Xa xăm

By Gia đình Áo trắng

alt

* TRẦN THỊ MINH THƯ

 XA XĂM

Nơi phố thị ồn ào

Góc đời lặng lẽ

Con đưa mắt dõi chi chân trời

Nơi ấy mẹ ngồi hong tóc

Góp nhặt từng hạt sương rơi

 

Hạt sương rơi mẹ giấu vội vào lòng

Thấp thỏm

Lo âu

Bộn bề xuôi ngược

 

Bến sông nghèo cát cháy miền Trung

Con đò ngược nước

Hàng dừa cao lộng gió trước sân nhà

Rồi những chiều cơn gió chướng đi qua

Bông so đũa cũng dật dờ trước ngõ

Vạt nắng hồng lung linh vờn trong gió

Mẹ rán chờ con mãi

Và đêm...

 

Con trở về khi con nước chợt lên

Vẫn mái nhà xưa nhưng ngả màu rạ cũ

Mùi của mẹ lại đằm sâu trong giấc ngủ

Vỗ về ngập lt tuổi thơ con

 

Chiều tàn đông gió lại thổi từng cơn

Để nhịp đời cuộn trôi bên mái nhà của mẹ

Để đám mây cũ sau nhà bay thờ thn

Lật hoàng hôn... mẹ chống gậy ra thềm... 

T.T.M.T

( Văn K.32- ĐH Quy Nhơn )

More...

Bong bóng bay cao

By Gia đình Áo trắng

altDIỄM KIỀU ( Ảnh: Trần Hoa Khá )

Bong bóng bay cao…

 Không biết có ai một lần trong đời tự hỏi: Những quả bong bóng bay khi được thả lên trời sẽ bay về đâu? Khi còn nhỏ mỗi lần nhìn thấy những quả bong bóng bay đầy màu sắc rực rỡ được thả lên trời trong các buổi lễ trong những trò chơi trẻ con... thì tôi lại tự hỏi rằng: “Những chiếc bong bóng này rồi sẽ bay đi đâu?”

Chúng sẽ đi về đâu? Bay lên cao trên bầu trời xanh trong kia đụng vào những đám mây trắng xốp nhẹ bồng bềnh và mắc cạn trên đó? Hay là sẽ bay thật xa đến những vùng đất lạ gặp những con người lạ lẫm?... Tôi tưởng tượng ra khuôn mặt rạng rỡ của một em nhỏ nào đó vô tình nhặt được quả bóng bay mắc trên cành cây hoặc trên dây điện... Một món quà nhỏ xíu và xinh xắn từ vùng đất nào không rõ dành cho em!

Cũng có thể có vài chiếc bong bóng không được may mắn dạo chơi ở những vùng đất xa xôi lờ lững rồi rơi vào tầm tay của một con người nào đó... Có những quả bóng không được dẻo dai bền sức chưa kịp chinh phục cuộc phiêu lưu của mình đã bị gió thổi tan tác xì hơi và rơi rụng đâu đó...

Con người khi sinh ra cũng giống như một trong những quả bóng sặc sỡ xinh xắn kia. Rồi đến khi cũng được bơm căng. được thả lên cùng thời gian cùng nơi chốn. Việc con người vào đời cũng như lúc quả bóng được thả lên trời. Bầu trời ở đó rộng khắp bao la bong bóng biết đi đường nào phương nào để đến vùng đất mới? Điều đó phụ thuộc vào sức bền sức chịu đựng của quả bóng cũng chính là ý chí của con người.

Chúng ta rất hiếm khi tự hài lòng về cuộc đời mình. Có người chọn cách trôi theo dòng đời cũng có người chọn cách nương vào ai đó để sống. Nhưng chỉ có cách sống bằng chính sức lực và sự cố gắng vươn lên của mình mới có thể đến với thành công đến với một chân trời mới một khung trời mơ ước đang ở trên cao…

BÌNH AN ( Bình Định )

 

More...

Chị em thú nhún (t.t)

By Gia đình Áo trắng

alt

HẢI MIÊN

Chị em thú nhún

( Tiếp theo )

 Hồi ấy thế mà vui vui biết bao nhiêu.

Tôi nghĩ độ ấy chị Thủy vì chiều tôi mà tham gia vào cái trò “đi Phú Mỹ Hưng săn chồng đại gia lấy tiền nâng cao vị thế mua đồ LV” chứ những trò như thế không hợp với tạng chị. Chị thành tâm thành ý muốn tìm một người đàn ông. Đàn ông cho ra đàn ông. Để sưởi ấm cái buồng tim gan lúc nào cũng như rỗng ra lạnh ngắt của chị một người đàn bà ra đàn bà. Thế nên lần ấy khi đến phần “tự bạch” của tôi tôi nhìn vào mắt đại gia cười duyên bảo: “Em thích tiền và đàn ông. Đặc biệt là thích đàn ông có tiền” thì chị nghiêm túc bảo tôi thôi dẹp cái trò đi Phú Mỹ Hưng mỗi cuối tuần đi tao bắt đầu thấy nó vô bổ rồi. Lại còn nhảm nữa. Để thời gian ấy mà đi chợ nấu ăn cho nó có sức khỏe để còn làm thú nhún được dài lâu. Tôi đồng ý với chị nhưng cuối tuần lại vẫn cứ thích đi Phú Mỹ Hưng nó như một thứ “xứ sở thần tiên” đột ngột trồi lên giữa cái nước Việt Nam lầm lụi hỗn độn này mà tôi thì dạo ấy đang rất mê làm Alice. Chẳng bao giờ chị cưỡng được tôi nên cuối tuần lại lạch tạch cho xe nổ máy chở tôi xuống “xứ sở thần tiên”. Cho đến hôm chị xô ghế đứng dậy chửi thẳng vào mặt một tiểu gia có bố hành nghề buôn lậu gỗ và đồ Hi-tech rằng: “Đừng vì trong bản thân mình không xuất hiện những tình cảm cao đẹp mà cho rằng những tình cảm cao đẹp được bộc lộ nơi người khác là hàng giả cả!” thì tôi thấy phải dừng thật nơi này không có chỗ cho những người như Thủy và tôi. Chúng tôi không thích hợp với những cuộc đi “săn” kiểu như thế này dù có là đi với mục đích kiếm chồng hay đi với mục đích tiêu khiển.

Đợt tôi và chị cùng một nhóm sinh viên nhạc viện làm thú nhún cho chương trình hòa nhạc “K. Symphony” một nữ ca sĩ hát nhạc teen pop có đại gia bỏ ra một lúc 3 tỷ bạc làm chương trình này để biểu diễn và ghi hình (mà toàn hát nhép cả) nhắm nhe đổi chiếu lên hạng kiếm cho mình một suất Diva thì đang bè ê ê a a mà tôi thấy nước mắt chị ứa ra từng giọt từng giọt thi nhau lăn xuống long lanh như ngọc. May mà bao nhiêu đèn đuốc thi nhau đánh hết về phía ca sĩ chúng tôi đứng bên góc sân khấu mờ mờ tỏ tỏ nên không ai biết ai hay. Cuối buổi ấy chị bảo: “Tao chính thức bỏ nghề”.

Hôm tiễn chị theo chồng về cao nguyên làm trang trại một anh tài xế to-cao-đen-hôi lái xe container tuyến Bắc - Nam tôi buồn như đi đưa đám ma. Đưa chân chị đi đến đâu nước mắt tôi rơi đến đó. Chị vừa khóc vừa cười ôm lấy tôi dỗ dành lẩy thơ Nguyễn Bính: “Gái lớn ai không phải lấy chồng/ Can gì mà khóc nín đi không”.

*********************

Đận tôi khăn gói nhảy tàu lên thăm chị đi đến cổng nhà thì người đã đỏ mù đất bụi bazan một con chó vàng to cao nhảy ra sủa dữ dội kinh khiếp nhe răng trắng ởn dọa cắn tôi mấy lượt thì mới thấy chị tất tưởi chạy ra. Chị buông liềm nhào đến ôm lấy tôi vật cái uỳnh ra giữa đám cỏ ngắm nghía sờ nắn chân tay mặt mũi xót xa: “Mày gầy đi đấy. Đuôi mắt đã có vết rạn rồi này. Mày mới có hai lăm thôi đấy nhớ không tiểu yêu nghiện cười” (lạ lùng là vắng chị tôi bớt cười đi nhiều. Cũng chẳng hiểu tại sao). Tôi cố tìm mối liên hệ của một thú nhún ngày xưa với người đàn bà một con đang đứng trước mặt mình đây. Chị béo ra khỏe mạnh da thịt đỏ au au má hồng rực môi thắm như thoa son. Chỉ khi nhìn vào mắt chị thì thấy một nỗi gì vương vất như nỗi nhớ thị thành nỗi nhớ hát ca. Lúc sắp tới giờ nấu cơm tối chồng chị (Trông ông ấy như thổ phỉ ấy nhỉ? Khiếp râu tóc kinh quá. Tôi ghé vào tai chị nói nhỏ chị gật gật cười cười) quát bảo con bé bốn tuổi: “Lan mày dẫn cô lên đồi sim sau nhà chơi nhớ mang theo cái túi cho cô đựng sim chín. Mặt trời xuống núi thì dẫn cô về nghe không? Ăn vừa thôi kẻo đau bụng chết đấy.”

Hai cô cháu lúc thúc lên đồi. Bạt ngàn sim. Sim chín béo kềnh tím sẫm. Cô cháu ăn đến tức bụng ợ lên nghe toàn mùi sim chín còn thè lưỡi ra thi xem lưỡi ai tím hơn. Đến khi xuống đồi chưa về đến ngõ đã nghe mùi sả mùi riềng thơm điếc mũi. Rửa tay chân mặt mũi xong vừa ngồi xuống chiếu đã thấy anh bưng lên một mâm đầy tú ụ xoa tay vừa cười vừa nói: “Cô là khách quý nhất của vợ chồng tôi vượt suối băng đèo đến cái xó xỉnh hang hốc này chợ thì xa nhà không có gì thôi thì cô dùng tạm bữa cỗ thịt chó này bảy món đầy đủ không thiếu món nào thử xem tài nấu của tôi có vừa miệng cô không.” Nghe anh nói tôi giật mình nhìn quanh quất thì không thấy con vàng to cao dữ tợn lúc nãy đâu nữa rụng rời cả người. Trời ơi nó mới sủa ông ổng dọa cắn dọa giết tôi đây mà nhoằng một phát đã ra nông nỗi này sao tôi lên đồi chơi mới hơn tiếng đồng hồ chứ mấy! Bàng hoàng nhìn sang chị chị ôm bụng cười đấm thùi thụi vào lưng chồng bảo tôi: “Thôi cầm đũa đi. Mày đã lạc vào nhà thổ phỉ rồi còn sợ gì nữa. Ông này trời can cũng có được đâu. Một tay ông ấy làm cả đấy tao chả động vào tí nào đâu”. Tôi để ý thấy chị rất hay cười cười suốt. “Tiểu yêu nghiện cười” là chị mới đúng. 

Ở chơi đến thứ Năm tôi về lại thành phố mấy đêm cuối tuần còn chạy show. Trông chị bi lụy quá tôi trêu: “Thế nào làm thú nhún cho chồng và làm thú nhún cho ca sĩ cái nào thích hơn?” Chị thụi vào lưng tôi hai má đỏ ửng xúi dại: “Yêu đi mày ạ. Mày đừng sống lạnh như thế nữa. Họ làm mình khổ thật nhưng không có đàn ông thì không hạnh phúc được đâu. Lúc lấy anh ấy là tao uất quá làm liều nhưng bây giờ lại rất hài lòng. Mày xem con bé nhà tao giống bố như tạc khỏe mạnh khôn ngoan. Nhìn thôi đã thấy sướng”.

 

********************

 

Rồi chị Thủy cũng về thành phố tự bắt xe ôm tìm đến nhà tôi.

Vừa đến cửa chị đưa mắt nhìn khắp lượt thấy nhà tôi trống huơ chơ vơ mỗi cái bàn Nhật với cái tivi. Nhà tôi thuê không mua sắm đồ đạc nhiều cũng chả có tiền mà bày vẽ. Chị vứt cái túi rồi sồng sộc chạy lên gác. Tôi phải gọi giật lại:

- Chị đi đâu đấy?

- Chị phải coi mày ăn ở thế nào chứ trống huơ thế này...

Trên gác là cả thế giới của tôi là mật thất của tôi chốn ẩn náu của tôi tôi chẳng cho ai lên đấy bao giờ. Khi đuổi kịp thì chị đã lên được đến nơi.

- Trời ơi toàn sách là sách thế này à!?

Chị đứng ngẩn ngơ trước hai dãy giá sách chất hàng hai hàng ba oằn mình cõng vác. Dưới sàn gỗ sách mua về chưa kịp xem chưa kịp phân loại hoặc đang đọc dở tôi bày ra la liệt ngổn ngang. Đĩa nhạc đĩa phim tôi cứ dựng dọc theo bức vách hàng ngang dãy dọc như người ta bày hàng ngoài sạp. Ở một mình làm thánh nhân không ai khen làm giặc không ai cản.

- Mày đọc sách nhiều thế mà ăn nói như một con vô học ấy hở?

- Tri thức không thể thay đổi con người. Bản chất em vô học. Mà em cũng chả muốn làm người có học. Ngày nốc cho lắm chữ vào đêm đi làm thú nhún chỉ làm mình đau khổ thêm.

Không hiểu sao khi nói đến ba chữ “đau khổ thêm” thì nước mắt tôi trào ra giọng nghẹn lại. Chị ôm ngang lưng tôi vỗ vỗ. Rồi chị khóc trước...

- Vứt hết đi em về trên ấy sống với chị. Giữa đất giữa trời em tha hồ hát.

Tôi lắc đầu:

- Đã lỡ sinh ra là thiêu thân thì phải được chết trong ánh sáng chị cứ để cho nó được chết với ánh sáng.

Sau đấy chị đặt thêm cho tôi cái tên mới “tiểu yêu nghiện chữ” bên cạnh cái “tiểu yêu nghiện cười” đã có từ trước.

Đi ngang bàn viết nhìn vào cuốn sổ để mở của tôi chị hỏi:

- Viết ca khúc đấy à? Với ghi ta à?

Chị ngân nga xướng âm rồi bảo:

- Được đấy. Copy cho tao một bản về trên ấy hát cho chồng con tao nghe. À mày có tin là bò cũng biết nghe nhạc không? Sáng ấy tao dậy sớm quét sân như mọi bữa ngứa cổ hát hết bài này đến bài khác âm nhạc trút hết vào tai hai con bò. Có con bò đực điên lắm ngoài lão to cao đen hôi nhà tao ra không ai đụng được vào nó. Thế mà sáng ấy ông ấy dắt nó đi ngang nó lại cọ cọ mõm vào người tao. Từ đấy nó chuyển sang thân thiện với tao mới ác. Tao cũng động lòng sáng ra quét sân hay hát cho nó nghe luyện thanh luôn thể.

Tôi cười lăn ra ai đời ở thành phố người không cho mình cơ hội để hát thì giờ lên núi hát cho bò nghe phản lại thành ngữ “đàn gảy tai trâu”. Sỉ nhục đồng loại thế. Tôi bảo:

- Thế là âm nhạc đánh thức nhân tính đấy âm nhạc phóng nhiễm nhân tính đấy bà ạ. Chị mà cứ làm như thế thì đám bò ấy thành bò điên.

Đi ngang lọ cúc đại đóa tôi cắm trong chiếc bình gốm da lươn trên bàn chị thắc mắc:

- Hoa còn tươi rờ rỡ thế mà sao lá đã héo rồi? Hay cạn nước rồi?

Chị thò ngón tay vào lọ hoa đo nước tôi chỉ kịp kêu lên “Thối lắm đấy” thì chị đã đưa lên mũi ngửi. Ngửi xong mặt nhăn như khỉ lau vội lau vàng ngón tay vào giẻ rồi lại ngửi rồi lại lau miết đến mòn da tay. Lại thắc mắc tiếp:

- Sao chân nó cắm trong nước thối thế mà hoa lại tươi đẹp thế hả mày?

Bà này hơn tôi năm tuổi mà như tôi hơn bà năm tuổi. Cái gì chị cũng là người thắc mắc và tôi cũng là người giải đáp:

- Nước nào thối. Hoa cúc làm cho nước thối đấy. Nó phải dồn hết cái thối xuống chân truyền vào nước thì phía trên hoa mới thơm mới đẹp mới tươi rờ rỡ như thế được.

- Ừ nhỉ...

Chị nói như người ngẩn ngơ thần mặt ra nghĩ ngợi.

Tối ấy nằm ôm ngang lưng tôi hai chị em cứ to nhỏ rầm rì mười lần bảo: “Thôi ngủ. Lần này ngủ thật nhé cấm đứa nào nói nữa” nhưng đến ba giờ sáng vẫn cứ rầm rì mắt cay như xát cát giọng khàn đi. Vẫn nói.

- Nói nghiêm túc tao nghe mày định thế nào chứ cứ như thế này mãi mà được à?

- Không định nữa mà em đã làm rồi. Thủy xa em lâu quá nên không biết. Em vẫn cứ làm thú nhún bây giờ thú nhún đắt show tháng em cũng kiếm được mươi mười lăm triệu. Thời gian của em em tự sáng tác em tự phối bài em hát em thu đĩa em phát hành. Em hoạt động kiểu như nghệ sĩ underground ấy. Người nghe của em không nhiều khoảng độ năm nghìn nhưng họ là những người biết nghe thực sự họ kén chọn và luôn tìm kiếm những giọng hát mới lạ hợp với thẩm mỹ âm nhạc của họ. Em không cần đầu tư nhiều vào hình thức hình ảnh chỉ chủ yếu đầu tư vào âm nhạc và âm thanh nên chi phí không cao quá. Em đang làm cái thứ ba đấy định là bảy bài thôi được ba bài hoàn chỉnh rồi. Em gắng cứ một vài năm ra một đĩa. Làm để thỏa mãn mình trước nhất.

Chị ôm chầm lấy tôi đập vào mông tôi đen đét chửi: “Con chó! Thế mà bây giờ mới chịu nói. Mở ngay một đĩa cho tao nghe xem có ra cái gì không”. Tôi biết là chị mừng lắm vui lắm. Hăng lên chị bảo: “Cứ làm đi. Thiếu tiền tao cho. Tao có tiền đấy”. Hỏi được bao nhiêu chị khoe: “Hai trăm hai trăm triệu gửi trong ngân hàng. Tiền lão nhà tao giải nghệ bán cái xe container ông ấy vẫn chạy chủ lấy một nửa chia cho ông ấy một nửa”. Tôi cười bảo ai lại lấy tiền của chồng đưa cho bạn làm đĩa bao giờ. Tiền của anh ấy là tiền mồ hôi nước mắt thứ em làm ra là thứ phù phiếm xa xỉ. Chị nói: “Ông ấy thương tao lắm bảo gì cũng nghe có gì cũng cho tao hết cả. Chuyện tiền chị nói thật đấy. Mày đang hát cho cả phần của chị mày đang sống cho cả phần của chị nữa đấy biết không!?” Tôi lặng đi chẳng biết nói gì. Chị cũng im lặng thở đều. Tưởng đã ngủ rồi hóa ra một lúc lại nghe tiếng nói nói như nói một mình: “Người đời họ cứ chê trách thiêu thân bảo nó u mê ngu xuẩn chứ tao hâm mộ thiêu thân lắm nhất là cái loại thiêu thân như mày. Đâu phải kẻ nào cũng có đủ dũng khí để lao đầu vào ánh sáng nhỉ?”. 

H.M

More...

Chị em thú nhún

By Gia đình Áo trắng

alt

HẢI MIÊN

Chị em thú nhún

( Trich trong tập truyện ngắn “Visa”

- Giải ba cuộc thi “Văn học tuổi 20” lần 4 - 2010 )

 

Xong việc thì đã hơn bốn giờ chiều. Tôi và Thủy bước ngay ra khỏi khán phòng Nhà hát Thành phố bỏ lại đám chị em đủng đỉnh cò cưa.

Một luồng không khí khác òa vào người khi ra đến thềm nhà hát. Giữa mùa oi ả tự dưng lại có một buổi chiều râm mát gió phất phơ thổi khí trời êm mát như thế này. Thủy bâng quơ: “Trời đẹp thế. Chơi thì thích”.

Rồi cả hai cứ nấn ná ở đó trước cửa nhà hát trên bậc thềm cao nhất nhìn thiên hạ ngược xuôi trôi chảy dưới bốn ngả đường trong thoáng chốc ngắn ngủi thấy mình sung sướng hơn thiên hạ thơ thới thanh nhàn hơn thiên hạ và thấy thiên hạ quả thật vừa tất bật vừa dở hơi.

“Ối cái gì đỏ loét ở đằng kia!?”

Thủy kêu lên cùng lúc nắm nhoằng lấy tay tôi kéo theo ra góc trái nhà hát. Dưới sân một con bé non non đang ưỡn ngực cong mông tạo dáng cho một thằng nhiếp ảnh gia chĩa cái tê lê dài ngoằng vào. Trời đang mát và trang nghiêm thế mà tôi và Thủy phải phì cười. Đầm đỏ giày đỏ tất đỏ mũ đỏ găng tay đỏ tô son đỏ đỏ cùng một tông trông cô ta đỏ loét như quả cà chua chín nẫu muốn nhoe nhoét cả ra. Mà phải tội tóc thì nhuộm vàng râu ngô làm tôi nhớ đến truyện Cô gái tóc vàng hoe trồng cà chua và kể cho Thủy nghe. Thủy cười hơ hớ hơ vỡ toác cả buổi chiều thơ mộng.

Tôi bảo:

- Lại tạp chí thời trang T. thực hiện bộ ảnh cho mùa Noel đây.

- Sao mày biết?

- Tôi nhận lương biên tập thời trang của nó hai năm trời lại chả hiểu. Bà kiên nhẫn chờ thử giải quyết con quỷ đỏ này xong sẽ xuất hiện ngay con quỷ xanh xanh từ đỉnh đầu đến gót chân cho bà xem.

Lời thế mà thiêng! Tôi vừa nói dứt cửa chiếc xe Innova bật mở một cô gái xanh màu Noel bước ra theo chỉ đạo nghệ thuật của Stylish nửa con nửa thằng cô bé xanh lá bước thẳng đến đứng đâu lưng vào cô bé đỏ cà chua cả hai cong cớn nhìn lên trời môi dẩu ra như một lời chê trách hỗn xược hơn là một ám hiệu gợi tình.

- Chán nhỉ. Đời cũng lắm kẻ điên thế mà chả có gì thấy huyền bí cả.

Thủy lại bâng quơ mà tôi hình như không hiểu được lời Thủy. Chị nói cứ như trong quá khứ chính kẻ điên đã làm ra sự huyền bí còn bây giờ thì không được như thế nữa.

Rồi Thủy đi dắt xe tôi nhũng nhẳng đi theo.

Yên vị trên yên xe máy rồi Thủy không rồ ga vọt thẳng như thói quen mà hất mặt sang phía kho châu báu của bọn nhà giàu cửa hiệu Luis Vuitton xéo bên kia đường:

- Vào đấy mua sắm hay vọt thẳng?
- Về đi. Chờ lấy được chồng đã.

Hai chị em cười hi hi vui với trò kẻ tung người hứng của mình mà chả ai thực sự bận tâm đến LV hay đến chồng.

- Này xong việc rồi thì bọn nó đi đâu?

- Bọn nào?

- Bọn xanh đỏ lúc nãy ấy.

- Thì kéo nhau vào một nhà vệ sinh công cộng nào đấy thay quần áo tẩy trang rồi đi ăn. Ăn quà thôi. Thường nhất là ăn ốc. Ốc lề đường Nguyễn Thượng Hiền.

- Thế cũng giống bọn mình nhỉ. Nhưng nhàn hơn bọn mình. Chỉ việc ưỡn ẹo chả tốn hơi tốn sức cũng chả phải học hành.

- Ừ. Hôm nào trời nắng nóng 40 độ giữa trưa bà thử ra đứng chỗ lúc nãy ưỡn ẹo vài ba tiếng đồng hồ xem.

- Thế cũng chán nhỉ. Mà tao thấy đa phần đàn bà làm nghề chán dù có duyên hay vô duyên có tài hay bất tài.

- Tại đàn bà đấy chứ. Họ có làm gì cho nghề nghiệp tương lai của họ đâu có đầu tư vào giá trị bản thân đâu. Họ chỉ mải chạy theo đàn ông làm duyên làm dáng với giống ấy.

- Rồi bọn đàn ông lại lấy nghề nghiệp của chúng ra làm mồi nhử bọn đàn bà.

- Thì thế. Thế bây giờ chị quyết định thế nào đầu tư bản thân vào sự nghiệp hay vào đàn ông?

- Ừ... ừm... Vẫn cứ phải là đàn ông mày ạ. Nó làm mình đau khổ nhưng cũng làm mình hạnh phúc.

- Em thích nghề nghiệp hơn. Cùng lắm nó chỉ làm mình buồn. Còn đa phần nó làm mình thành đạt. Nó làm mình có tiền mình phong lưu.

- Nhưng chị thèm hơi ấm. Chị thèm tình thương. Tim gan chị lúc nào cũng như rỗng ra lạnh ngắt. Chị cần được sưởi ấm.

Khổ thân chị thế thì chị hết đường thoát rồi! Tôi than thầm.

- Này em bọn ca sĩ ấy sau lưng mình nó gọi chúng mình là thú nhún.

- Cũng đúng đấy chứ những đứa hát bè như chị em mình chen nhau trên sân khấu chỉ để đứng ê ê a a đu đưa lúc lắc thân người chẳng thú nhún là gì.

- Nhưng bọn nó dốt nát hơn mình bất tài hơn mình. Em xem...

Rồi chị kể ra một rổ tên thằng này với lại thằng này con nọ với lại con kia hát còn đớt đát không rõ lời lên không được xuống không được giọng mờ câm mờ tịt thều thào trong cuống họng tiếng không nghe gì mà gân cổ nổi to bằng cái bắp cày thế cũng thành trăng sao cả. Năng khiếu không có học hành cũng không. Còn mình thì có hết. Mà tại sao kẻ thành ca sĩ là nó mà kẻ làm thú nhún là mình hả tại sao?

Ngồi sau lưng chị nhưng nghe tiếng thì tôi biết chị sắp khóc rồi. Tôi vòng hai tay qua ôm eo chị áp má vào lưng chị. Chị khẽ gắt:

- Con quỷ buông tao ra! Thiên hạ lại tưởng les đấy.

- Kệ chứ. Thiên hạ chỉ biết mặt ca sĩ làm gì biết mặt thú nhún mà lo. Mở ngoặc: dù số lần thú nhún xuất hiện trên sân khấu còn nhiều hơn ca sĩ.

Chị vẫn không cười được với kiểu pha trò của tôi. Chị chưa hết uất về vụ thú nhún:

- Mà sao chị lại là thú nhún? Mà sao em lại là thú nhún? Mà sao tao với mày cam tâm mãi như thế được? Chúng mình thiếu cái gì cơ chứ?

- Thiếu tiền.

- ... ... ...

- Thôi chị ạ. Nó hát hai bài hai lăm năm mươi triệu mình bè hai bài năm mươi một trăm nghìn thì mình vẫn cứ là người mà. Đâu vàng đâu thau chúng nó biết cả đấy người trong giới biết cả đấy. Chỉ có đám khán giả đui mù điếc lác kia là không biết mà thôi. “Chuông vàng bỏ xó chĩnh đất kêu oang” thời nào chả có chuyện này. Đừng nhìn ngang nhìn dọc nữa. Cứ đường mình mình đi thôi.

- Chị chán quá mày à chị chán phát khóc được ấy. Chị không hão huyền được nữa không chờ đợi được nữa không tự an ủi động viên mình được nữa. Chị ước gì chị cắt cổ họng chị đi mà vẫn sống được. Lắm lúc chị muốn bỏ đi quách cái thành phố đui mù điếc lác này.

- Đi đâu?

- Đến nơi nào không có đểu cáng. Không có cảnh người ăn thịt người. Người hút tủy người. Người nhai xương người.

- Đi đâu... Đâu cũng thế cả. Chị cứ có tiền đi thật nhiều tiền rồi thì chị ở đâu cũng sung sướng cả cũng danh giá cả.

- Thật không?

- Em nghĩ là thật. Hãy nhìn bọn nhà giàu.

- Nhưng tao không muốn lấy chồng chỉ vì nó giàu. Nó giàu thì nó cũng coi mình như một món hàng mua được với giá hời thôi vừa mừng rỡ vừa khinh rẻ. Chị muốn lấy người quân tử có khí phách quang minh chính đại đầu đội trời chân đạp đất trong tim chỉ thờ hai chữ “tình” và “nghĩa”.

- Chị đang đọc truyện Tàu cho em nghe đấy hả? Thời buổi bây giờ mười con đi tìm người quân tử thì chín con lấy được ngụy quân tử con còn lại thành gái già.

- Khiếp quá! Mày ăn nói khiếp quá! Mà chị vẫn thắc mắc sao mày trẻ thế trẻ hơn chị cả năm tuổi đầu mà mày ăn nói lọc lõi như con ranh ấy? Mày học ở đâu ra?

Tôi thực tình có suy nghĩ nghiêm túc trong vài phút. Rồi trả lời chị:

- Em chả phải học ở đâu cả chị ạ cũng chẳng ai dạy em thế. Cái ấy nó ở trong máu em nó nằm trong lưỡi em trong mắt em trong não trạng của em. Em cứ mở miệng ra là nó tự động thế à. Em nanh nọc lắm nhỉ?

- Ừ nanh nọc. Nhưng mày đáng yêu lắm. Con trai mê mày chết thôi. Tao để ý thấy. Mày nhân hậu và trong trẻo. Mày chỉ giỏi xù lông nhím lên thôi. À đúng rồi mày là con nhím nhân hậu trong trẻo!

Tôi cười khúc khích thấy sung sướng. Còn bổ sung thêm:

- Lại còn hát hay nữa chứ. Lại còn làm thú nhún rất cừ.

Chị bật cười. Tôi cười vang khanh khách chả buồn nhìn thiên hạ xem nó nghĩ gì về mình. Tôi xúi chị:

- Chạy ra Phú Mỹ Hưng đi chị. Mình kiếm chồng đại gia. Đại gia ngoài ấy nhiều như lợn con thể nào cũng lùa được một thằng.

Chị yếu ớt:

- Nhưng chị muốn...

- Chị muốn lấy chồng quân tử trong tim chỉ thờ hai chữ “tình” và “nghĩa” em biết rồi. Nhưng trong khi chờ gặp được văn nhân thì mình cứ lấy tạm doanh nhân cái đã. Đi chị.

Thế là chị rồ ga lạch phạch chạy đi. Cái xe tay ga Đài Loan nhái xe Ý Piaggio này trông mẽ ngoài thì giống hệt mà lòng ruột thì tệ thế. Thảo nào giá chỉ bằng chưa đầy phần ba. Từ cái xe này phải rút kinh nghiệm trong việc săn chồng. Thời buổi này cái gì cũng giả được hết giả giống hệt. Lớ ngớ ăn phải một cú “giả đại gia” “giả thiếu gia” thì chỉ có nước cắn lưỡi.

Nghĩ sao nói vậy tôi truyền kinh nghiệm ngay cho Thủy. Chị nghe xong ngâm nga đọc thơ: “Thân em vừa trắng lại vừa tròn / Bảy nổi ba chìm với nước non / Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn / Mà em vẫn giữ tấm lòng son”

Tôi kêu ầm lên:

- Còn đọc thơ Hồ Xuân Hương! Thần tượng của em đấy. Bà đấy oách nhất thiên hạ. To cao lồng lộng. Đáng mặt đàn bà.

Chị chì chiết:

- Con này người bé tí mà khí phách muốn nuốt cả trăng sao. Thảo nào chả có thằng nào lọt được mắt mày. Rồi thành gái ế! Ế! Ế! Ế!

Tôi cười khanh khách cười ngặt nghẽo dụi mặt rũ đầu vào lưng Thủy mà cười. Chị gắt:

- Lại đến cơn cười rồi đấy. Cười suốt thôi. Mà có gì vui đâu chứ. Mày như con tiểu yêu ấy con tiểu yêu nghiện cười.

Tôi cố ngắt cơn trêu chị:

- Vâng vâng em tiểu yêu em là hồ ly tinh Anh Ninh của Bồ Tùng Linh. “Nàng cười mà không cần phải có căn nguyên không cần phải cố tình làm vẻ; một tấm thiên chân thuần khiết vô cùng.” Chị biết ai đang ca ngợi em đấy không? Mạc Ngôn tiên sinh đấy.

Chị bật cười. Thủy đã cười được rồi. Cười được thì cứ nên cười nhiều vào một chút Thủy ạ. Thủy thân yêu của em con thú nhún tội nghiệp của em...

*******************

Hai chị em được cái mặt mũi cũng dễ coi người ngợm cái nào cần thẳng là thẳng cái nào cần cong là cong ăn mặc tươm tất có phong cách nên vừa đặt mông ngồi xuống uống chưa được phần ba ly nước quả ép thì đã có ngay một đại gia mặc quần đùi tay dắt chó mon men lại hỏi: “Chỗ này có ai ngồi chưa thưa hai cô?”. Hai cô thẹn thùng lắc đầu. Tôi nhanh miệng hơn bảo: “Dạ cũng có nói là đến đấy. Nhưng mà đến đâu thì có Trời mới biết được. Anh và chihuahua cứ tự nhiên ngồi đi cho bọn em thêm phần danh giá nhỡ may anh ta có tới”.

Theo bản trích ngang lý lịch tự khai thì anh ta có nhà ở đây và công ty trong quận 1. Buôn sắt thép với bọn Nhật. “Khi khởi nghiệp tôi chỉ có nhoẻn một chỉ vàng trong tay”. A cái bài tay không gây dựng cơ đồ là bài ca truyền thống của hiệp hội doanh nhân toàn thế giới đây. Khi đã thành công rồi thì suốt ngày nhấm nháp cái mùi vị tài ba đảm lược của mình bằng câu “Lúc khởi nghiệp tôi chỉ có...”.

Nhân đó tôi hỏi ngay:

- Lúc ấy thế còn bây giờ anh có bao nhiêu?

Gã ấy đi rồi Thủy mắng tôi thô lỗ. Đi kiếm chồng mà xấc xược thế sao không ở nhà. Tôi nhấm nhẳng “Không phải với ai em cũng xấc xược. Không phải ai cũng đáng cho em lễ độ”. Chị vốn hiền không tranh cãi vặt chỉ phân vân:

- Tay ấy chắc có vợ. Ai lại đàn ông mà nuôi chihuahua bao giờ lại còn dắt đi dạo?

- Chó của vợ nó sai dắt chó đi ị cho nó nấu cơm đấy mà.

- Biết nó có vợ còn mời nó ngồi làm gì?

- Ơ nó chưa có vợ thì mình làm vợ. Nó có vợ rồi mình làm bồ nhí vợ bé. Đằng nào thì mình cũng có lấy nó đâu mình lấy tiền của nó cơ mà?

Chị nhìn tôi lắc đầu nửa chán nản nửa sững sờ. Nhìn bộ dạng của chị tôi lại lăn ra cười không nhịn được.

Cuối cùng thì đi Phú Mỹ Hưng tìm chồng đã thành trò tiêu khiển của hai chị em. Cùng lắm mất tiền hai ly nước một trăm nghìn (một suất nhún) mà được bao cuộc vui lành mạnh. Tôi phát hiện chỉ cho Thủy thấy cứ chiều thứ Bảy và suốt một ngày Chủ nhật từ sáng đến chiều tối có một con béo nứt da nứt thịt tuần nào cũng ôm chihuahua tí hon ra ngồi cà phê cùng quán với chúng tôi. Nó ăn mặc diêm dúa đã đành chihuahua của nó còn đỏm dáng hơn. Mặc váy hồng chấm bi thắt nơ hồng chấm bi đi bốn chiếc tất hồng chấm bi. Trông con chihuahua nằm trong lòng con bé đó thật chẳng khác nào con tắc kè hoa bám trên một hòn đảo. Chủ tớ nó ngồi cà phê mà mắt láo liên mỗi khi có lão nào vào quán trông ra dáng đại gia thiếu gia một tí là nó nhấp nhổm như ngồi trên tổ kiến thả ngay chihuahua ra. Con chihuahua này không biết nó huấn luyện kiểu gì mà khôn nứt máu vẫy đuôi trực chỉ đại gia thẳng tiến rồi quẩn quanh ở đấy hồi lâu khiến cho đại gia phải để ý vuốt ve có khi bế lên lòng. Lúc này nó mới cất mông đứng dậy nặng nề duyên dáng đến bên bàn đại gia bế chó lên ỏn à ỏn ẻn với anh ta. Chiều tối nó cho chihuahua vào túi LV (lại hàng đểu chợ đêm Bến Thành năm trăm nghìn đã được cái “xịn” nhất chợ) xách về. Quan sát con đó có hai hôm Thủy nói ngay “Đối thủ cạnh tranh với bọn mình rồi” tôi khen Thủy thế mà cũng có lúc nhanh trí Thủy thúc cùi chỏ vào sườn tôi đau điếng.

- Thủy này té ra cái nghề săn đại gia bây giờ thịnh. Ông Vũ Trọng Phụng khi chết mà chuyển cái tài ấy lại được cho em thì bây giờ em đã viết được hẳn một bộ “Kỹ nghệ lấy đại gia” nối tiếp bộ “Kỹ nghệ lấy Tây” của ông ấy. Tài hoa đoản mệnh. Tức thế.

- Mày lại điên rồi đấy.

- Thủy này nếu không tầm được đại gia thì chị có chịu lấy lão gia không?

- Có. Tao lấy về nấu cao. Cao tiên. Tiên thề.

- “Tiên thề”... là... tiên gì?

- Là tề thiên.

Ối! Tôi giãy ra cười ngặt nghẽo cười cong cả người. Chị lại mắng tôi “tiểu yêu nghiện cười”.

 ( Còn tiếp )

 H.M

More...

Ngôi nhà mặt nạ huyền bí

By Gia đình Áo trắng

alt

Ngôi nhà mặt nạ huyền bí

* Truyện ngắn PHONG LINH

( CLB “Sáng tác Trẻ” Bình Định )

 

1 - Vịt con xấu xí

Nickname này đã theo tôi từ thời còn mút kẹo. Tôi không nhớ rõ tên bạn quỷ sứ nào là người đầu tiên gọi tôi như thế. Chỉ nhớ là bây giờ cái tên đó đã phổ biến đến nỗi hầu như chẳng ai còn nhớ cái tên rất đẹp của tôi: Thạch Thảo. Cái tên gắn với loài hoa dại màu tím dịu dàng và mềm mại. Hình như ba là người chọn cho tôi cái tên đó có lẽ lúc ấy ba rất yêu tôi. "Lúc ấy" tức là lúc mẹ tôi mang thai tôi ấy chứ bây giờ thì chắc là không phải thế nữa... Sự ra đời của tôi có lẽ là một sai lầm. Vì sự tồn tại của tôi mà mẹ giấu nhẹm cả nhà chuyện mẹ bị bệnh tim. Ngày sinh của tôi cũng chính là ngày mẹ ra đi mãi mãi. Vì vậy từ lúc nhận biết được mọi thứ xung quanh mình chưa bao giờ vào sinh nhật tôi cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc. Sinh nhật không nến không bánh kem cũng không có cả một lời chúc mừng... Bạn bè không quan tâm đến “con vịt xấu xí” khép kín và lập dị. Ba tôi ra mộ mẹ từ sớm lúc người trở về bao giờ đôi mắt cũng đỏ hoe. Hai bên gia đình ngậm ngùi làm giỗ cho đứa con gái xinh đẹp tội nghiệp. Còn tôi đứa cháu xấu xí kì quặc bị bỏ rơi nơi góc nhà với những ánh nhìn thương hại và chẳng chút cảm thông...

Nhiều khi một số cô bạn cùng lớp đến nhà tôi và họ chẳng chút giấu giếm thắc mắc rằng tại sao mẹ tôi lại xinh đẹp khác hẳn tôi vậy? Và đôi lần cô bạn thân nhất giờ đã đi du học bảo rằng thật quá đáng khi cả gia đình cư xử với tôi như thế. Nhưng tất cả những điều ấy thì tôi cũng chẳng quan tâm. Việc buồn rầu hay tủi thân vì bị đối xử thiếu công bằng chẳng mang lại cho tôi điều gì cả. Một chút cũng không. Sự yếu đuối và buồn rầu chỉ khiến tôi ủ dột và mệt mỏi thêm mà thôi. Vì vậy tôi cố gắng ngoan ngoãn chăm chỉ học tập làm bếp dọn dẹp nhà cửa thử học đan len thêu thùa may vá... Khi lớn lên tôi rất thích đọc truyện và thử viết một vài thứ. Sở thích đó giúp tôi tiêu tốn phần lớn thời gian rảnh rỗi sau giờ học nặng nề. Và để khỏi buồn khi ba cứ đi công tác triền miên và mọi người trong gia đình vẫn không ngừng hắt hủi...

 

2 - Khúc ngoặc  

Lẽ ra mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ và yên bình như vậy nếu như vào cuối năm lớp 10 tôi không vướng vào một rắc rối. Nhỏ thôi nhưng không phải là không vui vẻ. Tôi mến một cậu bạn cùng trường. Đây là chuyện rất bình thường và dễ hiểu đúng không? Nhưng nó lại trở thành một ý nghĩ ngớ ngẩn và điên rồ nhất thế giới! Lí do là cậu ấy tên Tuấn Anh. Tuấn Anh lớp T mà cả trường không ai là không biết mặt ấy... Dĩ nhiên là cậu bạn cao hơn 1m7 đội trưởng đội bóng rổ và là Bí thư Đoàn ấy. Không nhầm đâu vì khối mình chỉ có mỗi cậu ấy tên Tuần Anh thôi mà... Ừ vấn đề của tôi là tôi đã đem lòng yêu mến một hotboy của trường. Vậy đấy. Đây sẽ là chuyện gì nhỉ à Hoàng tử và Công chúa cóc. Có ai thấy chuyện này đáng buồn hơn là đáng cười không?

Tuấn Anh có lẽ là một đối cực của tôi. Cậu ấy được hết thảy mọi người yêu quý và cậu ấy đẹp. Nếu cậu ta mà không đẹp trai mê mẩn thì cớ gì lũ con gái cứ hét ầm lên mỗi lúc cậu ta đi ngang qua? Hay cô bạn hoa khôi lớp tôi nếu không phải vì Tuấn Anh thì cớ gì bạn ấy lại xung phong làm quản lí của đội bóng rổ? Và nếu không phải là Tuấn Anh thì không chắc giáo viên sẽ mỉm cười và tha cho bạn cái tội đi học muộn vì xe hỏng cả... Gia đình cậu ấy rất hạnh phúc. Tôi biết điều đó vì mẹ của Tuấn Anh là cô giáo dạy nấu ăn của tôi. Khi nói về gia đình mình chưa khi nào cô ấy không mỉm cười dịu dàng với nét mặt rạng ngời thật mãn nguyện...

Có lẽ cậu ấy là người có tất cả những thứ tôi mong muốn có được trên thế giới này và có lẽ chỉ duy nhất cậu ấy luôn mỉm cười chào tôi mỗi buổi sáng. Chỉ cần nhìn cậu ấy và quan sát thứ ánh sáng xinh đẹp toát ra xung quanh cuộc sống âý tôi cũng cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc. Nhưng vấn đề nằm ở tôi. Bản thân tham lam không chịu yên ổn với vị trí một cô bạn mờ nhạt bên cạnh Tuấn Anh. Càng ngày ước muốn được trở thành một người đặc biệt của cậu ấy càng mạnh mẽ và day dứt. Tôi bỗng nhiên có nhiều suy nghĩ kì dị về bản thân mình. Hằng đêm tôi thầm thì bài kinh nguyện mong Chúa ban phước lành để tìm ra phép màu. Phép màu giúp biến một con vịt xấu xí thành chú thiên nga trắng xinh đẹp ...

 

3 - Phép màu...

- Này cậu có tin vào phép màu giúp con người ta xinh đẹp lên không?

- Thật sao? Tồn tại một phép màu như vậy sao?

- Đi hết đường Âu Cơ rẽ vào con hẻm thứ bảy và thành tâm cầu nguyện cậu sẽ mở được cánh cửa đến phép màu...

- Cậu có tin như thế không?

- Tớ không biết...

* * *

Chiều thu dịu dàng rót mật trong màu nắng. Và mặc dù trời đang rất ấm áp nhưng tôi vẫn không thể ngăn mình run lên nhè nhẹ. Đi hết đường Âu Cơ rẽ vào con hẻm thứ bảy... thành tâm nguyện cầu...

Căn nhà gỗ theo phong cách Châu Âu xinh đẹp nằm nép bên góc đường khuất sau một giàn hoa nhỏ xinh thơm nồng nàn. Cánh cửa chạm gỗ cầu kì có treo một dây chuông nhỏ. Kéo nhẹ sợi dây mảnh tôi không khỏi mỉm cười. Ở một góc khuất của thành phố ngôi nhà kì lạ bỗng đượm một vẻ xinh đẹp khó lí giải. Vào thế kỉ của Hi-tech thì việc kéo dây chuông trước cửa một ngôi nhà có phải là điều quá hoang tưởng không? ... Dòng suy nghĩ miên man chấm dứt hẳn khi cảnh cửa trước mặt bật mở. Cô gái có đôi mắt màu rêu kì lạ và mái tóc xoăn nhẹ buông dài hờ hững. Không nói đến bộ váy theo phong cách Gothic cầu kì thì gương mặt ấn tượng cũng khiến cho người ta khó rời mắt khỏi cô ấy được. Và bỗng dưng tôi quên sạch những lí do hay câu hỏi ngớ ngẩn mình mang đến đây. Tôi chỉ ngắm nhìn cô ấy và sững sờ. Như một cô ngốc và vô duyên. Không hơn...

- Tôi tên Jen - thật may là cô ấy mỉm cười và mở lời trước - Nếu đã đến đây rồi thì bạn là khách của tôi. Mời vào trong...

Đó là ngôi nhà kì lạ và đặc biệt nhất mà tôi từng thấy. Không phải là màu sơn biến ảo ấm áp không phải những cái đèn có hình thù kì dị mà chính những cái mặt nạ đủ hình dạng đủ loại cảm xúc đang được treo kín trong căn phòng gây nên cảm giác lạ. Biết nói sao nhỉ căn phòng này trông giống một cửa hàng bán mặt nạ hơn là một ngôi nhà. Vừa nhìn ngắm những chiếc mặt nạ tôi vừa tự hỏi. không biết chủ nhân ngôi nhà này là người như thế nào; tại sao lại có một sở thích kì quặc đến vậy... Nhưng không để tôi ở một mình lâu cô bạn tên Jen quay lại với hai tách chocolate bốc khói. Làm một cử chỉ mời lịch thiệp cô bạn nhìn tôi mỉm cười:

- Bạn tên gì? Và cho tôi biết đi tại sao bạn lại đến Ngôi nhà mặt nạ huyền bí này?

- Ngôi nhà mặt nạ huyền bí ư?

Tôi hỏi ngạc nhiên thực sự.

- Hihi... Đúng rồi. - Ánh mắt Jen đột nhiên thay đổi trở nên nghiêm túc và mơ hồ - Nơi mà bạn có thể tìm đến phép màu...

Không biết phản ứng sao trước những lời quá kì lạ của Jen tôi ngồi im lặng. Không hiểu sao tôi có cảm giác là Jen đang hoàn toàn nghiêm túc và đây chính là nơi tôi có thể tâm sự những suy nghĩ của mình...

Tôi không phải là người giỏi diễn đạt suy nghĩ và giao tiếp với người khác. Nhưng Jen thì đúng là một cô bạn am hiểu thấu suốt. Khả năng phán đoán nhanh nhạy và ánh nhìn điềm tĩnh Jen giúp tôi hoàn tất những suy nghĩ và nhẹ nhàng trao đổi với tôi về căn phòng kì lạ. Buổi chiều trôi qua thật nhanh bên tách chocolate ngọt ngào và cô bạn lạ lùng. Một buổi chiều với những điều ngạc nhiên và mơ hồ nhất mà tôi từng có...

* * *

Đêm. Tĩnh mịch và trong. Cuộn tròn trong chiếc chăn bông thả tâm hồn mình lãng đãng theo bản hòa tấu du dương bên tai tôi vẫn còn vẳng tiếng nói trầm mơ hồ của Jen cô bạn có đôi mắt màu rêu và ánh nhìn sâu tựa như thấu suốt lòng người...

" Trong cuộc sống vẫn tồn tại những thứ kì lạ gọi là phép màu. Và chỉ những ai thành tâm cầu nguyện có tấm lòng trong sáng tinh khiết mới tìm thấy phép màu. Đến với “Ngôi nhà mặt nạ huyền bí” bạn sẽ được chọn cho mình một chiếc mặt nạ ở đây mà bạn thích. Tất cả những kiểu khuôn mặt trên thế gian đều có thể được tìm thấy ở nơi này. Sau khi đeo mặt nạ dung mạo hiện tại của bạn sẽ thay đổi dần theo hình dạng mặt nạ. Trong tháng đầu tiên đeo mặt nạ bạn không được cười cũng không được cho ai chạm vào mặt nạ càng không được kể với ai về sự thay đổi ở bạn. Nếu bạn tuân thủ đúng những điều ấy thì sau một tháng chiếc mặt nạ ấy sẽ là dung mạo mới của bạn. Cái giá phải trả chính là dung mạo hiện tại bạn đang sở hữu. Bạn có muốn thử không? "

Phải tôi có muốn thử không? Đúng là tôi muốn sở hữu một diện mạo xinh đẹp nổi bật để có thể tự tin nói với Tuấn Anh rằng tôi thích bạn ấy. Tôi đã từng ước chi mình được sinh ra dưới một cơ thể khác xinh xắn hơn để được yêu thương và quý mến. Vậy là lúc Jen hỏi như vậy tôi đã nói với bạn ấy rằng tôi cần thời gian. Một khoảng thời gian để đưa ra quyết định thay đổi gương mặt xấu xí của mình. Tại sao tôi lại chần chừ? Tại sao tôi vẫn không ngừng phân vân?...

Ngày mai Jen chờ câu trả lời của tôi...

 

4 - Thay đổi

Bạn bè thường nói rằng tôi quá nhút nhát. Nhiều người nghĩ rằng tôi không thể đưa ra quyết định nào nhanh chóng và dứt khoát. Nhiều đứa bạn tốt bụng còn thẳng thắn: Nếu bạn cứ chần chừ như thế thì cơ hội sẽ vụt qua mất đấy... Nhưng lần này tôi đã đưa tay nắm lấy cơ hội của mình khi nó vừa đến. Tôi đeo một chiếc mặt nạ xinh đẹp tìm thấy trên bức vách trong cùng. Khuôn mặt ấy có nhiều nét giống tôi nhưng thanh tú hơn. Jen bảo đó là diện mạo của một cô gái trầm tĩnh nhưng cá tính. Cô ấy đến chỗ Jen để đổi một diện mạo xấu xí hơn. Lúc nghe Jen kể tôi đã rất bất ngờ tại sao lại có một người muốn từ bỏ món quà tuyệt vời của tạo hóa? Tại sao lại có một cô gái muốn mình xấu xí và bình thường trong khi cô ấy rất xinh xắn? Jen nói rằng đối với một quyết định nào đó người ta đều có lí do riêng. Và đó là những lí do đặc biệt mà mình nên tôn trọng. Đúng vậy tại sao tôi lại để tâm đến câu chuyện của một người lạ mà quên mất vấn đề của mình nhỉ? Tôi đã đeo chiếc mặt nạ này được 4 tiếng rồi...

Tôi biết mình sẽ thay đổi sẽ khác đi ưm... và sẽ xinh hơn nữa. Nhưng không ngờ mọi thứ lại thay đổi nhanh như vậy. Sáng khi chải tóc trước tấm gương lớn tôi suýt nữa đã hét ầm lên. Đám mụn trứng cá và những nốt tàn nhang láu lĩnh nằm cố hữu trên mũi và hai gò má không biết đã bay biến đi đâu mất. Tựa hồ như lớp da xấu xí đó đã bị lột phăng đi một cách kì diệu và bất ngờ trong lúc tôi đang ngủ vậy. Xoa nhẹ hai tay lên mặt tôi không ngăn được mình mỉm cười và hát khe khẽ. Khẽ thôi bởi vì hôm nay là chủ nhật và ba tôi vẫn còn ngủ trong phòng. Căn nhà vọng âm cần được giữ yên tĩnh để tránh làm ba thức giấc. Ba tôi rất ghét bị đánh thức vào buổi sớm vì ba làm việc rất khuya. Có nhiều hôm tôi dậy lúc 4h sáng để hoàn thành nốt bài tập còn dở thì thấy đèn ở phòng ba vẫn sáng choang. Nếu có mẹ ở đây chắc hẳn mẹ đã giục ba đi ngủ từ sớm để giữ sức khỏe rồi...

Ý nghĩ về mẹ khiến tâm trạng tôi bỗng chốc chùng hẳn lại. Cuống quýt tôi chạy vội xuống bếp hí húi sửa soạn bữa sáng để ngăn mình buồn rầu nếu tiếp tục nghĩ miên man. Công việc nấu nướng luôn ẩn chứa trong nó sức mạnh xoa dịu tâm trạng một cách hữu dụng. Những công việc hơi tỉ mỉ đòi hỏi người ta phải tập trung và suy nghĩ bỏ bớt những mối quan tâm thừa thãi. Ngày cuối tuần ấy bỗng nhiên trở nên mềm mại và dịu nhẹ tựa như một cây kẹo bông gòn. Những công việc thường ngày trở nên ngọt ngào hẳn. Tôi đón hoàng hôn nhẹ nhàng với món súp rau được ba khen là nấu rất khéo. Thật ngạc nhiên vì ba tôi là người kiệm lời. Ông không hay khen ngợi hay quan tâm đến những thứ tôi làm. Bình thường ba chỉ lẳng lặng ăn qua bữa thi thoảng nhìn tôi và thở dài thôi. Đó là nhờ phép màu sao?...

* * *

Không phải chỉ sáng nay tôi nhận ra mình khác trước đây nhiều quá. Một vài ánh mắt và những lời xì xào dán vào tôi ngay từ lúc bước vào cổng trường báo hiệu rằng tôi đang gây sự chú ý. Một vài cô bạn tò mò không kìm được đến gần tôi và hỏi han:

- Nè Vịt... ơ ... Thảo bạn mới đi Spa hả?

- Không Spa gì?

Nếu là mọi hôm có thể tôi đã cười toe và xem đây là một trò đùa kì khôi. Nhưng nhớ lời dặn của Jen và vẻ mặt của cô bạn khiến tôi không thể làm gì khác hơn là nhướng mày và hỏi một câu ngốc nghếch.

- Nhưng da của bạn đẹp lên hẳn trước đây. Nếu không vì...

- Đừng nói như thế... - không hiểu sao tôi khó chịu kinh khủng - Tôi không làm gì cả có thể đây là một sự thay đổi trong quá trình dậy thì. Vậy thôi...

Sau đó tôi bỏ ra ngoài. Thật sự tôi biết mọi người đang cảm thấy rất khó hiểu và ngạc nhiên trước sự thay đổi bất ngờ của tôi. Nhưng sự tò mò và ánh nhìn thiếu thiện cảm khiến tôi khó chịu. Tôi không thể giải thích hay nói chuyện này với ai được. Không một ai. Đây là bí mật. Của riêng tôi...

* * *

- Hôm qua tôi đã làm một việc liều lĩnh. Rất rất liều lĩnh. Tôi đã tỏ tình với Tuấn Anh... Aaa... Và bạn biết sao không?

- Cậu ấy nói cũng thích cậu đúng không?

Jen cười nhẹ ánh nhìn thấu suốt. Tôi thoáng đỏ mặt:

- Ừ... Mà Jen nè thật ngạc nhiên cậu ấy bảo rằng đã quý mến mình từ lâu rồi...

- Vậy cậu nghĩ sao?

Tôi im lặng. Nghĩ sao nhỉ? Bây giờ khi nhìn vào gương tôi đã cảm thấy tự tin và thoải mái. Thành thật mà nói gương mặt này rất đáng yêu. Không thể chê điều gì từ cái mũi thon nhỏ đôi mắt tròn to làn da trắng hồng đến khóe cười rất có duyên. Phải nói là mặc dù vẫn có dáng dấp ngoại hình của tôi nhưng đã trở nên xinh đẹp hơn rất nhiều. Việc Tuấn Anh nói thích tôi là bởi vì cậu ấy thích con người Thạch Thảo hay là thích vẻ bề ngoài mới của tôi?

 

5 - Búp bê kì lạ

Vô tình qua diễn đàn trường tôi biết được những nhận xét của mọi người dành cho tôi. Họ bảo rằng tôi là búp bê kì lạ. Bề ngoài ngày càng giống búp bê nhưng ngày càng khó hiểu. Có người ác ý nhận xét rằng cơ mặt của tôi bị hỏng hóc ở đâu đó bởi vì không thể nhìn thấy nụ cười. " Một khuôn mặt đẹp nhưng vô cảm nhìn lâu thấy giống tượng sáp..." . Tôi rất sốc khi đọc những dòng ấy. Nhưng tôi biết làm gì hơn? Nếu tôi mỉm cười mặt nạ sẽ bị hỏng. Và tựa như một trò chơi nếu tôi thua cuộc mọi thứ sẽ biến mất hoàn toàn...

Cách đây hai ngày tôi đi chơi với Tuấn Anh. Kết cục là hai đứa giận nhau tới bây giờ. Lí do là cậu ấy muốn làm tôi cười đã không ngại ngần bày đủ trò kể cả những hành động rất ngộ nghĩnh...

- Thạch Thảo mình biết bạn cười rất đẹp. Trước đây lúc nào bạn cũng cười rất tươi tại sao bây giờ lúc nào cũng cau có như thế?

- Thạch Thảo bạn vì mình mà mỉm cười một lần được không?

- Thạch Thảo xem này buồn cười không?

...

Mặc cho cậu ấy năn nỉ và cố gắng tôi vẫn không thể mỉm cười. Tuấn Anh đồng ý quen với tôi có lẽ vì tôi đã trở nên xinh đẹp hơn trước kia. Nếu tôi không cố gắng đến hết kì hạn một tháng mọi thứ sẽ chẳng còn ý nghĩa nữa. Cậu ấy chắc chắn cũng không thể yêu quý mọt con vịt xấu xí và tầm thường. Hàng chục lần tôi rất muốn cười to vì hành động và câu chuyện vui nhộn của cậu ấy. Nhưng cũng từng ấy lần tôi im lặng. Tôi thầm nhủ Tuấn Anh à bạn phải hiểu cho tôi bạn sẽ chờ tôi chứ? Nhưng vì tôi không có năng lực thần giao cách cảm với người khác càng không thể thốt ra thành lời nên Tuấn Anh không hiểu cho tôi. Cậu ấy cũng không thể giải thích nổi tôi. Cậu ấy buồn và giận tôi. Thế đấy!

* * *

Trước đây tôi là một đứa cháu bị ghét bỏ. Và bây giờ tôi là một đứa cháu đáng dị nghị. Chị họ tôi nói với cô Út rằng có thể tôi đã thử tìm một Spa chuyên nghiệp nào đó để chăm sóc sắc đẹp và chắc hẳn tốn không ít tiền bạc. Không màng đúng sai bà tôi thẳng thừng giáo huấn về việc cần phải chi tiêu tiết kiệm và tính toán hợp lí không nên phung phí tiền mồ hôi nước mắt của ba... Tôi im lặng không giải thích thêm vì biết mình sẽ chẳng giải thích được gì. Đối với bà tôi thì một đứa cháu sẽ trở nên hỗn xược khi cứ ngoác mồm ra cãi lời người lớn. Dù là người lớn nói đúng hay sai. Thật mệt mỏi! Tôi cứ nghĩ rằng nếu mình xinh xắn hơn giống người mẹ xinh đẹp của mình hơn thì mọi người sẽ yêu quý tôi hơn. Nhưng sự thật thì không phải thế. Mọi người vẫn không yêu tôi hơn trước đây. Họ chỉ là chú ý đến tôi hơn. Nhưng đó là sự chú ý tò mò và nghi hoặc... Vậy thì tôi trở nên xinh đẹp hơn liệu có phải là điều đúng đắn không?

 

6 - Lựa chọn

Tôi đang trải qua những ngày mệt mỏi và chán nản. Nhưng tôi tự an ủi rằng không sao cả sau 3 ngày nữa tôi lại có thể cười nói vô tư và hạnh phúc có thể cư xử bình thường như mọi người... Lúc đó hẳn mọi người sẽ thay đổi cái nhìn về tôi. Có thể họ sẽ thiện cảm hơn và yêu quý tôi hơn. Có thể...

Giờ ra chơi yên tĩnh của tôi bị gián đoạn. Nhã Lam cô bạn hoa khôi của trường đến tìm tôi ngay trong lớp học. Bạn ấy vừa khóc vừa níu tay tôi:

- Thạch Thảo có phải bạn đã đến “Ngôi nhà mặt nạ huyền bí” không? Có phải bạn đã đánh cắp diện mạo của tôi không?

- Không không có… - Hốt nhiên tôi chối thẳng thừng - Bạn đang nói gì vậy?

Những người bạn của Lam góp lời:

- Cậu không biết à? Đó là một ngôi nhà kì dị nếu cậu muốn thay đổi diện mạo tìm đến đó cậu sẽ được như ý. Nhưng nếu muốn xinh đẹp hơn cậu sẽ phải đánh cắp vẻ ngoài của một người khác? Cậu không thấy sao Nhã Lam trở nên xấu xí và hao hao giống cậu ngày trước đó?

Tôi đứng sững. Nhìn cô bạn từng rất duyên dáng đang khóc lóc trước mặt mình. Quả thật cô ấy trở nên khác lạ. Làn da sần sùi đầy mụn và tàn nhang. Làn da trắng sẫm màu hẳn đi và sạm đen như bị cháy nắng. Và hình như cô ấy tròn hơn trước dáng người trở nên thô hẳn đi... Quá ngạc nhiên tôi chỉ lắp bắp được một câu:

- Tôi không biết...

Rồi tôi chạy vụt đi. Tôi phải đi tìm Jen hỏi cho rõ. Những điều các bạn nói là sự thật? Nếu tôi trở nên xinh đẹp tức là phải đánh cắp diện mạo của người khác và khiến họ trở nên xấu xí? Tôi sẽ trở thành kẻ đánh cắp xấu xa gieo bất hạnh và đau khổ cho người khác? Là như vậy sao?

* * *

- Đúng là như vậy...

Jen cười nhẹ. Nụ cười bỗng trở nên khô lạnh trên gương mặt cô bạn.

- Cậu không nói với mình điều ấy vì biết mình sẽ nghĩ như thế là xấu phải không?

Jen tiếp tục trong khi tôi chỉ biết nhìn trân trối vào gương mặt trong gương của mình.

- Cậu đã xinh đẹp hơn. Cậu được ở cạnh cậu bạn mà cậu yêu quý. Cuộc sống trở nên đẹp hơn... Nhưng vẻ đẹp không phải là tự dưng mà có. Vì muốn trao nó cho cậu thì tớ phải lấy từ một người khác. Vô tình đó là cô bạn cùng trường của cậu mà thôi. Sao lại phải áy náy nhiều về người dưng đến vậy?

Tôi không biết nói gì hơn. Cái diện mạo xinh đẹp trong gương nhìn tôi như giễu cợt. Ánh mắt Jen sâu thẳm khó đoán. Giọng cô bạn trở nên nhỏ lại hẳn:

- Cậu có quyền được lựa chọn mà. Trở lại xấu xí như trước kia và trả lại vẻ đẹp cho cô bạn cậu. Hoặc trở về và đúng hẹn quay lại để cho tớ dung mạo cũ của cậu? Cậu chọn đi?

Vô thức tôi lần tay theo khuôn mặt đẹp đẽ. Lòng thấy rối bời. Sự lựa chọn nào cũng khiến cho người ta cảm thấy băn khoăn và tiếc nuối. Tôi không muốn trở thành kẻ đánh cắp xấu xa. Nhưng một phần ích kỉ trong tôi bướng bỉnh muốn giữ lại khuôn mặt hiện tại. Gương mặt Tuấn Anh hiện ra với nét buồn rầu và hối hả. Không phải mơ. Cậu ấy đang đứng sau cánh cửa gỗ. Bằng những bước dài vội vã cậu ấy tiến đến gần tôi nhìn thẳng tôi và Jen:

- Cậu ấy sẽ chọn đúng. Tôi tin Thạch Thảo sẽ chọn con đường đúng đắn cho mình. Thật tệ hại khi cô hướng người khác tới cái xấu...

- Tôi không làm sai điều gì cả - Jen đáp lời với vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc - Tôi đáp ứng yêu cầu của khách hàng tìm đến đây và lấy lại cái tôi cần phải lấy. Vậy thôi. Những chuyện khác tôi không quan tâm!

Tuấn Anh khẽ siết tay tôi nói rành rọt:

- Cậu biết không tôi đã yêu quý cô bạn kì lạ lúc nào cũng mong muốn học nấu ăn để nấu những món ăn ngon cho gia đình. Tôi từng dành nhiều thời gian chỉ để nhìn ngắm một cô gái can đảm luôn vững bước một mình không cần ai nâng đỡ chăm sóc. Tôi đã quý mến cậu vì chính cậu Thảo ạ. Nhưng tôi dự định sẽ nói tất cả những điều ấy sau khi chúng ta thi Đại học tôi sợ bạn sẽ từ chối... Ừm... Thật ngốc nhưng tôi đã nghĩ vậy đấy. Tôi đã rất bất ngờ khi biết bạn cũng mến tôi. Tôi đã...

Sau câu nói dài bị bỏ dở Tuấn Anh vò mái tóc rối tinh rồi nhìn tôi mỉm cười. Nụ cười như ngọn lửa ấm hàm chứa sự chân thành và ánh lên hạnh phúc. Bất giác tôi cũng mỉm cười. Dù rằng vừa cười thế này trông thật ngốc nghếch nhưng tôi không ngăn nổi bản thân mình trước niềm hạnh phúc quá bất ngờ. Tôi được yêu thương. Tôi có một bàn tay để nắm. Có một người chờ đợi tôi. Có một trái tim thương mến tôi vì chính tôi. Không phải là mơ. Cũng không phải là ảo giác do tiềm thức mang lại. Cậu ấy ở cạnh tôi lúc này...

- Tớ thích cậu Tuấn Anh!

- Tớ biết điều ấy rồi...

Khẽ xoay người tôi nhìn thẳng vào mắt Jen:

- Tớ hiểu ra rồi Jen ạ tình cảm chân thành xuất phát từ con tim chứ không phải vì diện mạo xinh đẹp mà tớ có. Cảm ơn cậu vì đã giúp đỡ tớ nhưng tớ muốn trả lại vẻ ngoài cho Nhã Lam. Đó là món quà mà cuộc sống tặng cho cô ấy và không nên khiến bạn ấy buồn khổ nữa...

Lần đầu tiên Jen siết tay tôi mỉm cười ấm áp:

- Chúc hạnh phúc! Tôi sẽ lấy lại chiếc mặt nạ đã đưa cho cậu...

Rồi bằng một động tác kì lạ và nhanh chóng Jen bóc một lớp da mờ trên gương mặt tôi đặt nó vào cái hộp vuông. Có thể cô bạn sẽ trao nó cho một người khác? Tôi không biết nữa. Tôi phải về cùng Tuấn Anh. Tôi bây giờ đã không còn là khách của nơi này nữa rồi...

* * *

Trên con đường hẹp rải sỏi trắng có một đôi bạn đang nắm tay nhau bước đi. Cậu con trai đang vừa cười vừa nói điều gì đó rất thú vị khiến cô bạn đi cùng hào hứng thấy rõ...

- Này tớ cũng biết làm phép màu để cậu trở nên xinh hơn đấy?

- Ui... Đừng trêu tớ nữa mà tớ xấu hổ lắm ...

- Không bắt đầu từ mai tớ với cậu sẽ chạy bộ buổi sáng nè tăng cường ăn rau xanh trái cây ... Và thỉnh thoảng cậu đến nhà tớ nè tụi mình sẽ được mẹ tớ tư vẫn miễn phí... Biết đâu mẹ giúp được cậu đấy?

- Thật thế á?

Khẽ cốc đầu tôi Tuấn Anh mỉm cười:

- Thật thưa tiểu thư ngây thơ...

- Này cậu nói gì tớ thế?

- Có gì đâu... Haha...

 

7. Phép màu của cuộc sống

Nơi khung cửa gỗ chạm khắc cầu kì có một đôi mắt nhìn hút theo đôi bạn nhỏ. Jen mỉm cười với chiếc chuông gió cầu kì treo trên khung cửa:

- Phong linh lại có thêm một cô bé nhận được phép màu rồi đấy!

Rồi vẫn mỉm cười vui vẻ như thế Jen lẩm bẩm:

- Công việc của mình vẫn tiếp tục thôi... Phép màu vẫn còn chờ đến với nhiều người khác nữa...

* * *

...

Đi hết đường Âu Cơ rẽ vào con hẻm thứ bảy... thành tâm nguyện cầu... Bạn sẽ tìm thấy “Ngôi nhà mặt nạ huyền bí” có thể mang đến phép màu thay đổi diện mạo của chính mình. Bạn có sẵn sàng đến đó không?

...

Cánh cửa gỗ bật mở một cô gái nhỏ nhắn rụt rè nhìn vị chủ nhà:

- Xin hỏi đây có phải là “Ngôi nhà mặt nạ huyền bí”?

- Xin chào tôi là Jen chủ nhân của “Ngôi nhà mặt nạ huyền bí”... Chào mừng bạn đến với phép màu thay đổi cuộc sống!

 P.L

More...

By Gia đình Áo trắng

alt

*  LÊ VĂN ĐồNG

 

má ơi chiều nghiêng gió thốc

nón cời má đội mùa đông

vai gầy gánh oằn cơn rét

con thương má đến quặn lòng

 

con nghe từ trong hạt gạo

giọt mồ hôi má mặn nồng

cánh cò bay vào cổ tích

một mình má gánh bão giông

 

nắng mưa xem người bầu bạn

đêm về thả bước lặng câm

thương con má nghiêng mình chắn

sao cho kín chỗ con nằm

 

giấc mơ đi từ sự thực

má ơi con bé biết gì

thức cùng chú gà gáy sáng

má vừa đi gọi bình minh

 

L.V.Đ

(THPT số 1 Phù Mỹ Bình Định )

More...

Thơ "Nụ hồng" Bình Định

By Gia đình Áo trắng

 

LÊ VĂN ĐỒNG
(Lớp 12A2- THPT  số 1 Phù Mỹ Bình Định )

THANH ÂM
CỦA TÌNH BẠN


thanh âm của tình bạn

ta tự hỏi là gì?

rồi tự đi tìm kiếm

câu trả lời là chi?!


thanh âm của tình bạn

là nốt lặng không lời

cho ta chợt ngẫm lại

sau bản nhạc dài hơi


thanh âm của tình bạn

trong hơn tiếng chim trời

xua đi mùa đông giá

rủ nắng hồng dạo chơi


thanh âm của tình bạn

xanh hơn lá muôn vườn

mơn mởn một sức sống

kết chùm trái yêu thương...


thanh âm của tình bạn

theo ta mãi bên đời

đừng vô tình đánh mất

                       để rồi buồn chơi vơi...

                   L.V.Đ

                      
 

LÊ ĐỨC HOÀNG VÂN
( Lớp 12Văn - THPT Chuyên Lê Quý Đôn Bình Định )

XUÂN CỦA BÉ


Trời nhả sợi nắng

Mây nuốt mưa vào

Gió trên trời cao

Chạy ù xuống đất

 

Cái lạnh trốn mất

Hơi ấm ùa về

Bầu trời trong ghê

Sao mà thích thế

 

Mẹ đi chợ tết

Gom xuân về nhà

Xanh lá vàng hoa

Bánh thơm mứt ngọt

 

Ríu ran chim hót

Giăng sợi mưa hồng

Đuổi mây mùa đông

Cho xuân về sớm

 

Nắng xuân vừa chớm

Chạm nhẹ cành tơ

Chín ửng ước mơ

Kìa xuân đã tới

 

Trước thềm năm mới

Bé giữ trên tay

Một chút xuân này

Cho năm vui mãi

L.Đ.H.V

More...

THƠ Sinh viên ĐH Quy Nhơn

By Gia đình Áo trắng

 

* TRẦN THỊ MINH THƯ

( Văn K.32 - ĐH Quy Nhơn )

ĐÊM ĐÔNG


Sao thưa nhấp nháy soi đường

Màn đêm rụng ánh vô thường trên tay

Rừng lặng ngóng lá vàng bay

Sương rơi rả rích đêm ngày gọi đông

Khốc khan tiếng vượn xa trông

Trời uơm giá buốt ngại ngùng bước đi

Đất buồn vắng bóng ai về

Vườn bông lặng lẽ vườn chè lặng câm

Chạnh lòng người lính xa xăm

Màn thưa chỉ gió lén thăm hỏi mình

Trái tim gõ nốt nhạc tình

Đêm đông gieo nhớ... cóng bình minh tôi!

T.T.M.T



* LÊ THỊ ÁNH TUYẾT

( TH Văn K.32 - ĐH Quy Nhơn )

TÂM SỰ


Đông đến rồi lạnh lắm ngoại ơi!

Mùa mưa lũ sông dâng cao sóng dựng

Gió bóc mái tôn nước trong nhà lênh láng

Lòng ngoại lo buồn từng giọt nhớ rơi rơi!


Gió Quy Nhơn mùa này se sắt

Thổi buốt quê mình nơi ngoại gian nan

Con tạ lỗi không về quê thăm ngoại

Cùng bà con chung sống giữa mênh mang...


Ở nơi xa con cầu mong cho ngoại

Bao nghĩa tình làm ấm áp những mùa đông

Mong mai nắng lên nhà mình hết dột

Để ngoại không buồn thao thức nỗi long đong...

L.T.A.T


 

* VI ÁNH NGỌC

( CLB Văn nghệ Trẻ- ĐH Quy Nhơn )

Hương mạ

               ( Tặng Nguyên Lễ )


Hương mạ non

Thơm màu nắng mới

Đồng quê ta thẳng cánh cò bay

Dòng sông chảy một màu xanh thẳm


Mạ xuân mơn mởn

Ríu rít đôi chim chuyền cành sà bên dòng nước

Con trâu gặm cỏ yên bình

Trời cũng đang tuổi xuân xanh


Non tơ gốc mạ

Ngày sau cho lúa trĩu hạt

Ba má gặt về

Hạt gạo thơm lành

Em ngồi nhóm bếp nấu cơm

Hương bay bát ngát ngọn rơm đồng làng...

V.A.N



* BÙI THỊ THƯƠNG
( SP Văn K.33 - ĐH Quy Nhơn )

Quang gánh buồn tênh


Bên mái hiên bóng mẹ rơi đầy

Xào xạc hàng tre con cò bay lả

Tiếng ai hò xao xuyến gió heo may

Quang gánh nằm buồn tênh ngóng nắng


Tóc mẹ bạc trắng màu mưa trên áo

Đôi vai gầy gánh nặng cuộc đời con

Hạt thời gian vương đầy trong mắt mẹ

Bước liêu xiêu vào sương khói chon von


Rồi một mai vắng bóng mẹ bên thềm

Con cò trắng buồn thiu không bay nữa

Chỉ câu hát vẫn đong đầy kí ức

Quang gánh buồn nằm nhớ dáng mẹ xưa...

B.T.T

More...

Những mùa Noel

By Gia đình Áo trắng


 

NHỮNG MÙA NOEL

* PHAN THỊ HOÀI THU

   

Tôi thích Noel chắc cũng giống như mọi người thôi. Không biết từ khi nào một ngày lễ lớn của những người theo đạo Thiên Chúa lại được mọi người hưởng ứng  nồng nhiệt đến như vậy!

     Tôi đã khóc suốt ngày Noel năm ấy chỉ vì "nợ" mẹ một lời xin lỗi. Tôi đã năn nỉ mẹ xin được đi chơi Noel với mấy đứa bạn   để rồi quyết định được đặt ra là: "Không đi đâu hết!Ở nhà!".Tôi ghét mẹ càng ghét hơn khi sau đó nghe lũ bạn kể say sưa về cuộc đi chơi đầy thú vị và vui vẻ đó. Tôi lại khóc lại hối hận vì sao mình lại bướng bỉnh đến vậy một lời xin lỗi mà cũng không thể nói ra được. Đó là năm tôi học lớp 11.

    Năm tôi học 12 tôi đã lớn (tôi nghĩ vậy) và bố mẹ cho tôi đi chơi nhưng phải về sớm vì gia đình tôi có người ốm nặng sợ không qua khỏi. Giọng bố tôi buồn buồn : "Con đi chơi cẩn thận rồi nhớ về sớm nhé!". Có gì lăn trên khoé miêng tôi mặn chát. Tôi biết nếu từ bỏ cuộc vui này thì sẽ rất tiếc vì là năm cuối cấp năm sau tôi có còn cơ hội đi chơi Noel với hội bạn này nữa không? Đắn đo mãi tôi vẫn quyết định đi và về sớm. Đã lâu lắm rồi tôi không được đi chơi Noel mà tôi vui lắm càng vui hơn khi đi cùng hội bạn thân. Chúng tôi trầm trồ với những hang đá rực rỡ màu xanh đỏ lung linh huyền ảo của đèn led những hộp quà nhỏ những hạt xốp những tấm thiệp chúc mừng trên cây thông Noel được lắng nghe những bản nhạc êm đềm về Giáng Sinh. Tôi trở về nhà lúc 10g đêm trong sự tiếc rẻ khi mọi người vẫn còn vui vẻ xem văn nghệ. Nhưng tôi không hối hận...

   Rồi mùa Giáng Sinh ấy cũng qua đi tôi hiểu rằng đó là Noel đầy kỷ niệm nhất của thời học sinh. Lên đại học tôi sống cuộc sống xa gia đình. Giáng Sinh tôi không thể về được vì đó đâu phải là Quốc lễ. Dù ở một thành phố xa quê nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự hối hả nhộn nhịp của mọi người sắp đón chào một mùa Giáng Sinh mới.Những bộ quần áo ông già Noel với chòm râu trắng muốt những thứ đồ chơi trẻ em nhìn thật vui mắt. Đi qua một nhà thờ lớn tôi thấy ánh đèn nhấp nháy trên bức tượng Chúa với ngọn Thánh giá cao vút. Hang đá ở đây lớn hơn trong gia đình những người bạn mà tôi từng thấy. Và những bản nhạc quen thuộc vẫn vang lên thật du dương như ru lòng người  vào cõi thiên thai. Nói chung là đẹp lắm tôi không thể tả hết được. Nhưng tôi buồn buồn không phải vì bố mẹ không cho đi chơi. Ngày lễ tôi có thể tự cho phép bản thân nghỉ một bữa để đi chơi giờ tôi học xa nhà nên bố mẹ cũng không cấm đoán chuyện này. Nhưng không có ai...! À mà có chứ tôi được mời đi chơi cùng mấy người trong xóm trọ nhưng đi được một đoạn tôi lặng lẽ quay về... Và  tự dưng tôi nằm khóc một mình khóc như bị ai bắt nạt vậy. Tôi nhớ lại Giáng Sinh năm trước khi vẫn còn là một cô bé hồn nhiên được bên bạn bè nắm tay nhau trong đêm Noel lạnh giá cảm nhận được chút thân tình ấm áp. Nằm trong căn phòng trống vắng  tôi nhớ lại những điều mà nó mãi đi vào ký ức để lại trong tôi và trong mỗi người bạn là những kỷ niệm đẹp.

    Năm nay tôi đã trưởng thành hơn là sinh viên năm hai rồi... Lại sắp chào đón một mùa Giáng Sinh mới. Không biết nó sẽ thế nào nhỉ? Chắc chắn lại một mùa Giáng Sinh xa nhà nữa nhưng hy vọng nó sẽ không buồn như năm trước. Vì giờ đây mặc dù không ở bên cạnh tôi nhưng tôi biết ở nơi xa ấy có một người vẫn luôn dõi theo bước đi của tôi mong tôi được vui vẻ - đó là anh. Và tôi mong chờ... Chờ Giáng Sinh đến... Tôi cầu nguyện... để một niềm vui bất ngờ sẽ "giáng sinh" trong tâm hồn tôi lóe sáng như những vì sao lấp lánh...

P.T.H.T

( TH Văn B K.32 - ĐH Quy Nhơn )

More...

Sinh hoạt GĐAT Quy Nhơn

By Gia đình Áo trắng

 Thầy Nguyễn Văn Đấu
 

GĐAT Quy Nhơn giao lưu với

sinh viên Khoa Ngữ văn- ĐH Quy Nhơn


Đêm 23 tháng 10 nhận lời mời của CLB Văn nghệ trẻ Khoa Ngữ văn ĐH Quy Nhơn GĐAT Quy Nhơn đã đến tham gia buổi giao lưu với CLB Văn nghệ trẻ và  sinh viên Khoa Ngữ văn ĐH Quy Nhơn.

Chủ đề chính của đêm giao lưu là: "Đêm thơ nhạc Mùa thu". Không khí của đêm giao lưu diễn ra rất ấm cúng và thân tình trong cái se lạnh của thời khắc chuyển mùa. Tại đêm giao lưu các cây bút và bạn đọc Áo trắng tại Quy Nhơn - Bình Định đã thể hiện những tác phẩm viết về Mùa thu xen kẽ với các tiết mục của các bạn sinh viên làm cho không khí văn chương tràn ngập cả hội trường khu Nhà C trường ĐH Quy Nhơn.

Nhà thơ Nguyễn Thanh Xuân trưởng GĐAT Quy Nhơn đã trao đổi một số vấn đề mà các bạn sinh viên còn thắc mắc khi gửi bài cộng tác với Áo trắng cũng như cách mua báo đặt báo và xu hướng sáng tác để phù hợp với tập san Áo trắng...

Thay mặt cho CLB Văn nghệ trẻ và các bạn sinh viên Khoa Ngữ văn Nhà giáo- tiến sĩ Nguyễn Văn Đấu (chủ nhiệm Khoa) đã cảm ơn sự giúp đỡ của GĐAT Quy Nhơn đối với các cây bút trẻ của CLB văn nghệ trẻ trong thời gian qua và mong muốn tiếp tục được giao lưu nhiều hơn để giúp các em sinh viên sáng tác tốt hơn nhằm phát hiện những cây bút mới đồng thời phát huy các hoạt động văn nghệ của khoa ngày càng lớn mạnh.

Để đêm giao lưu thành công và tạo nhiều ấn tượng đối với các bạn Sinh viên GĐAT Quy Nhơn đã mời những cây bút kỳ cựu của Áo trắng như: Nhà thơ Đào Duy Anh Trần Hà Nam Lê Ân Trần Hoa Khá Lê Trọng Nghĩa và các cây bút trẻ của Áo trắng các em Học sinh chuyên văn Trường Lê Quý Đôn CLB Nghệ thuật trường CĐ Bình Định cùng tham gia giao lưu.

Đây được xem là một trong những hoạt động thường niên của GĐ Áo trắng Quy Nhơn nhằm thu hút bạn đọc Áo trắng và phát hiện những cây bút mới tác phẩm mới trong sinh viên giới thiệu cho Tập san Áo trắng. Buổi giao lưu đã kết thúc vào lúc 22 giờ khuya cùng ngày. Những người tham dự đã chia tay nhau trong tiết trời Quy Nhơn se lạnh bảng lảng đâu đó những câu thơ về Mùa thu hoà vào tiếng sóng biển du dương trong lòng người trên đường về...


Đặng Thiên Sơn
(GĐAT Quy Nhơn)

Nhà thơ Nguyễn Thanh Xuân

More...