Với hoa

By Gia đình Áo trắng


 

HỒ THANH NGÂN

Với hoa


Cũng có thể là gió

Cũng có thể là người

Vốn làm sao biết được

Cánh hoa bay giữa trời


Gió muôn chiều cạn gió

Người lâu năm cạn lời

Đóa hoa trong chiều nắng

Đẹp lên với cuộc đời


H.T.N

More...

Mây vẫn trôi

By Gia đình Áo trắng

Mây vẫn trôi

Tản văn NGUYỄN THỊ NGỌC LỢI

Giọt nước mắt của tuổi mười tám. Lặng lẽ rơi.

Không có một bàn tay đặt nhẹ lên vai. Không có một tiếng nói nhẹ nhàng trìu mến.

Tất cả đều biến mất. Trong phút chốc.

Giọt nước mắt đã được lau khô. Nằm trên bãi cỏ đưa mắt nhìn mây trôi.

Tạo sao mây cứ mãi trôi?

Ba đã mất từ năm lên bảy. Một mình với mẹ. Từ lúc đó đã quá quen với cảm giác thiếu tình thương.

Có những lúc ở nhà một mình. Mẹ đi làm. Không anh trai chị gái không em trai em gái. Chơi một mình và dần lớn lên... một mình.

Khoảng trời mười hai đang ở trước mặt. Chỉ một bước nữa thôi... là có thể chạm tay đến.

Nhưng...

Vấp ngã. Mẹ...

Một lần nữa con sắp mất tình thương. Một tình thương duy nhất còn lại.

Sao mẹ không còn nhận ra con?

Sao mẹ lại nằm đó trên chiếc giường bệnh?

Mới trưa nay con còn gặp mẹ. Mới đây thôi còn nhìn theo bóng mẹ rời khỏi nhà.

Vậy mà... Người ta đưa mẹ đến bệnh viện khi phát hiện mẹ té gục trong lúc đang làm việc.

Và con đến bệnh viện sau niềm chờ mong chợt tắt.

Sững sờ nhìn mẹ. Con sắp không đứng vững.

Xuất huyết não!

Chỉ còn một mình mà thôi! Tại sao lại như vậy?

Trái tim mười tám không thể chịu đựng nổi bao nhiêu sóng gió cùng lúc kéo đến ập tới.

Rồi đây sẽ ra sao? Làm sao để có thể bước tiếp?

Ai sẽ lo cho mẹ và ai sẽ lo cho con?

Con đã quá quen ỷ lại vào mẹ. Nhưng bây giờ con phải tự lo tất cả.

Nhưng mẹ ơi! Con sẽ phải bắt đầu từ đâu và phải làm những gì?

Giờ thì không còn ai nói cho con biết. Không còn ai trả lời con.

Con đang mất phương hướng.

Con sợ.

Sợ mẹ sẽ lại biến mất như ba. Sợ rằng chuyện học hành của con sẽ trở thành dang dở.

Con sợ mình sẽ mất tất cả.

Đã hơn một tháng mẹ nằm viện. Mẹ đã nhận ra con.

Nhìn lại khoảng thời gian kinh hoàng vừa qua con thấy mình đã lớn thêm nhiều.

Thật bất ngờ và cũng thật hãnh diện khi con đã có thể vượt qua.

Vì chính lúc sắp ngã gục thì con tìm thấy động lực sống cho chính mình: "Đã đến lúc con phải sống vì mẹ và vì con".

Thế là con vẫn sống như trên trời mây vẫn trôi...

N.T.N.L

( 12X THPT chuyên Phan Ngọc Hiển Cà Mau )

More...

Giang hồ vặt ( tiếp theo )

By Gia đình Áo trắng

 

Giang hồ vặt

Truyện ngắn LÊ MINH NHỰT  ( Tiếp theo )
 

Chất đầy một ghe dừa tươi gã kêu thằng Kiếm ở lại giữ ghe còn gã lội bộ vô trong xóm bảo là có công chuyện một lát trở lại. Thằng Kiếm ngồi trên đống dừa tươi đưa mắt dõi theo những liếp dừa xanh mướt chạy ngút ngàn. Nó thấy nhớ mấy cây dừa lão trong vườn nhà mình. Mười lăm tuổi nó đã leo thoăn thoắt từ gốc lên ngọn lưng giắt theo cây dao yếm rồi ngồi ngất ngưỡng trên đó mà thưởng thức từng ngụm nước ngọt lịm của trái dừa tươi vừa rời ra khỏi cuống.

Không biết giờ này ổng đang làm gì vậy ta? Bất giác thằng Kiếm buột miệng nói khơi khơi một mình- Chắc ổng đang thèm dừa tươi lắm dừa nhà mình là ngon nhứt phải hôn tía?

Ý thằng Kiếm đang nói về ông già Chín Nhạn. Mà dừa tươi chỉ là cái cớ để nó nhớ ổng chớ mấy cây dừa lão của nó bây giờ có trái trăng gì bao nhiêu toàn là mấy trái lẹt đẹt chặt ra nhiều lắm chỉ chừng đầy một chén ăn cơm không đủ thấm họng buổi trưa.

Rồi nó tưởng tượng ra cái cảnh ông già Chín Nhạn chắp tay sau đít đi đi lại lại dưới gốc cây dừa lão mà lẩm bẩm: Phải chi thằng Kiếm ở nhà biểu nó leo lên bẻ mấy trái chiều nay ăn cơm với khô sặc.

Nghĩ tới đó nước mắt thằng Kiếm rớt cái bộp xuống đống dừa trên ghe nó thầm rủa mình: Đồ mắc dịch dân giang hồ gì mà mít ướt thấy sợ. Đã vậy thì đừng có đi làm chi ở nhà măn vú mẹ cho rồi!