bài thơ nào dành tặng quê hương cha mẹ thy cô người thân bn bè. Tt c thơ đều tng cho "em và anh" cho nhng người đang yêu và nhng người tht tình:

Anh đã xóa số đin thoi ca em/Anh xóa như xóa một file trên máy tính/Nhưng anh quên rằng dù cho xóa đi tất c/Em cũng đã nm trong trái tim anh.

Bạn đc cũng có th xóa đi nhng bài thơ của Khuê Vit Trường nhưng bạn không th xóa đi du vết tình yêu anh đã đ li trong tim bn dù du vết y ch nh nhoi như hạt cát.

ĐOÀN THẠCH BIN

More...

Nhớ núi

By Gia đình Áo trắng


 

NGUYỄN VŨ SINH

Nhớ núi

Ta ở biển bỗng chiều sao nhớ núi
Con sông Chò ta tắm thuở hai mươi
Cùng nô giỡn bên bờ cây dốc suối
Nhặt sỏi hồng làm quà tặng em tôi.


Ta ở biển bỗng chiều sao nhớ núi
Thèm vị sắn lùi trái bắp tươi non
Có những tối ngồi hong quanh bếp lửa
Mùa đông về gió buốt lạnh từng cơn.


Cho ta gửi hồn về nơi ngọn núi
Đỉnh Hòn Dù Hòn Nhọn sớm mù sương
Em đi dạy chiều nay về có tối
Qua cầu treo còn rẽ mấy con đường.


Ta ở biển bỗng chiều sao nhớ núi
Những bạn bè ngày cũ có còn chăng!
Hay hối hả dòng thời gian xuôi ngược
Còn phút nào nhớ kỷ niệm xa xăm?


Ta ở biển bỗng chiều sao nhớ núi
Từ chốn này ta rời mãi đi xa
Dẫu ai có một thời xưa dong ruổi
Nhưng ở đâu cũng thấy bóng quê nhà.

N.V.S

More...

Quà của nội

By Gia đình Áo trắng


 

QUÀ CỦA NỘI

Truyện mini LÊ ĐỨC QUANG


Tôi học xong có vợ và ở lại thành phố làm việc. Nằm đêm nghĩ thương mẹ ở quê bao năm khổ nhọc tôi không tận tay chăm sóc mẹ lần nào thương quá! Hôm nhà chia gia tài tôi giao hết nhà cửa đất cát phần của tôi cho anh Hai nhờ chăm lo mẹ giùm. Thỉnh thoảng vào ngày giỗ kị hoặc rảnh rỗi vợ chồng tôi mới về thăm mẹ một lần.

            Vừa rồi đám giỗ vợ chồng tôi về quê có đưa ít tiền phụ anh Hai lo đám giỗ cũng như để giành lo cho mẹ. Mới thấy tôi về mẹ mừng lắm cứ trách móc tôi sao không dẫn cháu về. Mẹ cứ theo ngồi gần bên tôi nói chuyện cầm tay nắn nắn bóp bóp chê ốm khen mập giống như hồi tôi mới lên năm sáu tuổi ấy. Lúc đám giỗ xong mẹ dắt tay tôi ra sau hè bất ngờ lấy trong lưng quần ra một túi vải nhét vào túi tôi nói:

            - Con cầm ít tiền về mua quà cho cháu.

Tôi nói:

            - Mẹ già rồi làm gì có tiền! Con không cho mẹ thì thôi mắc cớ chi mẹ lại cho cháu! Thôi thôi con không nhận đâu! 

            Mẹ cứ nhỏ to nài nỉ:

            - Có chút ít thôi con à! Lâu nay mẹ để dành con cầm về cho cháu nó vui! Con nhớ nói với cháu quà nội gởi!...

            Thấy ánh mắt của mẹ thiết tha quá thật lòng tôi không nỡ. Hơn nữa tôi đoán chắc cũng không bao nhiêu tiền nên cầm đại cho mẹ vui.

            Lúc về nhà trên thành phố tôi mới giở túi tiền ra xem. Trong túi vải chỉ có 2.800 đồng mới cáo được xếp cẩn thận nhưng chỉ tòan là tờ tiền lẻ 200 500 thôi!...

Nhìn số tiền "quý báu" lâu nay mẹ để dành cho cháu cổ tôi cứ nghẹn lại nước mắt cứ chảy tràn!!...

L.Đ.Q

More...

Thơ - Định mệnh và con đường

By Gia đình Áo trắng

 

Thơ: định mệnh và con đường

* ĐOÀN ĐẠI TRÍ


Câu thơ gắn với phận người
Đa mang một chốc đã mười mấy năm...

Khi chiêm nghiệm về thơ tôi thường nghĩ đến con đường.Những con đường trải dài trước mắt và cả những con đường sâu hun hút trong tim.

Thơ là định mệnh. Người ta không thể làm thơ bằng sự cố gắng một cách gượng ép. Một câu thơ hay không xuất phát từ sự chăm chỉ và càng không phải từ bằng cấp cùng sự hiểu biết. Nếu ta chăm chỉ sẽ tìm được câu thơ nuột nà vần điệu mang tính giả tạo của cảm xúc.

Nếu ta vận dụng sự hiểu biết sẽ tìm được những câu hay hay nghe từa tựa như danh ngôn định đề.Với tôi chúng tuyệt đối không phải là thơ.Muốn có một bài thơ hay phải thật sự kết hợp hài hòa của rất nhiều yếu tố mà định mệnh là chất keo gắn kết chúng lại. Đừng bao giờ cố gắng tìm những câu thơ nếu chúng không thật sự dành cho bạn.

Nhưng ngược lại nếu số phận đã an bài thì bằng bất cứ cách nào bạn sẽ không thể bỏ được. Cái nghiệp văn chương tưởng như mong manh ấy lại vô cùng bền chặt. Tôi nhớ có lần giáo sư Phong Lê nói đại ý là nghề văn bỏ được hai mươi năm mà vẫn phải viết lại thật đáng sợ. Ai đã trải qua tất hiểu.

Tuy vậy nếu ta chỉ ngồi đợi cảm hứng của nàng thơ thì sẽ là một ý nghĩ nông cạn. Cảm hứng chỉ đến khi ta thật sự say mê mà niềm say mê xét ở góc độ nào đó có thể coi là tình yêu.

Tình yêu luôn luôn là phận số.

                                     

Tôi đã qua và sẽ còn gặp rất nhiều con đường tôi đặc biệt quan tâm đến ngã ba nơi mình đứng. Và như một định mệnh ở ngay nơi ngã ba quan trọng nhất của tuổi 20 là tình yêu khát vọng và cuộc sống tôi đã gặp thơ. Rồi tôi mặc kệ những đúng sai thua được những tỉnh say hơn kém cứ rảo bước trên con đường ấy. Nhiều đêm vò võ nơi gác vắng tôi muốn mình là kẻ tình si núp trong vỏ ốc cô đơn ấy là mối si tình với nàng thơ.

Thơ là một con đường chông chênh không giới hạn ngôn từ nhiều người đến với thơ thật tình cờ tình cờ như định số phải chia ly.

Bài thơ đầu tiên tôi viết về mẹ về cánh đồng chiêm trũng với những chú cá cờ săn sắt vô tư bơi búng trong thế giới trong veo của những giọt sương sớm. Vô số ngọn cỏ non ướt mượt mơn man trải đến chân trời ngút mắt khứa vào tôi cảm giác diệu kỳ.

Đó là cảm giác về sự bình yên.

Và tôi hiểu dòng sông Đáy cùng những mái nhà liêu xiêu thuở ấy mãi mãi là nguồn mạch ngầm cảm hứng vô tận của tôi. Nhiều đêm buồn nơi phố biển đầy ắp nắng gió hanh hao tất bật ngược xuôi này tôi phải theo chân đầu bút chạy về với mẹ với cánh đồng chiêm với lũ cá cờ...

Tôi thèm cảm giác mát rượi của dòng sông Đáy thèm được in mình xuống làn nước trong leo lẻo ở Bến Đục thèm được tĩnh tâm trong mờ mờ hư thực của khói hương chùa Hương thèm được dang tay ngước nhìn trong chốn Nam Thiên đệ nhất động này...

Tỉnh rathấy mình mắc nợ nhiều quá.Ôi xứ Đoài yêu dấu của ta ơi như sợi tơ tằm mềm mại cứ níu chân mình vào những con đường có cỏ hoa may châu chấu cào cào và ngút ngát một màu dâu xanh.

Đi trên con đường thơ là trở về con đường tuổi hoa niên. Nơi bàn chân trần bé bỏng của tôi từng nhảy lò cò thả diều chơi pháo đất... Quá khứ dù vui hay buồn đều ngọt ngào khi ta nhớ về nó.

Nhưng con đường trở về nơi ấy của tôi cũng chênh chao trắc trở lắm. Nhiều đêm đi lạc hoài. Cái ngõ nhỏ dài hơn chục sải chân mười mấy năm trời in dấu chân tôi không hiểu sao đêm nay cứ ngơ ngơ ngác ngác như lần đầu đến vậy.

Tần ngần mãi không biết nên đi hay đứng đành nằm xuống chợt nghe tiếng mẹ ru tôi vào giấc thuở lên mười. Giật mình choàng dậy những thanh âm khô không khốc từ chiếc đồng hồ báo thức vẫn đều đều tích tắc.

Hai khóe mắt cay cay vài giọt sương vô tâm chảy ra từ quá khứ vô tư.

Bạn có biết mục đích đầu tiên làm thơ của tôi là gì không đơn giản lắm đó là trả nợ. Những món nợ ân tình những cái không vay mà thành nợ suốt đời. Rất nhiều lần trong cuộc sống tôi đã vô tâm đi qua để bây giờ hối hận và nhờ thơ thốt lên.

Trong tôi luôn tồn tại vững chắc cái dáng hình liêu xiêu của mẹ chiều mưa hôm ấy vết chân trần vội vã sau mưa. Quá khứ như dẻ mạ non chỉ chực bàn tay mẹ cấy lên thành những dòng thơ trên cánh đồng thơ ấu.

Nhiều đêm đối mặt trang giấy tôi thấy mình đuối mặt. Những dòng kẻ song song như hai đường ray dài heo hắt. Nơi nẻo đời nào ta sẽ gặp được em người con gái có nụ cười và cái tên như loài hoa chỉ nở về đêm. Đêm buồn. Cuống hoa héo rũ của mười một năm về trước sao hằng đêm tôi vẫn tưới lên cánh hoa những giọt nước mắt của mối tình câm lặng.

Tôi đã tìm em ở rất nhiều con đường những con đường ngõ cụt. Cuối cùng tôi trốn chạy em như người thua cuộc. Đêm Hà Đông mưa giăng giăng những sợi chỉ quấn chân người bóng tôi đổ dài nơi ngã ba đầy gió đèn xanh kìa tôi biết rẽ về đâu?

Như định mệnh cứ đi trên con đường thơ tôi gặp những dấu chân trên đường đời. Bàn chân ai lang thang nơi thị xã hơi thở mang màu tim tím bằng lăng cùng những cơn gió buồn buôn buốt sượt qua vai.

Kia. Ngôi nhà số hai căn gác tầng hai và hẻm nhỏ thứ hai phố Quang Trung thân thuộc ơi sao suốt đời trong tôi cứ lẻ một cặp vần?

Những dòng thơ như những con đường dù dài hay ngắn đều được sinh ra dưới dấu chân con người. Dấu chân tôi dù nhỏ bé con đường tôi qua dù ngắn ngủi nhưng tôi sẽ không để dấu chân mình lẫn với dấu chân ai.

Xin cảm ơn thơ và ngã ba số phận đời mình. Những câu thơ vất vả tìm chúng trong thao thức những đêm dài để rồi chợt hạnh phúc khi bắt gặp chúng nơi lấp lánh bình minh trang sách.

Dù hay hay dở dù dài hay ngắn tôi xin tạ ơn thơ và những con đường... 

Đ.Đ.T

More...

Thơ MAI QUÝ TRÂM

By Gia đình Áo trắng

 

MAI QUÝ TRÂM

Xanh non

tóc dậy thì
em
tóc dậy thì
ngực xanh non ngực xanh non

em
dậy thì
mùa xuân tươi làn môi tươi
con gái
chạm
mây loạn trời
trăng rụng rời
bơi bời tôi
con gái mềm
mật ngữ lăn trôi
tình tôi.

nầy mai vàng tươi
nầy bướm vàng phơi
cánh lả
nầy bông hồng yêu
nầy nắng hồng xiêu
quấy nhiễu
xuân giấy mới
tình tôi
một cánh lan thôi
tinh khôi...


 

Nhốt gió

Em muốn nhốt gió vào đáy mắt em ẩn mật
Gió ơi thôi đừng đập vỡ quả giấc mơ
Đừng tung bụi hoang tàn vào mắt nâu biển lớn
Đừng xẻ dọc tiếng thở dài của mẹ ban mai.


Em muốn chưng gió trong vòm ngực vun đầy
Ngực nhú non cánh én nghiêng trời biển
Biển không nhiều thắc thỏm nếp nhăn
Và bình yên đất lặng lẽ ra hoa.


Em muốn ôm gió vòng tay rào kín
Bướm huơ râu ngơ ngác kiếm tìm
Quả mướp sau hè lũ ong nhộn nhạo
Bầy gà con chiêm chiếp trẻ thơ.


Em muốn giữ gió lên ngày môi hồng nhạt 
Môi sẽ mềm mùa em thôi xao xác
Phập phù xô lệch tiếng vô thanh
Mùa xanh anh...

M.Q.T

 

More...