Hoa anh đào trôi trên nước mắt Sendai

By Gia đình Áo trắng

alt

Nhìn những bức hình trên net những gương mặt thẫn thờ những giọt nước mắt trên gương mặt người dân Nhật bị động đất - sóng thần mà không khỏi chạnh lòng... Bài thơ này tôi viết cho xứ sở hoa anh đào những ngày tháng 3-2011 như một lời sẻ chia như lời nguyện cầu cho các bạn vững vàng đứng lên sau những mất mát...

 

* LƯƠNG ĐÌNH KHOA

Hoa anh đào trôi trên nước mắt Sendai

 

Chẳng tháng ba nào Hà Nội lạnh đến thế

Mưa rơi rát buốt mặt người

Rát buốt cả triệu trái tim đang hướng về nước Nhật xa xôi

 

Môi run từng lời cầu nguyện…

Cho ngày 11 tháng 3 tang tóc đất mẹ rung mình nổi giận

Gọi sóng thần xô vỡ vụn bình minh

Những bức tường răng rắc vặn mình

Nghìn thân cây thụt sâu lòng đất

Lưỡi sóng bủa ngang hoang tàn đổ nát

Môi lửa bừng liếm - cháy lòng đau

 

Sendai vang dội tiếng gào thét tìm nhau…

Cha gọi con anh tìm em vợ kêu chồng hốt hoảng

Sóng vơ vào lòng trăm nghìn mái nhà xe hơi tàu thuyền… tan tác

 

Nhà máy điện nguyên tử ở Fukushima phát nổ

Sông dâng đầy ngực phố

Cuồn cuộn cuốn… Cuồn cuộn trôi…

Sóng thần kéo mặt trời rơi

Ibaraki  hoang tàn Rikuzentakata lạnh lẽo

 

Hoa anh đào rưng rưng rũ héo

Bầm giập trôi trên nước mắt Sendai …

Người Việt Nam đang nguyện cầu cho các bạn phương xa…

 

Đứng lên nhé qua đêm đen mặt trời vẫn đến

Xoa vết thương dịu dần trong nắng ấm

Khi niềm tin chưa tắt

Trong hoang tàn

Anh đào vẫn đâm chồi kết nụ vẹn màu hoa.

 

22g04 ngày 16-3-2011

L.Đ.K

More...

EM ĐÓI !

By Gia đình Áo trắng

alt

Em đói!

* Truyện ngắn LÊ THÙY VÂN

1. Cô thất thểu kéo lệt sệt chiếc túi bên trong có đựng mấy bộ quần áo mấy cuốn sách trên mặt đường láng nhựa. Lúc xuất phát cũng đắn đo đem vali hay đem túi xách nhưng cuối cùng chọn đem túi xách tiện cho việc anh giằng đồ lên xe.

Chuyến đi du lịch vào dịp tết được lên kế hoạch cả mấy tháng trời vậy mà mới giữa đường đã... “gãy”. Anh để mặc cô khóc hu hu không xin lỗi không vỗ về không nói một câu như bản tính lì lợm mà anh đã chinh phục cô ngay từ ngày đầu. Để mặc cô nằng nặc lôi túi đồ trên xe xuống và kéo đi.

- Em sẽ về quê! 

Cô quay nhìn anh mắt mới sưng sưng chưa tới mức húp nói. Giọng có gì đó thách thức và buông xuôi. Về quê đến đâu thì đến mặc! Loáng thoáng trong mơ hồ cô cảm nhận được cái sự về quê đồng nghĩa với tình yêu kết thúc.

- Cách đây mười mấy cây có bến xe ở thị trấn X.

Anh nói rồi lên xe ngược lại đường về thị trấn X ấy để lại làn khói cay cay xám xịt trong màn sương mỏng mảnh quyện với cái lạnh rìn rịt ngày cuối đông. Đó là ngày mồng một tết âm lịch cũng là ngày Lễ tình nhân. Nghĩ đến điều này tất cả các mạch máu trong người cô như bị dồn thốc lên não bốc hơi ngùn ngụt. Lúc đi háo hức bao nhiêu thì lúc này cô thấy ân hận bấy nhiêu. Cô ân hận vì nói với bố mẹ không mua được vé về quê sẽ dời lại về sau tết mấy ngày để đi chơi với anh mà cô đùa là “dối cha dối mẹ đi theo giai”. Để rồi hậu quả là cô đang chơ vơ ở một nơi xa lạ không biết phía trước là đâu phía sau là đâu... 

2. Cô và anh cãi nhau mà cũng không biết đó có phải là cãi nhau không. Rồi im. Rồi ngược đường nhau mà đi. Vậy thôi.

Nguyên do chỉ vì trên đường đi cô quan sát thấy anh cứ lấn cấn với túi đồ sau xe đó là đồ ăn và lều trại để phục vụ cho mấy ngày đi phòng khi không tìm được khách sạn và quán ăn. Với quan niệm của cô một đứa con gái làm thơ viết văn suốt cuộc đời cần sự trợ giúp của người thân để theo đuổi những giấc mơ óng ánh màu thi ca tiểu thuyết lãng mạn của mình thì đã lên đường phải bỏ lại sau lưng tất cả những bộn bề công việc những lo toan thường nhật một balô và lên đường.

Không có chỗ ngủ thì ngủ trong rừng trên lớp lá khô đốt củi sưởi ấm thay chăn không có cái ăn thì vào nhà dân ăn ké hay hái quả trong rừng bắt cá dưới suối... Nghĩ như vậy nên cô nói:

- Sao anh cứ phải bận tâm với mấy thứ “không tên” ấy làm gì?! (Cô gọi những đồ ăn lều trại quần áo... đem theo là những thứ “không tên”). Anh hãy thư giãn và tận hưởng thiên nhiên. Quên mấy thứ đó đi!...

Không biết cô đã nói gì sai chưa bao giờ thấy anh gắt gỏng với cô đến thế như giận đẩu đâu và trút lên cô:

- Ích kỷ! Em không bao giờ có thói quen nghĩ đến người khác. Em tưởng ngủ trên lá giữa rừng bắt cá dưới suối hái quả trên cây dễ lắm à? Anh là thằng đàn ông anh phải... - Nhìn thấy mắt cô mòng mọng anh ngưng. 

Lúc cô quen anh bạn bè té ngửa một cô nhà thơ quen với một anh chàng IT nghe có vẻ không hợp logic. Nhưng anh nói đó là sự logic và là sự cân bằng của cuộc sống. Anh bổ sung tất cả những gì thiếu hụt trong cô. Một người đàn ông mạnh mẽ cá tính và luôn chu đáo khác với cái tính lãng mạn yếu đuối nhõng nhẽo mau nước mắt và lơ tơ mơ của cô.Vậy mà... 

3. Bằng cách nào không rõ cô cũng đến được thị trấn X ấy khi đôi chân rã rời. Lúc này cô mới tàm tạm hiểu sự lãng mạn của đôi chân trần tung tăng trên cỏ dại với dằng dặc đường dài là hai chuyện khác nhau. Nước mắt ráo. Cơn giận nguôi. Trời sâm sấp chiều. Gió cò kè sắc lạnh.

Thị trấn X là một thị trấn nhỏ loanh quanh một vòng là điểm mặt hết những ng&ocir