ÁM ẢNH

By Gia đình Áo trắng

alt

ÁM ẢNH

* Truyện ngắn của PHAN MAI THƯ NHÃ

( CLB “Sáng tác trẻ” Phú Yên )

         Tiếng xé vải xoèn xoẹt phát ra từ cánh cửa đó. Cánh cửa gỗ màu sậm đen sần sùi nham nhám với cái nắm cửa cao chót vót bóng loáng tận phía trên. Nó áp đôi tai bé xíu vào thân cửa tò mò lắng nghe tiếng động lạ phát ra ngày càng lớn rờn rợn nhưng…thinh thích. Với bàn tay bé nhỏ lên cái nắm cửa dùng hết sức lực để xoay. Nó cũng ý thức được rằng mình đang phạm vào điều cấm kị nghiêm khắc của bố nhưng… không biết mình đang gắng chạm vào một nỗi đau vốn dĩ tàn khốc có thể giết chết một tâm hồn trong trắng ngây ngô như nó một bé con vừa tròn sáu tuổi…Cánh cửa chầm chậm chuyển dịch căn phòng từ từ hé mở với cái trần nhà đen kịt mùi cồn nồng nặc xộc vào chiếc mũi xinh xắn của nó và…dưới sàn nhà một người phụ nữ đang cắm cúi xé toạc cái gì đó bằng vải…Nghe tiếng xịch cửa người đó từ từ ngẩng lên nhìn nó bằng con mắt ngạc nhiên hoang dại rồi…rú lên ngặt nghẽo. Nó…chết lặng trước cảnh cửa vừa mở ra hốt hoảng trước cơn cười điên dại của người phụ nữ vừa lạ vừa quen đang ngồi bệch dưới sàn nhà rũ rượi. Một ánh đèn pha từ đâu đó rọi ngang qua căn phòng tăm tối u uất này nó thét lên khi nhận ra vật đang bị xé nát vụn dưới bàn tay xương xẩu kia rồi…ngất lịm đi trong làn nước mắt non nớt…Con búp bê vải của nó toang toác đau thương…

            Có những điều trong quá khứ khiến cho con người ta ớn lạnh…đau xót…run sợ…Đó là ám ảnh…Đôi mắt mùa đông…đôi mắt u uẩn…Nó nhìn đôi mắt màu xám của mình trong chiếc gương đặt ở đầu giường sao…hun hút xa xôi. Nén chặt tiếng thở dài trong cổ họng nó nuốt ngược vào những tiếng nghèn nghẹt yếu ớt rồi chợt phát hiện ra trong đôi mắt kia có cái gì long lanh đang chảy dài theo gò má chảy dài theo mười năm trời đằng đẵng và…chảy ngược vào con tim bệnh hoạn của nó. Con búp bê vải nụ cười điên dại ma quái đã không còn nữa nhưng tất cả dư ba đó lại hằn sâu vào thời thơ ấu cuốn phăng những gì tốt đẹp nhất mà một thiên thần như nó đáng phải có…

            Còn nhớ năm đó khi mệt mỏi tỉnh dậy trên chiếc giường trải tấm ga màu hồng phấn ấm áp cả căn phòng của nó tràn ngập một vẻ ảm đạm đến khó chịu. Những đồ vật vô tri vô giác dường như cũng nhăn nhúm đau thương. Chiếc bình hoa sứ trắng ngoài bậc cửa sổ trơ trọi đến tội nghiệp…Một cơn gió lạnh ào vào hất tung mấy miếng mành cửa sổ lên cao ập vào chiếc bình hoa yếu ớt làm nó lắc lư lắc lư rồi…vỡ tan…Máu chảy thật nhiều chảy rần rật trong huyết quản nóng bừng bừng hai bên thái dương nhưng đôi mắt nó lạnh lùng vô hồn khó hiểu. Tuổi thơ tan tác từ giấy phút ấy…”Ai làm con đau? Ai làm con khóc? Trái tim con chết tự lúc nào?!”.

            Mọi người gọi nó là Painful Eyes. Đôi mắt khiến cho người khác thấy đau thấy sợ khi vô tình nhìn thẳng vào. Đó là một đôi mắt đẹp hun hút hoang dại và ngây thơ đến nao lòng. Không một ai dám kết bạn với nó. Người ta sợ phải nhìn thấy cái dáng gầy gò xanh xao lầm lũi và đôi mắt lúc nào cũng đau đáu nhìn về một phía xa xăm vào đó như hoảng hốt tuyệt vọng. Người đó là mẹ nó. Đó là điều mười năm qua ba luôn tìm cách để nó chấp nhận. Nhưng mặc dù ba có làm đi gì đi nữa thì cho đến bây giờ khi đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp nó vẫn không muốn tin rằng người đàn bà man rợ ấy là…mẹ mình Và cũng mười năm qua cuộc sống cứ như một cơn ác mộng thật sự. Tiếng cười cuồng dại ấy đêm nào cũng bới tung những giấc mơ con trẻ giằng xé những tiếng nói lí nhí của tâm hồn. Và nó hét lên trong những giọt nước mắt mặn chát nửa mê nửa thực lạnh toát cả vầng trăng…Bố ôm chặt nó đang nức nở vào lòng mồ hôi trong cơn mơ vẫn còn ướt nhẹp bố khóc. Mười năm qua đêm nào bố cũng thức để ôm nó vào lòng dỗ dành và…người mẹ ma quái bên trong cánh cửa kia đêm nào cũng thổn thức cùng cha con nó…Mười năm rồi…

            Một buổi chiều khi hoàng hôn nhuộm vàng một góc phố  vài cánh chim xao xác chơi vơi giữa bầu trời đang bừng lên giọt nắng cuối cùng và những cánh hoa héo úa rơi vãi đầy khoảng sân… Nó ngồi lặng yên trên bậc cầu thang nhìn sự tàn phai cuối một ngày mùa thu. Trường tan đã lâu những dòng xanh trắng nối đuôi nhau nô nức ra về trông họ mới háo hức làm sao…Nó không về ngồi lại đây nhìn sân trường yên ả vắng lặng nhưng…bình an hơn ngôi nhà lạnh lẽo ám ảnh kia…Nhiều khi nó thấy mình bất lực khi cứ phải đi ngủ cùng với những cơn ác mộng lặp lại không biết bao nhiêu lần nó không sao điều khiển được lí trí rằng hãy quên tất cả đi không nói với trái tim được rằng hãy nuốt sợ hãi vào trong mười năm rồi còn gì…

            Trời bất chợt đổ mưa những giọt nước mắt của trời sao không nóng như của nó lạnh ngắt…Nó không trú mưa mà ngồi lì ở đó ngước đôi mắt to lạnh tanh nhìn đám mây đen to đùng phía trên mình…Nó thèm được bình yên thèm được một lần ngon giấc…và nó đã khóc giữa trời mưa răng rắc vài giọt nóng giọt lạnh pha trộn vào nhau thấm ướt cả mặt nó. Rồi ở đâu đó có một chiếc ô màu xám chen ngang tầm nhìn của nó nó mở tròn mắt ngạc nhiên nhìn một thằng con trai lạ hoắc đang đứng che ô cho nó mình mẩy ướt sủng. Hai đứa đứng im lặng như thế…rất lâu…nó cứ nhìn trân trân vào cái ô màu tối ấy…nhìn mãi cho đến khi mưa tạnh…bỗng chẳng có cái ô nào cả…Nó mở mắt nhìn xung quanh sân trường vắng lặng…mình nó ngồi trên bậc cầu thang xung quanh nhớp nháp nước mưa…nhưng nó không hề ướt…Chẳng phải là mơ sao…lần đầu tiền trong đời rất lâu rồi…nó chợt  tròn mắt thú vị…

            Vừa bước vào nhà nó đã thấy bố đang trầm ngâm bên cái bàn gỗ một ly cà phê màu đặc và một cây nến sáp chảy ra gần hết…Nó đưa tay bật điện ánh điện sáng bừng lên làm bố nó giật mình…quay lại nhìn ông cười nhẹ nhàng:

            - Vừa cúp điện xong con ạ!

            Nó gật đầu trả lời rồi toan bước lên phòng bỗng thấy bóng bố ngồi cô đơn trống trải…hoang hoải như dáng nó vừa một mình ở sân trường đẫm mưa ấy…nó rụt rè kéo ghế ngồi xuống bên bố. Bố nhìn nó bằng một ánh mắt lạ lẫm lại pha chút mừng vui nụ cười của ông mới hiền làm sao:

            - Bố thấy căn nhà của chúng ta quá rộng quá lạnh lẽo…

            Nó lặng im nhìn thẳng vào bố.

            - Con thấy chúng ta có nên chuyển tới một căn nhà khác không? Bố đã nhờ bạn rồi đó là một căn nhà nằm gần trường con bên cạnh công viên không khí rất thoáng đãng lại có nhiều hoa nữa…

            Nó vẫn tiếp tục im lặng. sự im lặng của nó làm bố hơi e dè.

            - Nhưng…chúng ta có thể đem cả mẹ theo không con…???

            Mặt nó tím ngắt rồi dần trắng bệch nó đứng phắt dậy chạy ào lên cầu thang…để mặc ánh mắt đau điếng của bố đang nhìn nó như bất lực…

            Đã từ lâu rồi nó muốn hai bố con nó dọn đi đến một nơi nào đó thật xa…thật xa…để ngày ngày nó không còn phải đi qua cái cánh cửa sần sùi kia nữa để nó không còn giật mình tỉnh giấc mỗi đêm…và để nó qu&ec