Hương hoa cà phê

By Gia đình Áo trắng

alt

* LÊ MIÊN CA

Hương hoa cà phê

Úp mặt vào đêm
Nghe hoa cà phê phả hương mùa xuân
Trắng muốt
B’lao giăng sương ướt rũ một miền

Mẹ thức đếm từng khắc thời gian
Chảy xiết
Mắt mỏi mòn căng tràn hi vọng
Tuổi chóng vánh như sương
Vẫn niềm lo không ngơi nghỉ.

Đôi mắt mẹ như hoa cà phê
Ủ hương ngào ngạt
Nứt mộng đời con
Nhựa xuân rạo rực.

Từng đêm mẹ thức
B’lao nghiêng
Đôi mắt ướp hương thắp ước mơ con
Đời nhọc nhằn long đong đến khổ
Gia tài để lại cả tương lai thơm rạng
Con hứng đầy ngực tim
Tình yêu vô bờ.

Đôi mắt mẹ ướp hương hoa cà phê trắng muốt
Đôi mắt chứa cả cuộc đời
Tương lai vững chãi cho con.

L.M.C (Bảo Lộc)

More...

Người lính của tôi

By Gia đình Áo trắng


 

* HÀ THỊ HẢI

Người lính của tôi


Nếu như được lựa chọn

Tôi sẽ chọn anh

Một chàng trai đa cảm với tấm lòng vị tha

Nếu như được lựa chọn


Tôi vẫn chọn anh

Bởi nụ cười tươi tắn

Và ánh mắt trong trẻo như vệt nắng vàng

                          tỏa nhẹ cuối trời thu


Nếu như được lựa chọn

Tôi sẽ vẫn chọn anh

Chàng trai yêu biển cả mênh mông

Yêu màu xanh của mây trời

             của hòa bình và khát vọng tuổi trẻ


Và nếu được chọn tôi vẫn chọn anh

Chàng trai yêu chiếc mũ tai bèo

Yêu màu xanh của hi vọng

Và yêu tôi bằng một tình yêu chung thủy  

                               nghĩa tình


Là anh đó - người lính của đời tôi...

H.T.H

(VHH K32 ĐH Đà Lạt)

More...

NGƯỜI GIẢI TỎA NHỮNG NẶNG NỀ BẰNG THƠ

By Gia đình Áo trắng



 

               

Nguyễn Tấn On:

               Người giải tỏa những nặng nề bằng thơ.

Ø Hà Văn Đạo.

             Preview    Sống ở Đà Lạt (Lâm Đồng) nhiều năm cho đến lúc ra đi nhiều người vẫn nói với tôi rằng ở xứ sở sương mù đó kể từ sau năm 2000 ba nhà thơ có thể thường xuyên ngồi chung "chiếu rượu thi ca" tươm tất với nhau là Phạm Quốc Ca Đào Hữu Thức Nguyễn Tấn On. Mỗi người một phong cách thơ mỗi người một thế mạnh trong tư duy sáng tạo nhưng họ chung chạm nhau ở một điểm là tình yêu nghệ thuật chân thật. Riêng với Nguyễn Tấn On thơ như  là mảnh đất trù phú để anh bộc lộ miền mơ tưởng mơ tưởng cái đẹp mong manh thậm chí có lúc anh luôn cố làm cho nó yếu đuối non lành hơn suy tưởng của mình. Nhiều người hiểu anh chơi với anh lâu năm đặt cho anh biệt danh "Người giải tỏa những nặng nề bằng thơ".

              Sinh năm 1957 tại Quảng Ngãi nhưng hơn 20 năm nay Nguyễn Tấn On định cư ở Đà Lạt. Từng đạt giải nhất thơ lục bát năm 2000 (NXB Trẻ và tuyển Áo Trắng tổ chức) Giả thưởng thơ tạp chí Sông Hương năm 2003 Giải nhì thơ tạp chí du lịch Tp.HCM năm 2010...Nhưng quen anh nhiều năm tôi biết anh làm thơ không chỉ để hau háu dự thi và hau háu mong đạt giải thưởng mà với anh thơ đơn giản là sự giải bầy sự giải bầy của một tâm hồn yêu nghệ thuật đến mê sảng. Và tập thơ song ngữ Thoát nắng (NXB Thời đại năm 2010) là tập thơ thứ 6 của anh (sau các tập Thơ tặng người Phượng xưa Hồn quê Chuông gió Vũng nhớ). Tập thơ gói gọn 38 bài thơ tứ tuyệt dạng lục bát nhưng toát lên cả một quan niệm sống cũng như khát vọng được sẻ chia.

                       

                        Thoát nắng - Đứa con Thơ thứ 6 của Nguyễn Tấn On.

       Cuộc sống vốn đã nhiều nặng nề bon chen nên anh muốn mỗi câu thơ mình viết ra mang đến cho người đọc một chút nhẹ nhàng một chút suy tư. "Đông về lạnh lạnh mùa hoa/ Tạt ngang phố nhỏ cổng nhà ai xưa/ Gió nâng cánh cửa lòng thưa/ Đậu trong khóe mắt hạt mưa gầy gầy (Đông về). Nói về mùa đông về những luyến tiếc khi bước qua "nhà ai xưa" nhưng không trì nặng thê thiết mà nhẹ nhàng khơi gợi...Ngay cả những lúc đêm khuya cô đơn đến tận cùng anh cũng cố giải tỏa sự nặng nề cho mình bằng cách tưới tắm nỗi buồn vào những câu thơ như: "Ta về qua ngõ đầy trăng/ Tím bông vườn khế nhớ chăng môi người/ Tháng giêng vỡ một tiếng cười/ Nguyệt cầm rụng rớt ướt mười ngón run"(Mùa riêng). Quyết tâm truyền gửi sự trì nặng vào những câu thơ nhưng có lúc trong anh cũng cũng phực lên một nỗi khát khao mãnh liệt. "Cho tôi giữ sợi tóc rơi/ Cột vào nỗi nhớ cho lời đừng run/ Mây qua phố nhỏ bỗng đùn/ Hoàng hôn chầm chậm nắng dừng vai thơm" (Sợi tóc). Vốn bản tính hiền lành anh sống giản dị chân thật và ngay cả nỗi buồn cũng thật đến tận cùng. Ít ai như anh ở tuổi 53 rồi mà vẫn y như thuở đôi mươi: Bay bổng rưng rưng ngay khi nghe chuyện đời ngang trái hoặc lúc bị bạn nói nặng mà chạnh lòng. Có lần anh tâm sự với tôi rằng: "Trên đời này thứ có thật và mong manh nhất là hạnh phúc. Hạnh phúc ở đây bao gồm cả tình bạn tình anh em tình đồng nghiệp". Và cái khác biệt nhất tôi nhận ra ở anh là nỗi buồn. Dường như nó là một căn bệnh mãn tính mà những lúc phát bệnh là lúc anh níu vào thơ. "Tiếng chim hót lạnh vườn xưa/ Anh không về nữa cơn mưa ướt lòng/ Mẹ ngồi hắt bóng đèn chong/ Rơi từng giọt nấc xé trong vỡ ngoài" (Giọt nấc). Nỗi đau tột cùng của người mẹ khi mất con được chuyển thể vào những câu thơ ngắn ngủi nhưng nêm chặt hình ảnh đã chạm được đến niềm rung cảm của người đọc. Nghệ thuật ngắt câu và chuyển vần cũng rất "sỏi" chứng tỏa người viết đã có những suy tư rất sâu lắng. Bởi hay suy tư lại nhạy cảm nên nhiều khi anh đi "uống nỗi cô đơn"... một mình. "Trong quán xế người cụng ly lố nhố/ Thơ tao thơ mày mua bán thiệt hơn/ Hoàng hôn xước trên mặt bàn loang lỗ/ Ta ngồi uống từng ngụm đầy cô đơn"(Quán). Ai cũng có một nơi cất tiếng khóc trào đời- đó là quê hương nhưng không phải ai cũng "thấm" hiểu một điều rằng chính quê hương là nơi khơi gợi cảm xúc bình dị nhất nỗi niềm nhất. Nên Nguyễn Tấn On viết: "Ta rời quê đi tìm men cảm xúc/ Vay rơm vàng những buổi khói à ơi/ Ta cứ tưởng sóng ngoài khơi rất lớn/ Có ngờ đâu sóng dữ dội gần bờ". (Sóng).

                    

                       Nẻo về - photo: Hà Văn Đạo.

      Thơ hay phải chăng còn là sức gợi là sự luyến láy của hình ảnh để người đọc tiếp nhận một cách nhẹ nhàng nhưng ám ảnh và nhớ lâu giống như ngón tay mồ côi của ông già mù. "Ngày qua xó chợ chỗ nằm/ Nón cời hứng cả ánh rằm phố thu/ Dòng trăng dòng sữa lão mù/ Cho cháu bú ngón lời ru ngọt ngào" (Ngón tay mồ côi). Hay nỗi buồn bã tiếc nuối đến quặn lòng trước sự trôi chảy của thời gian được Nguyễn Tấn On diễn tả bằng hình ảnh "núi cắt vầng trăng lạnh". "Chiều rủ bóng chim về va vắng/ Xóa dấu ngày chạng vạng rưng rưng/ Núi ngồi nhập nửa vầng trăng lạnh/ Gió lặng im mà rung cả đời rừng"(Đời rừng). Như chính anh tâm sự tập thơ "Thoát nắng" còn là một chuỗi mong muốn giải thoát khỏi những nặng nề đặc biệt khi mùa đông tràn về và nỗi ước vọng chờ xuân sang. "Vườn đông ngậm hạt sương gầy/ Tiếng chim lột lá dán đầy nhân gian/ Mùa xuân mặc áo đạo tràng/ Dốc chênh chênh thoát nắng tràn hư không" (Thoát nắng). 

                                                                                               Nha Trang Thu 2010.

More...

Nụ hôn ăn gian

By Gia đình Áo trắng


 

MINH HẠNH

Nụ hôn ăn gian


Người đã lén hôn ta

Một nụ hôn gian trá

Nhẹ lướt thật bất ngờ

Một nụ hôn trên má


Người xa còn kỷ niệm

Hơi ấm giữa đêm sương

Có lẽ ta nuối tiếc

Không trả lại nụ thương


Bao giờ đến bao giờ

Đòi lại nụ hôn ai?

Một nụ hôn ăn gian

Thành nụ hôn mãi mãi...


M.H
( Trích trong tập "Tiếng của gió" )

More...

G/t tập thơ "Tiếng của gió"

By Gia đình Áo trắng


 

Thử giải mã ngôn ngữ của gió
      ( Đọc tập thơ "Tiếng của gió" của Minh Hạnh
                
 NXB Văn Nghệ TP.HCM 2009 )
  
      
           Đọc tập thơ "Tiếng của gió" vừa mới xuất bản năm qua của cây bút trẻ Minh Hạnh tôi vẫn tự hỏi: Sao lại là tiếng của gió? Tôi hình dung đó là tiếng va đập của những vật thể khi cơn gió đi qua. Hay cũng như con người gió có ngôn ngữ riêng của nó?

Và tôi thử lặng nghe: "Cứ để trôi theo gió/ Thổi tan vào lòng em/ Đêm/ Từng đêm/ Từng đêm khát..." (Đêm khát). Hoá ra đó là sự va đập của trái tim mà để nghe được nó người thơ muốn để cho gió tan vào máu thịt thành những cơn khát thèm. Tôi gọi đó là cơn gió của tình yêu chợt hôm nào rụng đầy trong ký ức rồi thời gian đã thành những làn khói nuối tiếc lặng bay vào cõi trời mênh mông: "Lỡ bước qua xóm cũ/ Lối cỏ mòn vẫn xanh/ Hai bên lề hương dại/ Chợt ký ức tìm về..." ( Lỡ bước). Và đó là những khoảnh khắc những khoảnh khắc tuyệt vời chỉ sáng loè lên như những ngôi sao rực cháy nồng nàn giấc mơ bão tố. Một chút tin yêu là để ủ ấm một "trái tim không ngủ yên" một trái tim mải mê kiếm tìm: "Em như luồng gió/ Lạc giữa rừng thông xanh/ Mải mê tìm/ Tình../ Hồn dại dột yêu không lên tiếng/ Sợ/ Ngọn gió thổi/ Tình lạc lối..." (Mải mê tìm). Những cơn gió thì vẫn hay lạc lối để bóng ngày qua mãi hằn sâu lên trái tim thổn thức thành những vết sẹo vô hình: "Yêu đã vắt cạn/ Không rung động/ Không nhói đau/ Hồn đã cỗi/ Đêm trôi/ Nhưng nỗi buồn lâm râm đau..." (Bão lòng). Tôi hiểu rằng Minh Hạnh đã mang một trái tim hun hút gió để bắt đầu cho một hành trình kiếm tìm một cõi vô biên.     

Đó cũng là hành trình của thơ thơ soi vào cõi thực để tác giả tự soi bóng mình vào những giấc chiêm bao. Giấc mơ làm sao có thật để bóng ai mãi hụt hẫng đi về. Chỉ có chiều tàn để gọi tên. Chỉ có cơn gió lang thang để trò chuyện: "Giấc mơ tôi có nợ bao giờ/ Trót vay giấc ngủ/ Mộng còn gặp nhau..." (Trót vay). Bởi thế cũng không lạ khi tập thơ gồm 86 bài thì phần lớn là thơ tình chỉ một vài bài viết về cha mẹ. Và dường như tôi cũng vừa nghe thấy tiếng gió đang thầm thì đâu đây trong cõi hồn mình...

Tôi không rõ Minh Hạnh đã bắt đầu làm thơ tự lúc nào nhưng tôi chắc đó là sự bắt đầu của một tình yêu. Bởi bắt đầu cho một tình yêu là bắt đầu cho một cuộc kiếm tìm âm thầm và khắc khoải: Tìm kiếm những khoảnh khắc vĩnh hằng - "Đêm về đêm/ Tôi mãi đi tìm/ Chỉ nghe/ Tiếng của gió đêm..." (Tiếng của gió). Đọc tập thơ tôi có cảm giác như Minh Hạnh đã gồng gánh thời gian mà đi qua năm tháng tự gõ tiếng bước chân của mình vào trái tim để thu hồi cho tâm tưởng những tiếng vọng bồi hồi... Hãy dành cho cuộc sống những lúc đắm mình trong lặng yên để nghe được tiếng của gió để hiểu được ngôn ngữ của gió tôi tin chắc trái tim của bạn cũng sẽ rung lên những nhịp đập bồi hồi...


* NGUYỄN THANH XUÂN
    ( Hội VHNT Bình Định )

More...

Thơ thiếu nhi NGUYỄN THÁNH NGÃ

By Gia đình Áo trắng

 

NGUYỄN THÁNH NGÃ

CÁI XÀ-GẠC

Xà-gạc trên vai
Bố em đi rừng
Dù mưa dù nắng
Đèo dốc triền thung

Con trăn to đùng
Uốn mình bỏ chạy
Con cọp vàng hung
Cong đuôi nhảy tót

Xà-gạc bén ngót
Xà-gạc đẽo cày
Đẽo ông tượng mộ
Đứng nhìn mê say !


ĐÀN LỒ Ô

Chỉ một ống một que
Căng dây đàn xanh lục
Ông đàn cho cháu nghe
Bốn lỗ tai đều thức

Những âm thanh dịu dàng
Từ đôi tay khẳng khiu
Bay ra ngoài con suối
Róc rách và liu riu

Đàn lồ ô đơn sơ
Như tâm hồn ông vậy
Thật thà như nước chảy
Nên tiếng đàn trong veo !


N.T.N

More...

Mùa đông vắng anh

By Gia đình Áo trắng


 

TRẦN THỊ TƯƠI

Mùa đông vắng anh

Nhà anh ở ngay cạnh nhà nó chỉ cách một giậu hoa dâm bụt. Anh hơn nó hai tuổi nhưng ngày ngày anh đều sang nhà rủ nó đi học mỗi sáng. Vì nó là một đứa mảnh mai yếu ớt nên thường xuyên bị bạn bè bắt nạt.

Mỗi lần như thế nó khóc anh đều xuất hiện thật đúng lúc. Dường như anh chính là ngôi sao hộ mệnh của nó vậy.

Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi anh luôn đồng hành cùng nó. Đến lúc anh tốt nghiệp ra trường và thi đại học nó phải đến lớp một mình. Rồi nó nhận ra anh không chỉ là một ngôi sao hộ mệnh mà còn là một người không thể thiếu được trong cuộc đời nó. Dẫu biết là thế nhưng nó không dám ngỏ lời với anh.

Ngày có giấy báo anh trúng tuyển đại học nó thật hụt hẫng khi nhận ra anh sẽ rời xa nó. Anh sẽ học ở thủ đô và sẽ quên một cô gái quê mùa như nó. Nhưng nó đã nhầm. Anh đi học xa nhà nhưng vẫn thường xuyên liên lạc với nó. Anh luôn động viên nó cố gắng học tập tốt để cũng bước vào trường đại học như anh.

Thi đại học xong nó không nhận được giấy báo trúng tuyển đại học ở thủ đô. Nó như người bị mắc bệnh trầm cảm. Điều làm nó đau lòng nhất là không được cùng anh sánh bước trên những con phố thơm mùi hoa sữa của Hà Nội. Nó đã phụ lòng mong đợi của bố mẹ của anh.

Thế nhưng những lúc như thế nó mới thấy anh thật quan trọng đối với nó. Anh vẫn động viên và luôn song hành cùng nó. Ngày nó bước lên xe để vào Đà Lạt học anh đã nói với nó: "Cố lên em! Anh sẽ luôn ở bên em cho dù chuyện gì xảy ra. Anh sẽ đợi em - cô nhóc hay khóc nhè ạ". Phút giây đó dường như tim nó ngừng đập. Tình cảm của nó bấy lâu nay dành cho anh cũng được đáp trả. Nó thấy mình thật hạnh phúc.

Hạnh phúc đến nỗi đã đến giờ phải lên xe mà chân nó dường như bất động. Và rồi chính anh là người dẫn nó lên xe trao cho nó ánh mắt âu yếm thay vì nói lời tạm biệt. Lúc đó nó chợt nhận ra rằng dù ở hai phương trời cách biệt nhưng nếu trái tim cùng chung nhịp đập thì vẫn mãi sánh bước bên nhau.

Nó chợt nhớ câu nói của một ai đó: "Khoảng cách xa nhất không phải là giữa sự sống và cái chết mà là gần nhau nhưng không hiểu nhau. Còn khoảng cách gần nhất không phải là một đốt ngón tay mà là nụ cười trong mắt mỗi khi nghĩ về nhau". Câu nói ấy sao mà đúng thế. Tuy ở xa anh nhưng nó vẫn luôn tin có anh bên cạnh...

Thời gian cứ lặng lẽ trôi. Anh và nó vẫn thường xuyên liên lạc với nhau. Nhưng bỗng một ngày nó còn đang chìm trong giấc ngủ thì nhận được tin báo anh đã rời xa nó mãi mãi. Vụ tai nạn thảm khốc trên cầu vượt đã lấy đi tính mạng của anh trong khi anh đang trên đường về thăm gia đình. Lại một lần nữa tim nó ngừng đập và toàn thân bất động. Nó gào khóc nhưng sao nước mắt lại chảy vào tim. Anh đã hứa sẽ đợi nó học xong mà. Anh đã hứa sẽ luôn ở bên cạnh nó mà. Anh đã nuốt lời đã không giữ lời hứa với nó...

Giờ đây ngồi trong phòng nhớ lại những ngày tháng có anh nó lại rơi nước mắt khi quay trở về với hiện thực phũ phàng. Nó bàng hoàng khi nhận ra mùa đông năm nay sẽ thiếu vắng anh. Mùa đông này lạnh lẽo biết chừng nào! 

T.T.T ( ĐH Đà Lạt )

More...

Thơ TRẦN HOÀNG VŨ NGUYÊN

By Gia đình Áo trắng

 

TRẦN HOÀNG VŨ NGUYÊN

Mưa nguồn


Đêm trở giấc
Nhớ chơi vơi...!
Nghe mưa rụng hột...
Buồn rơi rớt  buồn !
Chừng như tiếng dội đầu truông
Mưa khao khát....
Trở về nguồn uyên nguyên !
Giọt sương ngậm nắng xuân mềm
Chừng như thấm đẫm...
Một đêm
Mưa nguồn!


 

Thầm lặng

Em vẫn biết

Những muộn mằn sâu thẳm...

Trót đi chung... một quảng đường dài

Bóng xưa đổ

Bên kia đời lạ lẫm...

Vó ngựa buồn rớt xuống chiều phai!


Lòng hoang mạc...

Ôi cánh đồng khô hạn...

Tình xanh xưa... nắng xước hoàng hôn

Hồn rệu rã

Mệt nhoài năm tháng

Muộn tuổi đời...

Khao khát một vòng ôm!


Dẫu vẫn biết

Tình bỏng rát khôn nguôi

Em vẫn đợi vẫn chờ... miền xa vắng...

Và lang thang trên cánh đồng... thầm lặng...

Với một điều mưng kín... lại sinh sôi!

T.H.V.N

More...

Hạt cát tình

By Gia đình Áo trắng


 

MINH HẠNH

Hạt cát tình

10 con số
Bấm về bên kia máy
Chuông nhạc chờ
Rung tình lặn vào tim
Nhạc du dương
Bỗng dưng im lặng
Nghe tim mình trỗi nhịp cùng ai
 ...
Từng hơi thở
Vội vàng sao lấp lững
Nghe bên tai
Giọng ai ấm trầm
Em ngập ngừng
Không dám gọi tên anh
...
Nghe tim buồn
Nhớ người nơi cuối biển
Có phải anh
Hạt cát thổi rát tình em
Neo chân người
Bến đợi
Hạt cát anh

M.H

More...

Đoản khúc cho con gái

By Gia đình Áo trắng


 

TRẦN NGỌC TRÁC

Đoản khúc cho con gái

                                   ( Tặng Thái Anh )

Lối rẽ này

đã có người đi

Con hãy chọn cho mình lối khác


Cuộc đời đa sắc màu như con đã biết

Con hãy chọn cho mình màu sắc con yêu

Đừng tin

một điều gì

khi còn ngờ vực

Khi cuộc đời

chưa dang rộng vòng tay


Chẳng ai cho không

chả lấy chút gì

Con phải đắn đo trước những điều rất thật


Đừng sợ

tổn thương vì chuyện nhỏ

mà quên việc lớn

Đừng ham lợi lộc nhiều bỏ nghĩa làm ngơ


Khó khăn

có cả vạn lần

cũng đừng chùn bước

Huống chi một lần vấp váp đã ngừng đi

Đừng sợ

mình hình hài vóc hạc

Mà không vươn tới phía chân trời


Đoản khúc không nói hết lời mà cha muốn viết

Với những gì tâm huyết ẩn vào trong

T.N.T

More...