Mẹ tôi

By Gia đình Áo trắng

alt

* TRẦN THỊ THANH TRÚC

Mẹ tôi

Mẹ ơi con đường phía trước
Bụi sương cát nắng giăng đầy
Con đi tìm nơi bóng mát
Nhiều khi bối rối loay hoay…

Giấc mơ con mang về biển
Theo sông để sóng tuôn trào
Mẹ tựa hiên nhà đứng lại
Nhìn con bước thấp bước cao.

Với mẹ con hoài thơ bé
Vỗ về câu hát ru xưa
Nhìn con mẹ hoài thao thức
Lặng thầm giữa những nắng mưa.

Đã bao ngày đi như thế
Gục đầu trên những vần thơ
Những mùa xa không có mẹ
Trở mình thức trọn đêm mơ…

T.T.T.T

More...

Thơ VŨ MIÊN THẢO (3)

By Gia đình Áo trắng

 

* Vũ Miên Thảo

Tà Huy!


núi thở hơi mây chiều lãng đãng

phố núi rưng buồn gót lãng du

thênh thang nỗi nhớ đường xưa vắng

tà huy che mặt thẹn sương mù


mắt hoa lay động  hương thoang thoảng

cười nụ duyên mơ  lá ngất ngây

phố đợi chờ ai?  rưng rưng nắng

quạnh ngõ thu chiều lá nghiêng bay  


09-8-2010


 

MƯA


buồn cứ chạy vòng quanh
ngoằn ngoèo sao mệt mỏi
em tiễn khúc ngày xanh
thương đời mình quá đỗi

quá đỗi thương đời nhau!
mưa làm ta ướt nhớ
người làm ta vụn vỡ
mưa làm ta nao nao


mong manh giọt thời gian
rơi ướt nhòe cô lữ
dệt sơi buồn lan man
xám chiều mưa quá khứ


V.M.T

More...

Bài làm văn của con

By Gia đình Áo trắng


 

BÀI LÀM VĂN CỦA CON

* Truyện ngắn thiếu nhi của THUỲ TRANG

Thằng nhóc đi học về mồ hôi lấm lem khắp mặt mày tay chân theo những vệt bụi đường đỏ xoạch cả trên quần áo. Nó hí hửng lôi từ cặp ra quyển vở môn tập làm văn rồi hét lên rằng: Hôm nay An làm văn được điểm cao nhất lớp mẹ thưởng cho An cái gì nè? Tôi cười ra vẻ không tin vì trong mắt tôi con trai mình làm văn rất "ẹ". "Mẹ đừng có chê là An tả mẹ đó. Mà An hổng có nói dóc đâu". Nhóc ta ra vẻ quan trọng rồi đọc thật to bài làm văn:

Đề: Hãy tả một người làm việc trí óc.

Bài làm: "Người có trí óc (Trời người nào mà không có trí óc?) đó là mẹ em. Hàng ngày mẹ em đi ngủi bài trên tòa soạn xong thì về nhà trèo lên máy vi tính viết bài. Mẹ em viết bài xong thì đi ngủi bài. Mẹ em cứ viết bài và ngủi bài hoài như vậy để có nhiều tiền nuôi em. Em rất yêu mẹ và công việc của mẹ và mai này em sẽ bắt chước mẹ em vì mẹ em làm việc của trí óc".

 Đó là toàn văn bài tập làm văn của thằng con trai lớp 3 của tôi được 8 điểm chứ chẳng chơi đâu nhé! Nhưng khi kẻ làm mẹ cười cứ nghiêng ngã thì thằng nhóc con gãi đầu gãi tai bảo đừng có cười vì bài này được cô giáo đọc cho cả lớp nghe đó! Cô giáo còn khen nhóc viết khá văn trôi chảy mạch lạc nhưng cô không biết "ngủi bài" là thế nào? Sao lại "trèo lên máy vi tính" nghe lạ quá? Thì nhóc nói tại mẹ em "hơi bị lùn" mà bàn để máy vi tính thì "hơi bị cao". Cả gia đình cười muốn vỡ bụng người thì bảo không lẽ mẹ của mày không ăn uống tắm giặt ngủ nghê gì hết sao? Tối ngày cứ trèo lên máy vi tính viết bài đi ngủi bài thôi à? Vậy ai nấu cơm cho anh em mày ăn ai tắm rửa giặt đồ cho hai anh em? Thế còn những khi hai anh em bày biện nhà cửa lung tung ai dọn dẹp? Nhóc ta lại lý sự: "Thì... cũng mẹ làm nhưng mấy cái việc đó "hổng có trí óc" cô An nói việc nào phải suy nghĩ bằng cái đầu mới là "trí óc" còn việc nào tay chân làm được thì... hổng có trí óc!"

Tôi ôm con vào lòng nghe yêu thương dâng đầy khóe mắt. Ôi... thiên thần của mẹ mong sao con còn mãi hồn nhiên để cuộc sống này luôn dịu dàng và đáng yêu như thế!

T.T

More...

Thơ VŨ MIÊN THẢO (2)

By Gia đình Áo trắng

 

Vũ Miên Thảo

Đêm ta về


đêm ta về

Mỹ Tho không trăng

vườn hoa cũ mưa và ta quấn quít

gió sông Tiền gửi lời ru cổ tích

câu thơ quặn lòng

chàm tím đóa bằng lăng


đêm ta về

không còn ai hò hẹn

ghế đá công viên mưa giữ chỗ lâu rồi

sông vẫn chảy giữa đôi bờ lưu luyến

mưa thương tình

chia xẻ chút đơn côi


đêm ta về

làm câu thơ mất ngủ

chạy tìm em

mưa nhòa ướt lời thương

mưa tháng bảy xanh nâu cành nhung nhớ

giọt chung tình

xin gửi lại dòng sông./


 

SÂM CẦM


ru rú cùng mùa mưa đắng giọt

phố cũ bầm thêm gió trở mùa
đêm vắng- Dâm đàm buồn ai sớt
mất bóng sâm cầm ...mưa cứ mưa!


một ta kéo lại vàng son cũ
nắm níu đời nhau giọt thủy chung
lại thấy Tây Hồ ru gió nhớ
dắt dìu tâm khúc giữa mênh mông


bạn cũ gió trăng sầu cổ nguyệt
câu thơ lặng xuống đáy trầm luân
ố không! mộng vẫn là diễm tuyệt
liễu vẫn còn xõa tóc bâng khuâng!


V.M.T

More...

Ký ức trâm bầu

By Gia đình Áo trắng


 

ỨC TRÂM BẦU

* THUỲ TRANG ( GĐAT Tây Ninh )

Hàng trâm bầu ở cuối con dốc. Mấp mé dưới chân  là nước. Nước suối thôi mà. Nhưng con suối rộng loằn ngoằn chảy vào vườn cây những vườn cây bạt ngàn trái vàng trái đỏ trong mùa Đoan ngọ. Hàng trâm bầu này có rất nhiều công dụng gốc làm cột giăng võng tán lá xoè làm dù che mát nhánh nhóc nhỏ làm roi đét đít trẻ con. Nhỏ xíu thôi nhưng dai phải biết đánh "nát đít" mà chiếc roi vẫn còn y thinh. Không còn nhớ bông trâm bầu hình dạng màu sắc ra sao nữa. Chỉ nhớ trái trâm bầu từng chùm từng chùm. Mỗi chùm rất nhiều trái trái trấm bầu có bốn cánh như trái khế năm cánh vậy! Muốn lấy hạt trâm bầu thì tách đôi trái ra. Hạt bé xíu như hạt thóc màu lá mạ vị đắng rất "đáng ghét". Vậy mà cha cứ bắt chị em tôi ăn dù tôi chỉ thích lấy trái trâm bầu làm đồ hàng chơi trò bán quán. Cha bảo hạt trâm bầu... xổ lãi (í ẹ) rất tốt. Hồi bấy giờ không có thuốc xổ lãi nào cho con nít ngoài hạt trâm bầu đâu!

Cứ mỗi buổi chiều chị em ra ngõ đón cha đi làm về là y như rằng luôn nhảy cẩng lên khi thấy trước cổ xe treo lúc lắc một nãi chuối vàng ươm. Nhưng rồi lại co giò chạy thật nhanh khi  phát hiện sau paga xe là chùm trâm bầu lúc lỉu trái.

Thế nhưng "chạy trời sao khỏi nắng". Kỳ công lắm cha cứ tách từng trái trâm bầu cho vào chén những hạt ngọc bé xíu nõn xanh ấy không lâu sau cũng đã được gần nửa chén. Tôi mím môi răng nghiến chặt để cha không nhét được hạt trâm bầu nào vào miệng í mà.  Là tôi tưởng tượng vậy thôi chứ cha không nhét vào miệng đứa nào hết mà mang nãi chuối xiêm vàng ươm mập ú ra.

Nãi chuối để kế bên nào mỗi đứa lột một trái chấm vào chén trâm bầu. Và một... hai... ba... Cắn! Con nít nào không ưa chuối? Ưa thì ăn với trâm bầu nào! Chuối chấm trâm bầu không đắng nữa những vẫn nghe... ơn ớn. Vậy là chơi trò đếm hạt nhé! Đứa nào lớn  thì nhiều hơn đứa nhỏ 1 hạt. Đôi bàn tay bé xíu bốc từng hạt ngọc xanh bé xíu ghim vào trái chuối màu mỡ gà. Một...hai... ba... bốn... Bây giờ thì hao chuối quá vì ai cũng "phùng  mang trợn má" cắn cho miếng chuối thật to!

Chắc là nhờ cha cho xổ lãi bằng hạt trâm bầu nên chị em tôi không đứa nào mắc chứng "đầu to bụng ỏng ăn hoài không no" như rất nhiều đứa trẻ hàng xóm.

Lâu lâu sau... chị em tôi đã lớn không còn cảnh... xếp hàng chờ ăn trâm bầu đầy "cực hình" ấy nữa. Cha cũng có tuổi rồi không còn thoăn thoắt leo lên cây trâm bầu để hái trái như ngày nào nên món ăn ấy ế nhệ và dẹp tiệm.

Hàng trâm bầu cuối con dốc không còn nữa. Vườn đã thành nhà. Suối bị thu hẹp bằng gang tay và lềnh phềnh những rác. Vùng đất cũng không còn âm ẩm nước màu trái cây vàng đỏ đã thay bằng tường vôi khô cứng.

Chợt nhớ một tư liệu y học nào đó đã nói rằng trái trâm bầu có công dụng diệt khuẩn (nói đại là xổ lãi đi) đường ruột rất tốt (điều này thi cha tôi đã biết hồi hai chục năm về trước). Con nít ăn trâm bầu sẽ không bị bất cứ tác dụng phụ nào như uống thuốc xổ giun. Nhưng trái trâm bầu hình dạng thế nào? Nếu có ai hỏi tôi đành lặng thinh vì trâm bầu bây giờ chỉ còn là ký ức.

T.T

More...

Tản mạn "Chào cờ"

By Gia đình Áo trắng


 

Tản mạn chuyện "Chào cờ đầu tuần"

* HẠ VI PHONG

 

Từ ngày có quyết định của Ủy ban về việc chào cờ đầu tuần cơ quan tôi bỗng nhộn nhịp hẳn lên. Từ nào tới giờ đi làm chuyện trang phục công sở không cầu kỳ lắm miễn đảm bảo lịch sự phù hợp với cơ quan nhà nước là được. Đùng một cái quy định khi chào cờ nam phải thắt cà ra vát nữ mặc áo dài. Thế là ông nào không có thì tranh thủ lúc quởn đi ra tiệm tậu một cái. Rồi phải học cách thắt cà ra vát. Không thì nhờ chủ tiệm hoặc năn nỉ mấy bậc lão thành thắt sẵn tới lúc dùng chỉ cần tròng vô rút lên là xong. Ai thắt cà ra vát vô nhìn cũng đẹp trai hẳn ra lịch sự có thừa. Vậy mà lúc mới thông báo ai cũng ca cẩm nói này nói nọ rõ chán. Cánh chị em phụ nữ thì phức tạp hơn. Nào là phải chọn vải chọn tiệm nào may đẹp mà rẻ rồi phải mặc thử sửa tới sửa lui cho hợp mốt này mốt nọ... Mà phải công nhận một điều phụ nữ Việt Nam mình mặc áo dài đẹp thiệt. Trông thướt tha duyên dáng làm sao.

Ngày đầu tuần chào cờ ai cũng tranh thủ đi làm sớm nhất là tôi. Từ khi có cái vụ chào cờ tôi được lên chức "Trưởng ban kỹ thuật" chuyên lo chuẩn bị máy móc băng đĩa và điều khiển nhạc chào cờ. Nghe có vẻ đơn giản nhưng không phải ai muốn làm cũng được. Trước tiên phải kiểm tra xem thùng loa đã được gắn hay chưa rồi chuyển chế độ máy từ hát đĩa sang hát băng kiểm tra băng có đúng chưa. Cuối cùng là khâu quan trọng nhất chỉnh nhạc sao cho khi nhấn nút "play" là bắt đầu vào bài hát không được qua lố bài hát cũng không được để xảy ra tình trạng sau tiếng hiệu lệnh chào cờ phải ngáp vắn ngáp dài rồi mới nghe nhạc. Bao nhiêu đó cũng đủ phức tạp rồi. Chưa kể đôi lúc tăm hơ tăm hất mở trật bài nữa chứ.

Có lần do xe thủng lốp nên tôi đi làm muộn. Vậy là sếp phòng tôi phải thay thế làm nhiệm vụ thiêng liêng của ngày thứ hai. Chẳng biết chỉnh thế nào đến lúc vừa nghe xong hiệu lệnh "Tất cả nghiêm. Nhìn cờ! Chào" đã nghe tiếng nhạc cất lên "Vùng lên..." Không nói cũng biết hậu quả thế nào rồi. Buổi họp sau đó cũng bị dời lại vào buổi chiều. Khi tôi vô đến cơ quan hậu quả của tôi còn thậm tệ hơn sếp tôi gấp mười lần. Đúng là một ngày xui xẻo.

Chuyện "chào cờ đầu tuần" đâu chỉ có vậy. Có ông bỏ điện thoại trong túi không cài chế độ rung lại thích những kiểu chuông thời thượng. Đến lúc đang chào cờ nhạc chuông trỗi lên át tiếng "Quốc ca". Tưởng đâu chạy ra ngoài nghe là xong ai ngờ gặp ông ăn to nói lớn tiếng nói chuyện điện thoại còn lớn hơn tiếng hát nghe lồng lộng.

                                          *              *              *              *

Tôi nhớ lúc còn học trung học cơ sở năm đó tôi học lớp 8. Trước trường tôi có một khoảng đất rộng người ta dựng cầu môn làm sân bóng. Hôm nào đi học tôi cùng lũ bạn cũng ra đó chia đội để đá bóng. Chiều hôm đó lớp tôi có tiết bồi dưỡng tranh thủ lúc còn sớm tụi tôi chia làm hai đội đá một trận bên nào thua phải "chung" một ca trà đá. Hai bên vào trận gây cấn hấp dẫn thế nào lại quên mất giờ vào lớp. Đến khi nhớ ra ba chân bốn cẳng tụi tôi chạy qua thì đã muộn. Cổng trường đã khép từ lâu. Cả đám nhốn nha nhốn nháo trước cổng có thằng còn sáng kiến leo rào vô. Nghe có lý mấy đứa nhanh chân lẹ tay thoắt cái đã vào được bên trong. Lúc tôi còn đang loay hoay thì cửa mở. Tưởng mấy thằng bạn tốt bụng vô trước mở cửa cho mình. Ai ngờ vừa ló đầu vô đã gặp ngay chú bảo vệ. Cả đám bị bắt lên phạt đứng một vòng tròn phơi nắng dưới cờ. Mặt đứa nào cũng buồn hiu nhưng có làm có chịu phải cắn răn chịu phát thôi chứ kêu than cái nỗi gì. Ai biểu mê chơi vô lớp trễ còn bày đặt leo rào nữa chứ. Bị phạt là đáng rồi. Tụi tôi đứng phạt gần nửa tiếng thì cô chủ nhiệm đi xuống. Cô hiền dễ mến đặc biệt là rất thương tụi tôi. Phen này thế nào cũng được tha. Nghĩ thế nên khi cô xuống tụi tôi đứng ngay ngắn nghiêm chỉnh ra vẻ như hối lỗi ghê lắm.

- Các em có biết tại sao mình bị phạt không?". Cô chủ nhiệm hỏi.

- Dạ thưa cô biết ạ. Tội đi học trễ rồi còn leo rào nữa ạ". Thằng Nam lớp trưởng lớp tôi nhanh nhảu.

- Vậy mấy em có biết mình leo rào lúc nào không?". Cô lại hỏi.

Cả đám tụi tôi nhốn nháo lên. Sao cô hỏi lạ vậy còn lúc nào nữa mới đây thôi mà. Vừa leo vô xong là bị bắt phạt đứng đây tới bây giờ cô biết rõ mà còn hỏi. Như chợt nhớ ra điều gì thằng Nam "à" lên một tiếng rõ to.

- Dạ thưa cô hình như ...lúc chào cờ ạ.

Bây giờ tụi tôi mới nhớ ra. Hèn gì không thấy ai gác cổng. Bình thường lớp nào trực tuần cũng phân công hai bạn gác cổng ghi sổ những ai đi học trễ và hướng dẫn khách đến liên hệ công tác. Lúc nãy lo trễ học tụi tôi quên mất chuyện này và không để ý chuyện cả trường đang hát "Quốc ca" chào cờ.

Sau một lúc lâu cô chủ nhiệm nghiêm nghị nói:

- Các em biết không lễ chào cờ là một nghi lễ Quốc gia mang ý nghĩa chính trị văn hóa sâu sắc đòi hỏi tính nghiêm trang chuẩn mực và trang trọng. Chào cờ là giây phút thiêng liêng. Nó nhắc nhở chúng ta về những năm tháng đấu tranh hào hùng của cha ông về tinh thần phụng sự Tổ quốc về lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc. Khi tiếng "Quốc ca" vang lên mọi người dù làm việc gì cũng hướng về lá cờ Tổ quốc đứng nghiêm trang đợi khi chào cờ xong mới làm tiếp công việc của họ. Vậy mà các em gây nhốn nháo trước cổng trường lại còn leo rào trong lúc đang chào cờ. Các em thấy mình bị phạt có oan không?".

Cả đám tụi tôi đáp lí nhí:

- Dạ không ạ.

Tụi tôi hiểu tại sao thầy Hiệu trưởng và các thầy cô giận như vậy. Đi học trễ thì ngày nào cũng có leo rào cũng không phải là chuyện mới mẻ gì đối với tụi tôi. Nhưng chưa lần nào có ai bị phạt lâu và nặng đến vậy. Đứa nào cũng mặt mày bí xị người nhễ nhại mồ hôi. Chừng như thấy tụi tôi đã biết lỗi cô nói:

- Thôi các em đi rửa mặt mũi rồi còn vô học.

Cả đám mừng như tết chạy vội đi lòng suy nghĩ miên man về lời cô chủ nhiệm. Một bài học lớn về lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc qua một chuyện tưởng chừng không có gì mới - "chào cờ đầu tuần".

                                          *              *              *              *

Thiết nghĩ chủ trương tổ chức lễ chào cờ đầu tuần là một việc làm hết sức có ý nghĩa và đúng đắn. Thế hệ trẻ bây giờ sướng hơn về mọi mặt sướng hơn cả trong khi chào cờ. Thời tụi tôi khi chào cờ mọi người phải hát "Quốc ca" chứ không như bây giờ thu vào băng đĩa rồi phát ra bớt hùng hồn và ý nghĩa thiêng liêng không còn nữa. Các cơ quan chức năng nên quy định sử dụng nhạc không lời bài hát "Quốc ca" khi tổ chức lễ chào cờ để tất cả mọi người cùng hát lên cùng tưởng nhớ những người đã ngã xuống và cùng tự hào mình là người Việt Nam. Và điều quan trọng nhất là một ngày nào đó chúng ta sẽ không phải đứng dưới lá quốc kỳ nghe thông báo :"Buổi lễ chào cờ tạm thời bị hoãn vì... cúp điện".

Biết đâu?!

H.V.P

More...

Thăm tượng đài Quang Trung

By Gia đình Áo trắng

 

THĂM TƯỢNG ĐÀI QUANG TRUNG

* THUỲ TRANG

Tượng đài chiến thắng Rạch Gầm- Xoài Mút của người anh hùng áo vải Quang Trung Nguyễn Huệ tọa lạc tại huyện Châu Thành-tỉnh Tiền Giang hiện là di tích lịch sử cấp quốc gia.

Những chiến thắng như huyền thoại của vị anh hùng dân tộc đã đi vào lịch sử cứ tưởng là từ thời xa xưa lắm nhưng trước mặt tôi đây là những vật dụng rất ư cần thiết của đời sống con người. Những nồi âu tô chén muỗng... bằng đồng bằng gốm hãy còn rất nguyên vẹn cả nước bóng của gốm và hoa văn. Chiến thắng Rạch Gầm- Xoài Mút đã đi qua hơn 200 năm  nhưng sao tôi cứ ngỡ mọi việc như mới hôm qua hay hồn thiêng của người anh hùng áo vải ấy vẫn còn hiện hữu nơi đây để tôi phải rưng rưng khi đối diện.

Và kia! Những gươm giáo đoản đao bằng đồng vẫn còn nguyên hình dáng kiểu cọ dù đã hao mòn vì năm tháng. Tượng đài không đơn giản chỉ là một khối xi măng- cốt thép như bao nhiêu tượng đài khác mà trong lòng còn kết cấu cả một hệ thống bảo tàng tất cả vật dụng của cuộc chiến chống quân Xiêm như súng thần công gươm giáo huy hiệu... và những nồi niêu chén tô... dành cho cuộc sống thường nhật của nghĩa quân Tây Sơn do người dân đã trục vớt được trên sông Tiền.

Không chỉ có vậy trên tường khu vực bảo tàng còn có hơn 700 viên gạch men đủ màu sắc mô tả cuộc sống của những cư dân đầu tiên từ đất Bắc vào khai hoang lập ấp đến khi chiến thắng giặc ngoại xâm và dựng xây một đời sống trù phú ở xứ sở này.

Anh Trần Đỗ Liêm một người bạn học ở TTBDVV Nguyễn Du khóa I hiện là chủ tịch Hội đồng quản trị HTX vận tải đường sông Rạch Gầm cũng là người "gian nan cực khổ" nhất với đoàn văn nghệ sĩ Tây Ninh trong suốt 2 ngày qua đã cho đoàn chúng tôi biết rằng: hơn 700 viên gạch men tạo nên bức tranh sống động kia là do một lò gốm ở Đồng Nai làm đấy!

Những viên gạch men ôi sao mà tinh xảo đến vậy! Rõ từng chiếc nanh nhọn của bọn cá sấu rõ từng mũi giáo sắc của cư dân. Lúc bấy giờ sấu nhiều đến nỗi dân gian truyền nhau câu "Chèo ghe sợ sấu cắn chân. Xuống đồng sợ rắn/ lên rừng sợ ma" sao mà giống "Đồng tháp mười muỗi kêu như sáo thổi...". Thật khủng khiếp.

  Ngoài trời vẫn mưa mưa suốt dọc đường từ trung tâm thành phố Mỹ Tho đến tận nơi này mà không biết ông trời buồn nỗi buồn gì thê thiết thế? Tôi đứng trước tượng đài không hương không hoa mà chỉ có nén hương lòng âm ỉ cháy. Chắp tay kính phục người anh hùng áo vải mà nghe lòng cứ rưng rưng. Ở tuổi tôi bây giờ ông đã là một tướng quân ngày đêm xông pha trận địa mang tài sức mà cứu nguy xã tắc. Thế còn tôi và những người cùng lứa tuổi bây giờ đã làm gì cho tổ quốc hôm nay?

Chắc không phải ngẫu nhiên mà tượng đài chiến thắng Rạch Gầm- Xoài Mút được đặt bên bờ sông lịch sử. Ngày ngày vị anh  hùng dân tộc ấy quay mặt về hướng sông Tiền những chiến công vang dội của ông không một ai quên được khi đến thăm nơi này.

T.T

More...

Thương lắm Tiền Giang!

By Gia đình Áo trắng


 

THƯƠNG LẮM TIỀN GIANG!
* ĐÀO PHẠM THUỲ TRANG ( GĐAT Tây Ninh )

Tiền Giang là quê ngoại của tôi. Tiếng là "quê ngoại" nhưng mẹ tôi đã theo ông bà xa quê từ thời tóc còn hoe nắng. Năm mươi năm rồi chứ ít ỏi gì mẹ tôi từ lúc là cô bé thành cô gái rồi thành vợ thành mẹ nhưng có khi hai ba năm mới về quê một lần tất cả vì sinh kế cả. Ngày còn tung tăng chân sáo tôi có theo mẹ về quê ngoại được dăm ba lần. Nhưng từ khi không còn được bồng bế nữa (nghĩa là đi xe phải tốn tiền í) thì tôi không mấy dịp về Tiền Giang. Thế nhưng mỗi lần có người thân về miền yêu thương ấy thẳm sâu trong tôi không khỏi những bồi hồi. Khi quê ngoại được mùa trái cây lúc quê ngoại trúng mùa tôm rồi lần quê ngoại vào mùa bão nổi... Tất cả đều dậy trong tôi những khấp khởi xen lẫn xót xa.

"Quê ngoại" nghe có gì như xa xôi mà rất ư gần gũi (phải chăng do câu "thắng về nội thối về ngoại") mà có riêng gì Tiền Giang cả mảnh đất miền Tây dịu dàng thân thương ấy không hiểu tự bao giờ đã chiếm một phần trái tim tôi. Nhớ mùa bão bất ngờ về miền Tây (mà đúng theo dự báo thời tiết thì về miền Đông) bao nhiêu tài sản và con người phải vĩnh viễn ra đi; nhớ đận sấp cầu nữa chứ cả nước hướng về miền Tây tôi chết lặng...

Bây giờ quê ngoại có còn "chiện" xách xổ nhụi xuống mương là mang lên cả rổ ốc hến? Bây giờ quê ngoại không còn "chiện" từ đường lớn vào nhà (dù không có tội) cũng phải bò qua cây tre bé xíu luôn vặn mình trèo trẹo mà người ta gọi đó là cầu khỉ? Để rồi cô bé lên mười phải lu loa khóc lóc rằng... có bị mẹ đánh chết cũng về ngay chứ không tài nào "bò" qua được cây tre ấy? Nhưng rồi cô bé phải tiến thoái lưỡng nan vì bò ra không được bò vào không xong. Và người cậu bỗng biến thành "ông bụt" với đôi chân trần thoăn thoắt trên thanh tre mỏng ra bế cô bé vào nhà. Bây giờ quê ngoại vẫn còn "chiện" những cành nhãn đen đặc trái de ra tận lề đường cho cô bé lên mười "ăn no nứt bụng" và sáng hôm sau thì ghèn đổ kín rịt đôi mắt? Và đôi chân thì phải "vắt lên cổ" vì "Tào Tháo rượt" do chiều qua "xơi" quá nhiều ốc hến?

Hơn 10 năm rồi tôi mới có dịp về quê ngoại. "Về" đúng nghĩa với thỏa thuê hóng gió vọc nước và...ăn như thưở thiếu thời. Vẫn nhớ những gốc cây Cóc nhà cậu ngày nào tôi tham ăn đến nỗi nhặt đầy những trái rụng chất quanh gốc thành một đống và bảo rằng để... mang về nhà ăn! Bây giờ ở nhà chị Lá Me cũng vậy tôi "nhai nhàm nhạp" dĩa Cóc ngâm đường mà mắt thì  treo lên nhũng cành Cóc trên đầu với những suýt xoa như đứa bé "chết thèm" từ lâu lắm.

Mười lăm con người ngồi trên chiếc ghe bảy tấn mà sao vẫn nghe chông chênh lạ. Cảm giác như mình chỉ là con kiến trong thau nước. Một thau nước to không thấy bến bờ luôn dập duềnh những sóng và đỏ xanh những chuyến tàu xa. Ghe lướt sóng băng băng bởi đôi tay người tài công thuần thục nước văng lên tận vai áo ngọt lành và mát mẻ làm sao! Cúi xuống vốc dòng sữa mẹ cho vào miệng mới hay vị ngọt ngon hơn hẳn bất cứ loại "nước suối tinh khiết" nào.

Những rặng cây trôi qua những cù lao ngút xa trong tầm mắt những hương trái cây hương kẹo dừa bánh ngọt điệu đờn giọng ca... chỉ còn trong thương nhớ khi ghe chúng tôi trở lại bên này sông với nhập nhòa nhà cửa và ồn ào xe cộ.

Nhà nghỉ nằm đối diện bờ sông. Đêm. Không ngủ được. Vì điều gì cũng không rõ nữa. Chỉ nghe gió sông thổi rần rật lật tung cả gối mền dù qua hai lần rèm và cửa. Lạnh. Cái lạnh dịu dàng xua đi những nóng nãy của thường nhật đua chen trong cuộc sống.

Đ.P.T.T

More...

Giao lưu Áo Trắng Tây Ninh - Tiền Giang

By Gia đình Áo trắng

 

GIAO LƯU HAI GĐAT TÂY NINH- TIỀN GIANG

* THUỲ PHƯƠNG


 

Lúc 14 giờ ngày 2.8.2009 hai GĐAT Tây Ninh- Tiền Giang đã có buổi giao lưu gặp gỡ tại nhà số 67A đường Nguyễn Trung Trực- TP Mỹ Tho (nhà Lá Me - trưởng GĐAT Tiền Giang).

Có được buổi giao lưu này là do GĐAT TN "ăn theo" Hội VHNT Tây Ninh trong chuyến thực tế sáng tác tại Tiền Giang trong hai ngày 2 và 3. 8.2009.

Tuy hai "gia đình" lần đầu tiên gặp gỡ nhưng vì đã "biết" nhau khá nhiều trên báo nên buổi họp mặt diễn ra hết sức thân tình bên dĩa cóc dầm bánh ngọt và ra-gu bánh mì (ăn nhẹ theo yêu cầu của trưởng GĐAT TN). Ấn tượng nhất với đoàn TN là "phu quân" trưởng GĐAT TG quá ư ga-lăng phó GĐAT TG thì hơi bị... xinh trai và các thành viên thì đúng là... áo trắng. Riêng đoàn TN chỉ có trưởng GĐAT và bốn thành viên nữa là còn trong tiêu chuẩn áo trắng 10 vị còn lại đều rơi vào hàng... tóc trắng.

Tại buổi gặp gỡ hai GĐAT đã trao đổi cho nhau kinh nghiệm  "thu gom và phát triển" thành viên. Cái khó chung do các em đều là học sinh sinh viên nơi ở rãi đều trong các huyện của tỉnh ấy là chưa kể mỗi khi hội họp hay đi trại sáng tác Ban tổ chức đều phải rất vất vả khâu xin phép cha mẹ cho các em tham gia. Đó là chưa kể đến vấn đề kinh phí hầu như các thành viên không thể tự bỏ tiền ra mà tổ chức một buổi họp mặt bằng tiền riêng. Vậy là phải "nương" vào các cuộc họp của Hội VHNT cũng may là các trưởng GĐAT đều được lãnh đạo Hội rất ưu tiên.

Hai GĐAT đã tặng nhau khá nhiều sách sách cá nhân sách của Hội sách của bạn bè gởi tặng... Nhiều đến nỗi mọi người phải cười xoà rằng "chúng ta đang tra tấn nhau bằng sách!".

Buổi giao lưu gặp gỡ kết thúc lúc 17 giờ cùng ngày. Chia tay rồi mà ai cũng không muốn chia xa. Lời thương gửi lại bằng câu mời của trưởng GĐAT TN rằng GĐAT TG hãy đến Tây Ninh một chuyến để tham quan Toà Thánh ăn ốc núi Bà và dạo chợ đường biên Mộc Bài đến mỏi chân.

More...

Gặp gỡ TÂY NINH

By Gia đình Áo trắng



 

Giao lưu GĐAT

NGÀY NẮNG ĐẸP Ở TÂY NINH

                        *THUỲ TRANG

Có lẽ do hôm nay nắng đẹp quá trời xanh và trong vời vợi khuôn viên Hội VHNT Tây Ninh đầy những "kỳ hoa dị thảo" và những xoài mút mít dừa... trà hoàn ngọc hoa ngọc lan hoa cứt lợn... đều có cả! "Trời nắng mau trưa"... nên mới 9 giờ (ngày 19.4.2009) mà Hội trường Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Tây Ninh (cửa 4 Nội ô Toà Thánh) đã chật kín chỗ ngồi. Mọi sự háo hức đều dồn về phía cổng mỗi khi có xe mang biển số 52... đi qua.

Hôm nay GĐAT Tây Ninh tổ chức Giao lưu- họp mặt với những người thực hiện Áo trắng. Trưởng GĐAT Tây Ninh Đào phạm Thuỳ Trang cứ nhấp nhổm như ngồi trên đống lửa bởi đã trễ lắm rồi so với lời hẹn. Đầu dây bên kia Áo trắng bảo đang bị.... lạc đường chờ chút... chút nữa thôi. Trong hội trường các em học sinh cũng nhấp nhổm không kém phần muốn chiêm ngưỡng "dung nham" các nhà văn nhà thơ với những tên tuổi chần dzần như Đoàn Thạch Biền Nguyễn Đông Thúc Lê Minh Quốc... phần còn lại là lớp học buổi chiều không thể bỏ.

Giao lưu- họp mặt GĐAT TN  lần này với một lực lượng vô cùng hùng hậu với những 30 em học sinh là những cây bút rất trẻ của các trường THPT trong tỉnh cá biệt còn có cả 4 em học sinh trường THCS. Trường THPT Lương Thế Vinh với 17 cây bút trẻ trung như chính tuổi đời của các em hôm nay càng tưng bừng hơn nữa vì Ban Giám hiệu nhà trường đã ủng hộ một chuyến xe cho các em đi-về để giao lưu cùng Áo trắng. Trường THPT Trần Đại Nghĩa (thị xã TN) do cô giáo dạy văn Nguyễn Thị Chuyên dẫn dắt 5 cây bút tham gia họp mặt. Các em không những viết văn khá làm thơ "được" mà đóng kịch cũng rất hay em Phan Lê Trâm Anh - trưởng nhóm- còn có khả năng viết kịch bản lời nhạc... (chế) để cả nhóm biểu diễn văn nghệ trong nhà trường nữa đấy!

Trường THCS Thực Nghiệm Hoà Thành trường THCS thị trấn Tân Biên cũng có đến 4 "cây bút nhí"  tham gia buổi họp mặt.

 

Rồi niềm vui cũng vỡ oà sau gần 120 thế kỉ (í hổng phải 120 phút) chờ đợi. Những tràng pháo tay rào rào như không thể dừng khi các em nghe trưởng GĐAT TN giới thiệu "dung nham" các nhà văn nhà thơ Đoàn Thạch Biền Nguyễn Đông Thức Ngô Thị Hạnh (trưởng GĐAT TPHCM) . Thầy giáo Bùi Vũ Thanh Tú trường Lương Thế Vinh (cũng là một cây bút hơi bị khá) đã "quay" hai người thực hiện Áo trắng về sự sống còn mai hậu của báo và của chính tác phẩm của các nhà văn.

Thay mặt AT anh ĐTB cũng giải đáp rất tình lý với các em về AT rằng hiện giờ AT phát hành vẫn bị... lỗ nhưng đây là sân chơi văn học dành cho các cây bút trẻ nên AT vẫn xuất bản. Sẽ còn rất nhiều câu hỏi các em học sinh muốn gửi đến AT nhưng nhiệt độ bây giờ đã bắt buộc con người ta... giản cơ thể ra mồ hôi đã bắt đầu lấm tấm nên buổi họp mặt phải "di cư" ra quán ăn có tên Sân Cu Quán ở cửa 7 Toà Thánh. Nắng đã lên quá cao ("Tây Ninh nắng nung người" mà) mái tole hội trường hầm hập nóng nói chuyện văn chương mà ai cũng mồ hôi mồ kê như... đi cày ruộng (chữ của nhà văn Nguyễn Đức Thiện) thì làm sao nói được! 

Tham dự buổi họp mặt giao lưu GĐAT TN hôm nay ngoài phó chủ tịch hội VHNT TN Nguyễn Quốc Việt - là người rất tâm huyết với các cây bút trẻ- GĐAT TN còn vinh dự đón tiếp cả 2 nhà văn Việt Nam hiện đang sinh sống tại Tây Ninh là nhà văn Nguyễn Đức Thiện và nhà thơ Trần Hoàng Vy.

Tại Sân Cu Quán "cục diện" cũng phải chia làm hai chiếu vì lực lượng hùng hậu thế quán gia đình làm sao "cõng" hết. Nhà văn Đoàn Thạch Biền đã sang "chiếu" của các em học sinh để nói thêm về sự ưu ái của AT dành cho các cây bút trẻ rằng các em cứ mạnh dạn gửi tác phẩm về cứ gửi về Hội VHNT TN trước nếu bác Việt chê thì cứ "tống khứ" về AT cho anh!

Nắng có đẹp đến đâu thì cũng đến lúc hoàng hôn về huống chi bây giờ đã cận giờ học lắm rồi các em còn phải đi 30km đường nữa. Các em chào ra về mà những cái vẫy tay còn như níu lại mãi không thôi.

Có một lời nói đâu đó trên sách báo "tin thì sẽ được". Tôi tin rằng dưới sự quan tâm hết sức ưu ái của những người đi trước mai này sẽ có một thế hệ cầm bút rất trẻ rất nhiệt tình và rất sung sức.

Từ những ô cửa hình đồng hồ cát cuả quán nhìn nắng ngoài xa trên cánh đồng vừa xong mùa gặt hãy còn thấy  một mùa vàng thơm đẹp quá...

T.T

 

Bên lề... bên lề...

1. Nguyễn Thanh Hùng (trường Lương Thế Vinh) với hàm ria mép măng tơ "thấy bắt ghét" bởi già chẳng thành già trẻ không ra trẻ. Vậy mà "ông cụ non" phải run cầm cập sau khi táy máy phong bì của AT đưa. Chả là trong mỗi bì thư có báo biếu đều kèm luôn nhuận bút.

- Trời ơi... đến ba... ba ... lận sao...? Cả đời tui tới giờ mới thấy ba...

- Chứ nào tới giờ ba bạn đâu rồi?

- Không... ba... ba...

Và "ông cụ non" đưa ba ngón tay lên. Hai bàn tay bàn nào cũng đưa cả 3 ngón!

- Nhiêu đó là sáu lận ông!

- Ba triệu hả? Hay sáu triệu?

- Trời ơi!!! Viết một bài văn ngắn ngủn vậy mà ba triệu!? Tui phải bỏ thơ viết văn mới được hà!

- Trời ơi! Tháng viết tà tà hai bài văn như thằng Hùng là cả đời cơm tấm bún bì dư sức!

- Má ơi! Chắc tui về nghỉ học đi viết văn quá! Nhà văn giàu ghê.

Mặc bè bạn bình loạn gì Hùng cứ chăm chăm níu chặt chiếc phong bì mà tay run đến nỗi không làm sao cho cuốn báo trở vô bì được. Báo hại thầy Tú cười phì "Cho bỏ tật táy máy nghe em!"

2. - Hu... hu.... Sao lại "khinh rẽ" mấy người viết thơ quá! Bài thơ mà hổng bằng "cái lai" của bài văn nè!

- Ai nói vậy?

- Chứ còn gì nữa! Bài thơ có ba chục ngàn bài văn ba triệu kìa. Không phải vậy sao thầy hổng cho tụi em mở ra coi? Tác giả "phố mưa" rên rẫm.

- Chắc hổng phải vậy đâu mà!

-...

- Hông! Chắc là phải nên thầy Tú mới bí mật vậy! Kỳ này tui về bỏ làm thơ qua làm văn cho coi!

Chỉ tội cho thầy Tú vì muốn "lịch sự chút đi về tời trường hẳn mở ra" mà bị học trò gán tùm lum tội trạng. Mai này hổng biết có em nào bỏ mần thơ qua dziếc dzăn vì nhuận bút bài thơ hổng bằng cái... lai hông ta? (Làm như là dễ ăn dễ nuốt lắm vậy!)

RÙA CON

More...