Xuân về trong nỗi nhớ

By Gia đình Áo trắng

alt

* NGUYỄN TUẤN QUỲNH

Xuân về trong nỗi nhớ

( Giải nhất cuộc thi viết tùy bút “Xuân hoài hương” trên TTO )

 Gia đình tôi có truyền thống là hàng năm vào mùng 2 Tết cả nhà sẽ tụ họp về quê ở xã Tương Bình Hiệp Thủ Dầu Một Bình Dương. Đây vừa là dịp để cả nhà sum họp ngày đầu năm đồng thời cũng là đám giỗ của chú Bảy một liệt sĩ đã được phong anh hùng. 34 năm qua kể từ năm 1976 là như vậy!

Chỉ 1 năm trước đây thôi bà nội tôi trung tâm của gia đình ở độ tuổi trên 90 vẫn lụm cụm thu xếp cho ngày mùng 2 Tết này. Bà đi chợ trước cả tháng mua đồ làm mắm sắt món ăn yêu thích của các con cháu. Bà tự lên thực đơn và chuẩn bị một mình. Con cháu nhiều lần đề nghị bà nội nghỉ đi đừng vất vả như vậy nữa chúng tôi có thể thuê người đến nấu đám giỗ nhưng nội không đồng ý. Nhìn cảnh bà cụ già trên 90 tuổi lưng còng đi bộ lên chợ Cũ cách nhà 1 cây số mua từng con cá sặt trái đu đủ… để về làm đám giỗ cho con mới cảm nhận hết tấm lòng lớn lao của người mẹ Việt Nam.

Chú Bảy hy sinh trong đợt tấn công vào Saigon Tết Mậu Thân năm 1968. Khi ấy chú Bảy thuộc lực lượng an ninh vũ trang T4 đã cảm tử chiến đấu ở khu vực chợ Thiếc Quận 11 bây giờ để chống trả cuộc truy quét của Mỹ ngụy và giúp cho Bộ chỉ huy tiền phương rút về căn cứ an toàn. 11 chiến sĩ an ninh T4 đều đã dũng cảm hy sinh trong trận đó. Sau đó vài tháng tại Ban Tuyên Huấn Trung Ương Cục Miền Nam cha tôi đã nhận được giấy báo tử của chú Bảy. Sợ bà nội buồn cha tôi đã giấu kín tin này.

Tháng 5-1975 khi nước nhà thống nhất bà nội hỏi cha: Sao thằng Bảy chưa về? Cha sợ nội buồn nên trả lời: Nó còn bận một số công việc chắc là sẽ về sau. Bà nội không nói gì. Bữa cơm sum họp đầu tiên cha thấy trên bàn nội dọn dư một bộ chén đũa. Nội khóc và nói “cái này là dành cho thằng Bảy. Má biết là nó đã hy sinh rồi!”. Linh tính người mẹ đã mách bảo cho nội biết khi đứa con yêu dấu của mình nằm xuống!

Chú Bảy mất năm 1968 nhưng phải đến hơn 20 năm sau gia đình mới tìm được mộ. Tại lễ cải táng để đưa hài cốt chú Bảy về nghĩa trang liệt sĩ thành phố bà nội đã khấn rõ ràng: Chiến tranh loạn lạc nên có thể người nằm dưới mộ này không phải là thằng Bảy con tôi. Nhưng dù là ai thì đây cũng là liệt sĩ Cách mạng và gia đình xin phép được hương khói!

Tuổi thơ của tôi hễ Tết đến là cha mẹ cho về nội. Cho nên ký ức về Tết của tôi luôn có hình bóng của bà nội về những bữa ăn ngày Tết đạm bạc nhưng rất ngon là những câu chuyện nội kể khi tôi khóc rấm rứt nhớ nhà là món mứt dừa nội làm vừa dẻo vừa ngọt lịm…

Tôi lớn lên không về quê ăn Tết như thời thơ bé. Gia đình tôi chỉ tụ họp lại vào ngày mùng 2. Tết năm Canh Dần vừa rồi như linh tính báo trước tôi về dự đám giỗ và đồng thời chụp rất nhiều hình ảnh với nội. Các con tôi và những người thân cũng quây quần bên nội và tôi bấm máy liên tục. Nội cười móm mém tóc bạc trắng như cước còn rất khỏe mạnh minh mẫn và sắp đặt đám giỗ đâu ra đó. Nội hạnh phúc khi thấy con cháu về đông đủ và sum vầy trong ngày đầu Xuân.

Vậy mà chưa đầy 5 tháng sau thì nội mất. Nội ra đi nhẹ nhàng như chìm vào một giấc ngủ sâu. Cả nhà cuống cuồng tìm một bức ảnh của nội để thờ. Cha tôi nhớ đến chuyện tôi chụp rất nhiều hình của nội dịp Tết và nhờ tôi lựa một tấm đẹp nhất để rửa ra làm ảnh thờ. Tuy nhiên khi dọn dẹp lại đồ đạc của nội cha tôi mới phát hiện ra nội đã đóng khung sẵn 1 tấm ảnh của mình và đó chính xác là khung ảnh dùng để thờ khi nội mất. Tất cả những cô chú sống bên cạnh bà nội mà hoàn toàn không biết đến tấm ảnh này. Nội đã chuẩn bị cho sự ra đi của mình một cách chu đáo đến như vậy.

Quê hương với tôi là gắn liền với hình ảnh của nội. Mỗi khi ai nhắc đến quê hương trong lòng tôi lại nhớ da diết đến nội với nụ cười móm mém với những món ăn quê nội nấu. Mùa xuân trong tôi cũng ngập tràn hình bóng của nội. Xuân này gia đình cũng sum họp ngày mùng 2 Tết nhưng không có nội. Có lẽ vì vậy mà với tôi Xuân này niềm vui không trọn vẹn. Con nhớ nội nội ơi! 

N.T.Q

More...

Một thời yêu dấu chưa vơi

By Gia đình Áo trắng

* NGUYỄN NGUY ANH

Một thời

yêu dấu chưa vơi

Trời đã vào xuân
Từng đóa hoa khoe sắc
Anh nghe hồi chuông thánh lễ
Một thời yêu dấu chưa vơi.

Con đường xưa còn đâu
Người xưa còn đâu!
Vầng trăng đêm nay hờ hững quá
Cởi lòng như sợ lạc mất nhau.

Những đóa hoa nở muộn
Khi trời đã vào xuân
Dẫu biết tình em thay đổi
Anh vẫn hoài nhớ mong.

N.N.A

 

More...

Màu của nắng

By Gia đình Áo trắng

 

Màu của nắng

Truyện ngắn PHẠM MINH PHƯƠNG HẰNG

 Chiếc xe du lịch lao đi vội vã như muốn xé toang màn đêm. Đăng nhìn đồng hồ đã gần 5 giờ sáng rồi nhưng bên ngoài trời vẫn còn tối đến nỗi anh không thể biết được xe đã đi đến đâu.

Tiếng nhạc đều đều trong xe ru mọi người vào giấc ngủ. Ngoài bác tài xế ra thì chỉ có Đăng là không thể chợp mắt được. Anh ngả đầu vào lưng ghế tự hỏi mình đang làm gì. Thành phố sương mù đang chờ đón anh như bao lần trước đây nhưng lần này thì chỉ có anh một mình anh mà thôi đã không còn giọng nói trong vắt của Quỳnh vẫn thủ thỉ bên tai anh đã không còn đôi mắt ướt từng làm anh điêu đứng đã không còn nữa...

Mặt trời đã len lỏi những tia sáng đầu tiên qua cửa sổ để đón chào ngày mới. Đến lúc này đây Đăng mới nhận thấy sự ngu ngốc của mình khi tham gia tour du lịch này. Phải chăng vì thất tình mà anh đã điên đến mức không nhớ ra rằng những chuyến du lịch như thế này luôn dành cho những người hạnh phúc chứ không phải những kẻ cô đơn như anh. Đăng nhìn quanh chiếc xe cố gắng tìm kiếm một ai đó cùng tâm trạng với mình nhưng đáp lại anh chỉ là sự thất vọng. Trong xe có vài cặp rất trẻ không biết là đang yêu nhau hay mới cưới một gia đình với mấy đứa bé tinh nghịch có cả một cặp vợ chồng lớn tuổi và một nhóm bạn trẻ cả nam lẫn nữ đang cười đùa rất vô tư.

Cố nén một tiếng thở dài Đăng khẽ nhắm mắt lại và nghĩ đến việc bắt một chuyến xe tốc hành về thành phố ngay hôm nay để chấm dứt cái chuyến du lịch ngớ ngẩn này lập tức. Bỗng nhiên một giọng nói trong trẻo và thân quen vang lên khiến trái tim Đăng muốn nhảy ra ngoài.Quỳnh có phải là Quỳnh không? Đăng mở choàng mắt ra và ngay lập tức nhận ra sự nhầm lẫn của mình. Đó là cô hướng dẫn viên với mái tóc ngắn đang say sưa thuyết minh với du khách về cảnh vật hai bên đường. Cô gái trạc tuổi Quỳnh gương mặt cũng có nét gì hao hao giống Quỳnh và nhất là giọng nói trong vắt hệt như  Quỳnh đã làm anh bần thần cả người chỉ có điều khác rõ rệt nhất là đôi mắt của Quỳnh lúc nào cũng ướt và buồn còn đôi mắt của cô gái này là một đôi mắt biết cười...

Đăng từ bỏ ý định đáp xe tốc hành về thành phố vì cái gì thì anh cũng không rõ có thể là vì anh quá mệt mỏi muốn nghỉ ngơi vài ngày có thể là vì anh muốn thử cảm giác đối diện với kỷ niệm khi không có Quỳnh bên cạnh nhưng cũng có thể là vì một giọng nói thân quen đã đưa anh vào miền ký ức... Minh tên của đôi mắt biết cười ấy là sinh viên mới ra trường cô trong sáng và hồn nhiên như chính cái tên của mình vậy. Có cô Đăng đã bớt ngại ngùng vì mặc cảm mình là kẻ lạc loài giữa những người lữ hành đầy hạnh phúc này. Có lẽ Minh cũng biết điều đó nên cô luôn dành cho anh nhiều sự quan tâm hơn và thường trò chuyện với anh để anh đỡ cô đơn.


 

Càng tiếp xúc với Minh Đăng càng cảm thấy cô thật đáng yêu mà không chỉ có anh cả đoàn đều thích cô vì sự chu đáo nhiệt tình và hơn cả là vì giọng nói trong trẻo mượt mà của cô. Nhưng không phải vì thế mà Đăng cảm thấy không hối hận khi tham gia chuyến du lịch này những kỷ niệm bên Quỳnh khiến anh thật khổ sở. Nhưng có một cái gì đó cứ níu chân anh ở lại. Đăng tự nghĩ mình thật điên rồ cứ như một con cá tự chui đầu vào lưới để rồi lại vẫy vùng tìm cách thoát ra. Minh đủ tinh ý để nhận ra điều đó khi cả hai ngồi thở dốc vì mệt mỏi dưới chân thác Hang Cọp cô đã nói với anh:

- Lát nữa khi leo lên mỗi bậc thang anh hãy nghĩ tới một chuyện buồn làm như vậy anh sẽ để lại những nỗi buồn dưới thác và khi lên tới anh sẽ thấy thật nhẹ nhàng.

Anh ngạc nhiên nhìn cô:

- Sao em lại nghĩ là anh buồn?

Cô cười tủm tỉm:

- Anh làm như em là trẻ con vậy. Đi Đà Lạt một mình mà lại ngơ ngẩn như anh thì chỉ có thể là seven love thôi.

Rồi như sợ anh giận Minh giả vờ ngắm dòng nước đang tung bọt trắng xóa vừa bâng quơ nói:

- Nhưng anh cứ thử đi nghen ở mỗi bậc thang anh hãy để lại một nỗi buồn dòng thác sẽ cuốn trôi hết nỗi buồn cho anh.

Biết là Minh chỉ nói đùa vậy mà Đăng vẫn ngu ngơ đến mức thử làm theo lời cô để rồi khi gần lên đến đỉnh thì anh lại băn khoăn: Lỡ như anh bỏ lại hết kỷ niệm dưới chân thác và quên luôn Quỳnh thì sao? Nhưng rất may là điều đó đã không xảy ra  và nỗi buồn thì vẫn cứ vẹn nguyên là nỗi buồn...

Đà Lạt mùa này ít lạnh hơn ánh nắng cũng rực rỡ hơn mọi khi. Sắc nắng càng làm cho hoa lá ở đây lung linh hơn và làm cho con người dễ gần nhau hơn. Không biết từ lúc nào Đăng đã quen trò chuyện với Minh như một người bạn đồng hành thân thiết. Khi Minh ngồi chờ khách tham quan Thung lũng vàng anh cũng ngồi lại với cô. Minh hỏi anh:

- Sao anh không đi tham quan?

Anh lắc đầu:

- Anh đi nhiều lần rồi với lại anh lên đây đâu phải để ngắm cảnh đâu.

Như sợ chạm tới nỗi buồn của anh Minh lại nói sang chuyện khác:

- Nắng đẹp quá anh há đố anh biết nắng có màu gì?

Hơi ngạc nhiên nhưng anh cũng trả lời cô:

- Màu vàng phải không người ta vẫn hay tả nắng vàng mà.

Cô cười khúc khích:

- Không đúng nắng màu hồng mới đúng bộ anh không thấy Trịnh Công Sơn đã viết "Nắng có hồng bằng đôi môi em" sao?

Đăng cũng mỉm cười trước phát hiện của cô. Đến lúc này Đăng mới nhận ra làn da cô đang đỏ hồng lên dưới ánh nắng và đôi mắt cũng long lanh hơn trong sắc nắng rực rỡ. Một cảm xúc nhè nhẹ len lỏi vào tim anh. Không dám nhìn lâu vào gương mặt tươi tắn ấy anh nhìn sang chỗ khác và hỏi bâng quơ:

- Sao em không đội nón không sợ đen da hay sao?

Cô lắc đầu:

- Không em thích nắng lắm nắng rất ấm rất đẹp và luôn đầy sức sống anh không thấy sao?

Câu trả lời của cô lại làm Đăng nhớ đến Quỳnh Quỳnh luôn sợ nắng và chỉ thích mưa thích cái ẩm ướt dịu dàng của những cơn mưa. Anh lại hỏi Minh:

- Em có thích mưa không?

Cô vẫn lắc đầu:

- Em ghét mưa mưa lạnh lẽo não nề quá mưa đem lại khốn khổ cho bao nhiêu người. Đã bao giờ anh thấy người ta phải khoác những tấm áo mưa mỏng manh mà gánh hàng đi bán hay những người lang thang không có áo mưa để mặc chưa?

Rồi cô nhỏ giọng: "Em sợ mưa". Bất giác Đăng nhận ra đằng sau vẻ tươi tắn đầy sức sống của Minh là cả một trái tim đa cảm. Không dưng anh thấy lòng mình mềm lại trong một tình cảm  thật dịu dàng nhưng cũng thật khó gọi thành tên...

Bốn ngày ở  Đà Lạt trôi qua nhanh hơn anh tưởng cũng không hiểu vì sao khi mới đặt chân lên đây anh đã mong thời gian qua thật nhanh nhưng giờ anh lại cảm thấy điều gì đó tiếc nuối trong tâm hồn. Đêm cuối cùng ở Đà Lạt mọi người trong đoàn đều đã đi chợ đêm Đăng chỉ muốn ở khách sạn để được yên tĩnh. Anh bước ra ban công và hơi chùn bước khi thấy Minh đang ngồi ở đó. Anh định quay lui nhưng Minh đã giật mình vì bước chân của anh cô quay lại mỉm cười. Anh cũng cười và hỏi cô:

- Em không đưa khách đi chợ đêm sao?

Minh lắc lắc mái tóc:

- Buối tối khách tự do mà anh với lại họ đi chợ mình đi theo làm gì? Sao anh không đi?

Rồi không đợi anh trả lời cô đã nói sang chuyện khác:

- Lên Đà Lạt lần này anh có thấy nhẹ nhõm hơn không?

Anh cười cười:

- Tại sao em cứ nghĩ là anh đang buồn? Anh có buồn gì đâu.

Minh hơi cúi đầu:

- Anh không buồn thật hả vậy thì thôi vậy mà em cứ ngỡ...

- Em ngỡ gì?

Minh quay mặt qua chỗ khác :

- Em ngỡ anh đã đủ tin tưởng để nói thật với em rồi nhưng hóa ra em cũng chỉ là người xa lạ mà thôi.

Nhìn Minh hờn dỗi Đăng cảm thấy lúng túng. Không hiểu vì sao anh thấy mình thật có lỗi anh bước đến gần cô:

- Không phải anh không muốn chia sẻ với em mà anh không muốn làm em buồn lây gương mặt của em chỉ thích hợp với nụ cười mà thôi.

Minh cúi mặt nói nhanh:

- Nhưng nếu em muốn chia sẻ những nỗi buồn với anh thì sao?

Đăng hơi sững người anh biết cô nói câu nói đó không phải đơn thuần chỉ muốn biết chuyện của anh. Nhìn gương mặt Minh khuất trong bóng tối không dưng Đăng cảm thấy thật xót xa cái tình cảm anh cố lẩn tránh mấy hôm nay đang len lỏi vào tâm hồn khiến anh không thể nào chối bỏ nó. Anh đưa tay vuốt tóc Minh cô khẽ ngẩng mặt lên đôi mắt long lanh nước Đăng hoảng hốt:

- Em đừng khóc đừng khóc mà đôi mắt của em là đôi mắt biết cười nó chỉ được cười mà thôi em đừng khóc.

Minh vẫn im lặng. Đăng rất muốn đặt lên đôi môi hồng mềm mại kia một nụ hôn nhưng rồi có cái gì đó đã ngăn anh lại. Anh thở dài:

- Em hãy quên anh đi trái tim của anh đã không còn nguyên vẹn nó không xứng đáng với em đâu.

Minh nhìn thẳng vào mắt Đăng nói như khóc: "Anh ngốc lắm" rồi vùng chạy vào trong. Đăng đứng lặng trong bóng tối nghe nỗi buồn đang òa vỡ trong tim mình tái tê...

Thành phố những ngày này thật oi bức. Cái nắng tháng tư dường như gay gắt hơn bao giờ hết. Những cơn mưa rào chợt đến không thể làm dịu bớt không khí và dịu bớt tâm hồn Đăng. Nắng Sài Gòn không dịu dàng tươi tắn như nắng Đà Lạt nhưng sao Đăng vẫn thấy một điều gì đó thật thân quen mà thật xa xót trong màu nắng.

Sau đêm hôm ấy anh và Minh đã tạm biệt nhau thật nhẹ nhàng cứ như chưa hề có cuộc nói chuyện ấy. Anh đã không dám nhìn lâu vào mắt Minh cũng như không dám hỏi số điện thoại hay địa chỉ nhà cô. Anh cảm thấy mình không xứng đáng khi đến với cô bằng một trái tim đầy vết thương như vậy. Nếu như Quỳnh là một cơn mưa làm ướt đẫm trái tim anh thì Minh là ánh nắng ấm áp đã sưởi ấm nó. Nhưng anh đã trốn tránh ánh nắng ấy anh không thể bất công với Minh như vậy cô là một ánh nắng tươi vui và tràn đầy sức sống anh không muốn để đôi mắt biết cười kia phải xót xa cho anh anh không muốn để nụ cười rạng rỡ kia phải nhuốm muộn phiền vì anh.

Anh đã lựa chọn và anh đã chạy trốn ấy thế mà giờ đây mỗi khi đi trên phố nhìn thấy một đôi môi nào đó đang tươi cười trong nắng là anh lại nghe nơi lồng ngực trái của mình nhói lên và vang vọng trong tim anh là câu hát ngày nào: "Nắng có hồng bằng đôi môi em...". 

 P.M.P.H

(CĐSP Bình Dương)

More...

Ngồi chơi với biển

By Gia đình Áo trắng

 

LÊ MINH VŨ

Ngồi  chơi với biển


Chiều lên đỉnh núi xa mờ

Vớt mây về điểm câu thơ tặng người

Biển xanh

Sóng bạc

Trắng trời

Nghìn năm hát mãi những lời xuân xanh.


Chiều lên hoà nhạc đầu ghềnh

Rêu xanh đá phủ chông chênh nỗi buồn

Khơi xa

Xa

Khuất cánh buồm

Nương dâu xanh biếc ngọn nguồn từ đâu ?


Ngồi chơi với sóng bạc đầu

Muối giờ đã nhạt gừng nào còn cay ?

L.M.V

More...

THƠ gởi ĐÀ LẠT từ BÌNH DƯƠNG

By Gia đình Áo trắng

 

NGUYỄN NGUY ANH


ĐÀ LẠT - THÀNH PHỐ CỦA EM


Thành phố của em thành phố màu xanh

Thành phố của bông hoa rực rỡ

Thành phố của em và nỗi nhớ

Những bước chân xuôi ngược người đi


Từng nụ cười rạng rỡ trên môi

Từng lời chào mời thân thương nhất

Thời gian thơm tấm lòng chân thật

Của người em thành phố màu xanh


Thành phố của em đẹp nhất quê mình

Trên những nẻo đường mù sương buổi sáng

Và màu nắng dịu dàng như con gái

Làm chạnh lòng lữ khách về đây !


Thành phố của em đẹp nhất đêm nay

Lung linh ánh đèn sắc màu hoa nở

Đà Lạt ơi ! Một trời thương nhớ

Làm sao quên thành phố của em.


N.N.A



 

LÊ MINH VŨ


Một thoáng Đà Lạt


Đà Lạt bình minh sương trắng

Như muôn đợt sóng dâng tràn

Mặt trời rơi ngàn tia nắng

Thông vươn mình thành núi cao.


Đà Lạt bốn mùa áo ấm

Nên em môi đỏ má hồng

Anh ngỡ vườn hoa nở thắm

Tương tư về ngự cõi lòng.


Đà Lạt chập chùng con dốc

Đồi Cù in bóng Xuân Hương

Gió đàn thông reo vi vút

Thương cây Phượng Tím cuối đường.


Anh  đến Dã Quỳ nở xế

Hoàng hôn chẳng đủ sắc vàng

Giáo đường im lìm lặng lẽ

Kinh cầu trên đỉnh nhân gian.


Đà Lạt ùa vào nỗi nhớ

Tháng ngày hoa mộng tình thân

Lòng anh vẫn còn ở lại

Dẫu Đà Lạt giờ xa xăm ...


L.M.V

More...

Thơ Lê Minh Vũ

By Gia đình Áo trắng

Từ Bình Dương nhà thơ Lê Minh Vũ gửi đến giadinhaotrang.vnweblogs.com chùm thơ tặng bạn bè thân hữu GĐAT các tỉnh. Xin cảm ơn anh Lê Minh Vũ và sẽ giới thiệu lần lượt cùng các bạn đầu tiên là với Quy Nhơn.

 

 Viết ở Quy Nhơn

 

Một lần đến với Quy Nhơn

Đêm nghe sóng biển dỗi hờn ngoài xa 

Ánh trăng Ghềnh Ráng đã tà

Khói sương bảng lảng nhạt nhòa dáng em

 

Nghìn năm biển vẫn xanh êm

Vỗ về chia sẻ nỗi niềm thi nhân

Ai rao bán mãi vầng trăng?

Đau thương cả một đời Hàn đau thương

 

Một lần đến với Quy Nhơn

Vốc tay khỏa bớt nỗi buồn khơi xa

Bạc đầu sóng vẫn không già

Yêu thương mãi mãi dẫu xa xăm rồi. 

More...

THƠ NGUYỄN NGUY ANH

By Gia đình Áo trắng

Thương lắm ngày còn thơ

 

 Người ru ta những đêm dài không ngủ

Người ru ta bằng trái tim bé bỏng yêu thương

Người ru ta bằng trái tim nhân hậu

Người ru ta bằng hơi ấm bốn mùa

 

Người ru ta ký ức quay về

Thương nhớ lắm những ngày còn thơ

Từng dấu chân qua sân trường góc phố

Lưu bút chuyền tay khép nép đợi chờ!!!

 

Người ru ta từng trang sách nhỏ

Trên đường về trong lớp học tháng năm

Người ru ta nồng nàn hơi thở

Đêm dại khờ nhớ mãi ngàn năm.

 

 

Một chiều gọi tên nhau

  

Một chút nắng nhẹ nhàng hôn lên má em

Một chút gió nhẹ nhàng hôn lên tóc em

Một chút mưa dịu dàng rơi trên áo em

Làm sao quên những ngày xưa thân ái

 

Rồi một ngày trong ta ký ức hiện về

Tà áo dài bay bay thương nhớ đam mê

Một chiều nào vi vu tiếng sáo diều no gió

Một chiều nào trên đồi ta gọi tên nhau

 

Em yêu ơi ! Em yêu ơi ! Làm sao ta biết được

Em yêu ơi ! Em yêu ơi ! Làm sao ta biết được

Em còn nhớ hay em đã quên ta.

 

More...

Người thơ duyên nặng tình đầu

By Gia đình Áo trắng

 

THÀNH CHƯƠNG

(Đọc tập thơ Hương thời gian của Nguyễn Nguy Anh NXB Văn nghệ 2007)

 

 Nhà thơ Nguyễn Nguy Anh gửi tặng tôi tập thơ Hương thời gian khá dày dặn gồm 88 bài thơ và 13 phụ bản nhạc phổ thơ anh. Chưa được gặp mặt nhưng thơ của anh thì tôi đã đọc trên một số tờ báo nhất là trên tập san Áo trắng từ nhiều năm qua. Và giờ đây khi cầm trên tay tập Hương thời gian dù không bất ngờ với giọng thơ anh nhưng tôi có phần ngạc nhiên bởi sự trẻ trung vẫn còn được hiển hiện qua nhiều bài thơ trong tập sách trong đó có không ít bài vương vấn về mối tình đầu về thời cắp sách đến trường ở một miền quê đầy hoa mộng.

Ở đây có một Bến sông gợi nhớ bâng khuâng qua những dòng lục bát: Bao năm tình nhỏ còn vương/Câu hò điệu lý đời thường chân quê/Hương xưa một thoáng đam mê/Tình đầu vội vã câu thề còn đây…Trong cuộc đời của mỗi con người khó ai quên được những kỷ niệm thời tươi trẻ điều ấy có thể nằm im trong những tầng ký ức thẳm sâu và có đôi khi trỗi dậy qua những cảm xúc và hiện lên qua những trang viết dòng thơ đầy hoài niệm. Với Nguyễn Nguy Anh nhà thơ đã kết những kỷ niệm ấy thành một chiếc lá anh gọi đó là Lá trăm năm: Em về hái lá trăm năm/Để thương/Để nhớ/Xa xăm một người/Thời gian đếm lá đau đời/Tròng trành ký ức ngậm ngùi mai sau. Và như thể là một cơn mộng du anh bước tiếp trên những con đường hoa nắng và để lại những nỗi nhớ mênh mang: Tháng chín bồng bềnh nỗi nhớ/Thướt tha áo trắng sân trường/Đâu rồi người tình một thuở/ Thẹn thùng nghiêng nón bên thềm?(Tình khúc tháng chín). Hình ảnh tà áo trắng gắn với anh qua những nẻo cuộc đời như thể khó dứt những năm tháng trong trẻo của tuổi học trò đi vào những bài thơ gợi những xuyến xao giữa cuộc đời bộn bề này như là những làn gió mát thổi về từ miền xa vắng dịu ngọt: Áo trắng là áo trắng ơi/Em mười lăm tuổi một thời mộng mơ/Bướm vàng – đom đóm – câu thơ/Tóc thề hoa nắng đẫm bờ nhớ thương…(Thơ tình áo trắng) và: Nhớ ai mắt đợi tình cờ/Thu vàng áo trắng ước mơ sân trường/Long lanh mười sáu giọt thương/Ngập bờ thơ mộng nhớ thương một người…(Mắt đợi). Câu thơ Ngập bờ thơ mộng nhớ thương một người đường như đã nói lên hết thảy về một miền thơ của riêng anh những tháng ngày xưa cũ không thể thiếu trong cuộc đời của người thi sĩ đa cảm mỗi bài thơ là một sự gói ghém một sự nâng niu dù là ngọt ngào hay chua xót anh viết: Năm tháng đi qua tuổi thơ vo tròn trong ký ức/Dòng sông xanh gợi nhớ con đò xưa/Ngày ấy xa rồi kỷ niệm buồn vui/Giận mà thương trải lòng lên trang giấy trắng…(Vòng xoáy thời gian).

Ngoài những vần thơ về những hoài niệm tuổi học trò Nguyễn Nguy Anh còn dành tình cảm của mình cho quê hương cho mẹ bạn bè và cuộc sống. Mẹ tôi là một bài thơ thật cảm động những dòng tình cảm của người con dành cho mẹ tuôn chảy thật chân thành và tự nhiên: Mẹ gánh thời gian cho con bằng tấm lưng còng/Bằng giọt mồ hôi cho con vóc dáng ngọc ngà/Bằng vết chân chim hằn trên mặt mẹ/Bằng suối tóc mây trắng theo tháng ngày…Và mẹ dù suối tóc mây trắng theo tháng ngày vẫn từng bước dõi theo bóng con khi biết con làm thơ ào ào bà đã mắng yêu: Mẹ bảo con: -thằng u mê ám chướng/Giờ con làm thơ ào ào/Người ta đọc thơ con chẳng hiểu…Mẹ bảo: -Thôi ông tướng đừng bày vẽ/Đừng hếch mũi ra oai/Con giun con dế cụp đuôi chạy mất…(Thằng con yêu của mẹ). Với quê anh đã có những dòng thơ đằm thắm thiết tha: Bao năm/Chưa một lần ra khỏi đụn rơm làng/Tang tình ba lý/Vọng ngóng phương xa/Ba lý tình tang…(Gởi ai một thuở quê nhà) hay: Khói đồng ai đốt chiều nay/Cầm bằng mắt đỏ quắt quay quê nhà…(Tình trong nỗi nhớ) và một Chợ quê ắp đầy tình mẫu tử: Đi chợ quê/Tìm cơi trầu không thấy/Nhớ thương mẹ/Áo bạc màu nuôi con…

Mỗi người làm thơ đều chọn cho mình một cách nhìn riêng một đề tài riêng một hình thức nghệ thuật riêng. Với Nguyễn Nguy Anh những vần thơ tình như luôn quấn quýt vương vẫn trong sự suy tư dù năm tháng mỗi lúc mỗi qua. Những vần thơ ấy làm cho người thơ như trẻ lại và sự trở về của những ký ức xa xăm lại dội về những cảm xúc mới mẻ. Mong sao với thơ anh luôn giữ được sự nồng thắm ấy.

More...