Hoa lưu ly cho em

By Gia đình Áo trắng

Hoa lưu ly cho em

  • NHƯ HU
  • 

 

Bốn năm rồi anh nhỉ? Em không còn là cô nữ sinh lớp 12 dễ bị bắt nạt ngày nào. Em trưởng thành hơn và biết tự lo cho mình hơn rồi anh à. Yên tâm nhé người công an của riêng em!

Nhưng nếu ngày ấy em không bị bắt nạt thì chắc gì em đã gặp anh. Và cũng sẽ không có những chiều chở nhau đi vòng vòng thành phố không có đóa hoa lưu ly đầu tiên anh tặng em. Mặc dù người ta bảo phải tặng hoa hồng thì mới gọi là yêu nhưng không tặng hoa hồng cũng đâu có nghĩa là không yêu phải không anh? Có lẽ cũng từ khi đó hoa lưu ly đã là một phần không thể thiếu trong tình yêu của chúng ta.

Anh hay bảo em học võ đi để phòng thân vì em... yếu đuối quá. Những lúc ấy em lại tinh nghịch nói rằng: “Có anh rồi em chẳng cần học võ nữa...”.

Để bù lại những ngày đặc biệt của các cặp tình nhân những cuộc hẹn anh cho em “leo cây” vì ở đội có việc đột xuất và để làm em thôi giận dỗi anh đã hứa sẽ xin nghỉ phép vào ngay ngày em tốt nghiệp để đến tặng em bó hoa lưu ly. Rồi em sẽ dẫn anh đến giới thiệu với ba mẹ rồi... Thế nhưng anh đã không đến. Mắt em mỏi mòn nhìn những hàng ghế phía dưới bục không có anh cũng không có bó hoa nào màu tím. Em chịu đủ rồi em ghét những người không giữ lời hứa em ghét anh...

Bước vào sau hội trường với tâm trạng vừa buồn vừa tủi chợt bác bảo vệ đưa cho em bó hoa lưu ly được gói cẩn thận giấy hoa màu hồng bảo là có người vừa gửi. Em vừa mừng vừa tủi chạy ra nắm chặt tay người ấy lại nhưng người ấy không phải là anh. Người ấy nói: “Hôm nay T. được nghỉ nhưng trên đường tới đây có một vụ cướp chắc là theo phản xạ T. đuổi theo nhưng do tay không và đi một mình nên bị bọn cướp đâm rồi bỏ chạy. Khi anh em tới thì T. chỉ kịp nắm tay anh và bảo mang bó hoa này cho em...”.

Em ngồi trước nơi mà anh đã chìm vào giấc ngủ mãi mãi! Vẫn nụ cười đó vẫn ánh mắt đó nhưng sao xa quá anh à em không còn chạm tới được nữa. Bây giờ em đã hiểu vì sao ngày xưa anh không tặng em hoa hồng mà lại là hoa lưu ly. Có lẽ anh quá hiểu với nghề nghiệp của anh thì làm sao biết được anh có thể ở cạnh chăm sóc em mãi mãi. Anh muốn em học võ để tự bảo vệ mình để những khi không còn anh bên cạnh anh vẫn yên tâm là em bình yên.

Đóa hoa tím như mang một màu buồn hơn khi không còn anh nữa nhưng em biết rằng những khi nhìn vào nó anh vẫn sẽ mãi hiện hữu trong em... 

 N.H

(ĐH Tôn Đức Thắng TP.HCM)

More...

YÊU

By Gia đình Áo trắng


 

BÙI THỊ THÙY LINH

Yêu


Cơn gió nhẹ qua bờ vai hỏi nhỏ
Đã yêu thương hay...
Đang chờ đợi yêu thương?


Tôi nhìn gió...
Đung đưa bên chiếc lá
Gió cũng yêu những chiếc lá vàng.


Tôi yêu đất
Bến bờ của kiến tạo
Yêu mặt trời
Ban ánh sáng tinh khôi
Yêu nguồn nước
Bắt đầu những mầm sống
Tôi yêu người
Bởi người cũng yêu tôi.


Gió nhăn mặt sao tham lam quá đỗi
Tôi mỉm cười bởi vì tôi sống
Để yêu thương tất cả gió ơi!
Yêu cuộc đời yêu nụ cười
Yêu bao người đang ở quanh tôi.


Và...
Tôi cũng yêu cả gió nữa gió ơi!


B.T.T.L

(Lớp 12A15 THPT Trần Hưng Đạo Q.Gò Vấp TP.HCM)

More...

Kẻ ăn giấc mơ

By Gia đình Áo trắng


 

* YẾN LINH

Kẻ ăn giấc mơ

( Giải nhì cuộc thi truyện ngắn "Tuổi Thanh Xuân" )

Năm tôi năm tuổi có lần má giận dữ tuôn với tôi một tràng dài:

- Mày là thằng ôn dịch chuyên ăn giấc mơ người khác. Những người quanh mày rồi sẽ chết dần chết mòn vì bị mày ăn hết giấc mơ.

Tôi biết giấc mơ không hề có thực chẳng hiện hữu để cầm nắm nói chi bỏ vô miệng mà nhai. Tôi đã từng mơ nhiều rồi hầu như đêm nào cũng mơ - những giấc mơ tươi đẹp tôi gắng níu lấy bằng cách nấn ná ngủ hoặc khi đã giật mình tỉnh rồi thì nhắm mắt nằm im trên giường hơi thở như ngừng lại đợi chờ giấc mơ quay trở lại với tôi. Vậy tôi làm cách nào để nhìn thấy giấc mơ người khác và ăn giấc mơ của họ? Tôi ăn lúc nào sao tôi không hề biết không hề thấy dư vị của nó nơi đầu lưỡi mình?

Tôi mang câu hỏi ấy ra đứng nơi đầu ngõ đợi chờ người trả lời. Trong nhà hình như có mình cô Út thương tôi. Tôi nghĩ vậy bởi lâu lâu cô cho tôi hai trăm mua bốn viên kẹo cứt chó đen thùi lùi ngọt lịm. Nhưng cô Út cũng là người đánh đòn tôi nhiều nhất nhà. Tất nhiên là sau má. Cô Út nói to giọng rổn rảng vọng từ ngoài giếng vô trong nhà đại loại nói đã dặn là ở nhà trên với ông bà nội không có qua nhà dưới với bả. Mỗi nhịp roi là một câu tao nói mày không nghe hả Thành? Có nghe không? Tôi lí nhí trong cuống họng không dám nói lớn hai tiếng dạ nghe sợ má nghe thấy. Vậy mà má vẫn nghe thấy buổi tối tôi bị má lôi ra đánh tập hai. Má vừa đánh vừa chửi bóng gió cô Út.

Tôi làm tấm bình phong giữa hai làn đạn mỗi ngày xước thêm từng vệt dài khi người ta lôi tôi - đứa con hoang bị mẹ bỏ trước thềm nhà vào một buổi sáng lạnh buốt tầm tã mưa ra để trút giận. Bà nội và cô Út nói má làm dâu trong nhà mà như bà trời chưa nấu được bữa cơm nào cho nhà chồng suốt ngày chỉ biết ăn diện phấn son rồi nằm đọc tiểu thuyết đợi chồng đem tiền về dâng lên tận miệng. Còn má má hận bà nội hận cả họ nhà ba vì đã lừa dối má. Chính bà nội là người đã mang cau trầu đi hỏi má về làm vợ ba nhưng lại không hề nói cho má biết trước đó ba đã có con hoang với người ta bị đem trả trước nhà. Cớ gì bà nội dám nói lễ nghĩa với má chứ?