Với hoa

By Gia đình Áo trắng


 

HỒ THANH NGÂN

Với hoa


Cũng có thể là gió

Cũng có thể là người

Vốn làm sao biết được

Cánh hoa bay giữa trời


Gió muôn chiều cạn gió

Người lâu năm cạn lời

Đóa hoa trong chiều nắng

Đẹp lên với cuộc đời


H.T.N

More...

Mây vẫn trôi

By Gia đình Áo trắng

Mây vẫn trôi

Tản văn NGUYỄN THỊ NGỌC LỢI

Giọt nước mắt của tuổi mười tám. Lặng lẽ rơi.

Không có một bàn tay đặt nhẹ lên vai. Không có một tiếng nói nhẹ nhàng trìu mến.

Tất cả đều biến mất. Trong phút chốc.

Giọt nước mắt đã được lau khô. Nằm trên bãi cỏ đưa mắt nhìn mây trôi.

Tạo sao mây cứ mãi trôi?

Ba đã mất từ năm lên bảy. Một mình với mẹ. Từ lúc đó đã quá quen với cảm giác thiếu tình thương.

Có những lúc ở nhà một mình. Mẹ đi làm. Không anh trai chị gái không em trai em gái. Chơi một mình và dần lớn lên... một mình.

Khoảng trời mười hai đang ở trước mặt. Chỉ một bước nữa thôi... là có thể chạm tay đến.

Nhưng...

Vấp ngã. Mẹ...

Một lần nữa con sắp mất tình thương. Một tình thương duy nhất còn lại.

Sao mẹ không còn nhận ra con?

Sao mẹ lại nằm đó trên chiếc giường bệnh?

Mới trưa nay con còn gặp mẹ. Mới đây thôi còn nhìn theo bóng mẹ rời khỏi nhà.

Vậy mà... Người ta đưa mẹ đến bệnh viện khi phát hiện mẹ té gục trong lúc đang làm việc.

Và con đến bệnh viện sau niềm chờ mong chợt tắt.

Sững sờ nhìn mẹ. Con sắp không đứng vững.

Xuất huyết não!

Chỉ còn một mình mà thôi! Tại sao lại như vậy?

Trái tim mười tám không thể chịu đựng nổi bao nhiêu sóng gió cùng lúc kéo đến ập tới.

Rồi đây sẽ ra sao? Làm sao để có thể bước tiếp?

Ai sẽ lo cho mẹ và ai sẽ lo cho con?

Con đã quá quen ỷ lại vào mẹ. Nhưng bây giờ con phải tự lo tất cả.

Nhưng mẹ ơi! Con sẽ phải bắt đầu từ đâu và phải làm những gì?

Giờ thì không còn ai nói cho con biết. Không còn ai trả lời con.

Con đang mất phương hướng.

Con sợ.

Sợ mẹ sẽ lại biến mất như ba. Sợ rằng chuyện học hành của con sẽ trở thành dang dở.

Con sợ mình sẽ mất tất cả.

Đã hơn một tháng mẹ nằm viện. Mẹ đã nhận ra con.

Nhìn lại khoảng thời gian kinh hoàng vừa qua con thấy mình đã lớn thêm nhiều.

Thật bất ngờ và cũng thật hãnh diện khi con đã có thể vượt qua.

Vì chính lúc sắp ngã gục thì con tìm thấy động lực sống cho chính mình: "Đã đến lúc con phải sống vì mẹ và vì con".

Thế là con vẫn sống như trên trời mây vẫn trôi...

N.T.N.L

( 12X THPT chuyên Phan Ngọc Hiển Cà Mau )

More...

Giang hồ vặt ( tiếp theo )

By Gia đình Áo trắng

 

Giang hồ vặt

Truyện ngắn LÊ MINH NHỰT  ( Tiếp theo )
 

Chất đầy một ghe dừa tươi gã kêu thằng Kiếm ở lại giữ ghe còn gã lội bộ vô trong xóm bảo là có công chuyện một lát trở lại. Thằng Kiếm ngồi trên đống dừa tươi đưa mắt dõi theo những liếp dừa xanh mướt chạy ngút ngàn. Nó thấy nhớ mấy cây dừa lão trong vườn nhà mình. Mười lăm tuổi nó đã leo thoăn thoắt từ gốc lên ngọn lưng giắt theo cây dao yếm rồi ngồi ngất ngưỡng trên đó mà thưởng thức từng ngụm nước ngọt lịm của trái dừa tươi vừa rời ra khỏi cuống.

Không biết giờ này ổng đang làm gì vậy ta? Bất giác thằng Kiếm buột miệng nói khơi khơi một mình- Chắc ổng đang thèm dừa tươi lắm dừa nhà mình là ngon nhứt phải hôn tía?

Ý thằng Kiếm đang nói về ông già Chín Nhạn. Mà dừa tươi chỉ là cái cớ để nó nhớ ổng chớ mấy cây dừa lão của nó bây giờ có trái trăng gì bao nhiêu toàn là mấy trái lẹt đẹt chặt ra nhiều lắm chỉ chừng đầy một chén ăn cơm không đủ thấm họng buổi trưa.

Rồi nó tưởng tượng ra cái cảnh ông già Chín Nhạn chắp tay sau đít đi đi lại lại dưới gốc cây dừa lão mà lẩm bẩm: Phải chi thằng Kiếm ở nhà biểu nó leo lên bẻ mấy trái chiều nay ăn cơm với khô sặc.

Nghĩ tới đó nước mắt thằng Kiếm rớt cái bộp xuống đống dừa trên ghe nó thầm rủa mình: Đồ mắc dịch dân giang hồ gì mà mít ướt thấy sợ. Đã vậy thì đừng có đi làm chi ở nhà măn vú mẹ cho rồi!

Mà quên làm gì có mẹ nào ở nhà để mà măn vú. Bả đi hơn mười năm có thấy tăm hơi gì về đâu. Gần cả năm nay thằng Kiếm theo đại ca Long đi nát nước nó cũng có để ý tìm bả nhưng vẫn biệt tăm biệt dạng. Mà tới chừng gặp thì nói làm sao hở trời? Chẳng lẽ nhìn mặt một cái rồi đi liền? Chắc là chỉ nói một câu thôi là: Ông già tui với tui hết nhớ bà rồi! Hơi kỳ cục nhưng chỉ vậy thôi.

Nói chỉ đi một lát nhưng tới chừng tối mịt đại ca Long mới quay lại ghe. Gã còn dắt theo một người nữa. Là một đứa con gái. Tối quá nên thằng Kiếm không rõ mặt mũi con nhỏ ra làm sao chỉ lờ mờ thấy nó ôm theo bọc đồ trước ngực bước xuống ghe bò qua đống dừa rồi chui vô mui.

- Nấu cơm chưa mà ngồi đây vậy mậy?

Nghe gã hỏi thằng Kiếm mới giật mình. Chết mẹ nãy giờ ngồi nghĩ tào lao nên quên mất chuyện cơm nước. Nhìn bộ dạng lóng ngóng của nó gã phì cười:

- Thôi để tao kêu con Thu Hồng vo gạo bắc nồi cơm lên rồi luộc mấy cái hột vịt ăn cho rồi bữa. Từ nay chuyện cơm nước đã có nó lo giải phóng mày ra khỏi chuyên bếp núc đó.

Ba người ngồi quây quanh cái mâm cơm chỉ có mấy cái trứng vịt giầm nước mắm với một ca nước dừa. Nhờ bóng đèn điện sáu tấc mà thằng Kiếm mới nhìn rõ mặt con Thu Hồng. Con nhỏ không có gì đặc biệt ngoại trừ đôi mắt phải nói là nó sáng hơn cái bóng đèn. Kinh nghiệm giang hồ nói cho thằng Kiếm biết: đứa con gái mà có cặp mắt sắc lẻm như vậy cầm chắc thằng con trai dính vô nó thì không chết cũng bị thương.

Thằng Kiếm còn yêu đời lắm vả lại suốt bữa cơm không nghe đại ca nói gì về gốc gác của con nhỏ này nên nó cũng hơi dội đạn. Lùa mẹ lùa cha cho hết chén cơm rồi dông tuốt lên mui ngồi ngắm đám đom đóm lập lòa như ma trơi ở lùm bần sát mé sông.

Một lát đại ca nó cũng leo lên. Gã bảo:

- Thu Hồng là em gái của tao từ nay nó sẽ đi theo tụi mình. Cũng từ đây sắp tới tao với mày ngủ ở trên này còn nó ngủ trong mui. Ban đêm mắc đái thì đứng ở đây xả thẳng xuống sông. Đừng có đi xuống dưới mà chui lộn mùng đó!

Kính thưa đại ca! đại ca coi thường thằng em này quá. Đừng nói một con Thu Hồng có mười con Thu Hồng giăng mùng để sẵn thì em cũng chẳng thèm để ý. Ít ra dân đi giang hồ như em thì cái chí phải lớn hơn cái mùng có đứa con gái ở trỏng chớ.

Thằng Kiếm lầm bầm trong miệng con mắt của nó thì liếc xuống phía dưới ghe. Con Thu Hồng đang rửa chén ở dưới không biết nó có con mắt thứ ba mọc đằng sau ót hay không mà khi thằng Kiếm dừng lại hơi lâu một chút là nó ngoái lại phóng "hai cặp đèn pha" sáng lóa khiến thằng Kiếm thiếu điều chúi nhủi xuống sông.

Đêm đó thằng Kiếm lại mất ngủ nữa.

                                       
 

Hơn bảy giờ sáng thằng Kiếm còn đang quấn kít mít trong cái mền ráng nướng thêm chút nữa thì chân nó bị kéo một cái thiệt mạnh kèm theo đó là một giọng con gái lanh lảnh: 

- Dậy đi sư huynh ngủ gì mà thấy sợ. Bộ muốn đãi anh em tụi tui món thịt nướng hả?

Thằng Kiếm hoảng vía tốc mền ngồi dậy vừa chui ra khỏi mùng định bước xuống ghe rửa mặt thì đụng phải một cái đầu: Con Thu Hồng! Nó đứng nhón lên cười toe toét:

- Tui tính múc nước đổ lên mình ông rồi đó hên là thức kịp!

Thằng Kiếm không thèm trả lời vì nó là nam nhi đại trượng phu chẳng hơi sức đâu đi đôi co với bọn con gái vả lại nó cũng đang ngậm đầy nhóc nước miếng trong họng. Mặc cho con Thu Hồng lo cuốn mùng xếp mền thằng Kiếm rửa mặt đánh răng xong xuôi mới nhận ra: chiếc ghe đã rời bến từ đời nào bây giờ đang tiếp tục cuộc hành trình về một vùng lạ hoắc chỉ thấy toàn cây đước bao vây tứ phía.

- Mình đi đâu vậy anh Long? Nó hét vào tai đại ca trong khi gã đang gồng mình bẻ lái hướng chiếc ghe tránh khỏi những đám rễ đước chằng chịt mọc lấn ra con kênh nhỏ xíu nhưng coi bộ sâu hoắm.

- Thì đi bán dừa chớ đi đâu bộ mày tính tao mua dừa để dành ăn trừ cơm à?

Cụt hứng thằng Kiếm chui tọt vô mui. Con Thu Hồng đang lúi húi nấu nướng món gì đó nó đập mấy tép tỏi thảy vô chảo mỡ đang sôi trên lò. Mùi thơm bốc lên làm cái bụng thằng Kiếm réo ùng ục nhưng nó giả lảng làm như không thèm quan tâm đến chỉ hỏi trỏng một tiếng:

- Nấu gì vậy?

- Chiên cơm!- Con Thu Hồng vừa trả lời vừa đập cái hột vịt vô chảo rồi đổ tô cơm nguội vào xào qua xào lại nêm nếm nước mắm bột ngọt rắc thêm mấy cọng hành xắt nhỏ vào. Đến nước này thì thằng Kiếm không còn nhịn được nữa nó lấy cái tô chìa ra cho con Thu Hồng mà chẳng thèm nói lời nào. Con Thu Hồng cũng chẳng thèm để ý nó lật úp cái tô lại xúc cơm đổ lên đít tô đưa cho thằng Kiếm. Thằng Kiếm trợn mắt:

- Làm gì vậy?

- Thì tô không có miệng nên tui bới vậy chớ sao. Con Thu Hồng trả lời tỉnh khô.

Thằng Kiếm biết nó chửi khéo mình nhưng đói quá nên nó dằn cái sĩ diện giang hồ của mình xuống cười giả lả:

- Thì bới cho một tô ăn thử coi làm gì mà khó tánh dữ vậy?

Cầm cái tô cơm chiên của con Thu Hồng vừa bới thằng Kiếm hí hửng định phóng lên mui ghe ăn thì bị con Thu Hồng gọi giật ngược trở lại:

- Khoan tô đó của anh Long còn phần ông thì lấy cái tô khác tui bới cho.

Thằng Kiếm quê một cục đành đưa tô cơm cho đại ca còn nó tự bới một tô khác trèo lên mui ghe vừa ăn vừa ngắm cảnh rừng.

Được một lát con Thu Hồng lại réo lên:

- Ông Kiếm ơi! Ngồi ở trển coi chừng nhánh đước quẹt văng mất tiêu cái đầu luôn đó. Xuống dưới này lặt rau tiếp tui coi!

Như thế này thì đúng là ức hiếp người quá đáng thằng Kiếm thầm oán ông trời đã sinh ra mình sao còn đẻ ra chi thêm một con Thu Hồng nữa. Được cái tiếng là giải phóng ra khỏi chuyện bếp núc tưởng đâu ngon lành từ nay tha hồ vẫy vùng trên mui ghe ai ngờ lại bị con nhỏ này đì sát ván.

Đâu chừng hơn mười hai giờ trưa ghe mới chui ra khỏi lòng rừng. Trước mặt thằng Kiếm hiện ra một khoảng mênh mông là sóng nước. Chiếc ghe của nó giống như một con kiến bò dưới đáy chảo nhỏ xíu xiu. Thằng Kiếm cũng là dân lội lặn nhưng mà giữa con sông này nói xui lỡ chìm ghe thì có biết lội cũng như không sức lực nào bơi vào bờ cho nổi. Không chừng vừa mới chìm xuống chưa kịp bơi đã bị cá mập hay ma da nuốt trọng vào bụng. Nghĩ đến đó thằng Kiếm đã rùng mình ớn lạnh.

Chẳng biết con Thu Hồng leo lên mui ghe ngồi bên thằng Kiếm từ đời nào bỗng nhiên giọng nó háo hức:

- Sắp tới chợ Rạch Biển rồi!

Thằng Kiếm nhướn mắt nhìn ra phía trước nó thấy thấp thoáng phía sau đầu doi con sông lô xô những chiếc tàu đánh cá và những dãy nhà sàn chồm ra ngoài sông. Con Thu Hồng làm như không đợi được nữa nó phóng xuống mũi ghe rút cây sào hườm sẵn trên tay. Còn thằng Kiếm thì ngồi im re trên mui hai tay vịn siết vào thành ghe con mắt thì ngó dớn dác xuống sông. Nước đang ròng gần biển nên chảy cuồn cuộn thấy phát sợ. Đại ca Long mặt vẫn điềm nhiên bẻ lái cho chiếc ghe chồm lên trên vô vàn con sóng đang bổ đến như sắp sửa nuốt chửng chiếc ghe với mấy con người nhỏ xíu. Thằng Kiếm lẩm bẩm: Phen này chết chắc!

Nhưng cuối cùng thì chẳng có ai chết chóc gì cả vì ghe đã cặp vào bến cái chợ có tên là Rạch Biển đã lù lù trước mũi ghe. Con Thu Hồng quát lớn:

- Còn dòm ngó gì nữa hả trời nhảy xuống cột dây mũi giùm cái coi!

Thằng Kiếm răm rắp làm theo lệnh của con Thu Hồng. Có vẻ con nhỏ quen thuộc với nơi này lắm. Vừa buộc ghe xong là nó nhảy phóc lên bờ gặp ai cũng chào hỏi cười nói. Chẳng biết nó nói gì mà mấy bà bạn hàng dòm thằng Kiếm cười tủm tỉm thằng Kiếm còn nghe loáng thoáng tiếng của một bà nào đó rằng:

Nhìn mặt thằng đó ngáo dễ sợ!

Ghe dừa tươi của đại ca Long bán chỉ hơn hai ngày là sạch bách thứ gì chớ dừa tươi là ngay chóc gu của dân miền biển. Họ khát dừa khát nước của thứ trái cây vùng nước ngọt mà nơi đây không tài nào trồng cho có trái nổi vì quanh năm bốn bề đều là nước biển mặn chát. Đừng nói một ghe dừa tươi đến một chục ghe cũng hết như chơi - đại ca Long bảo vậy.

Bán hết ghe dừa mua lại vài món lặt vặt của miệt biển thì đại ca Long quay ghe. Lúc thằng Kiếm nhổ sào chống ra sông thì nó nghe ai đó trên bờ hớt hơ hớt hãi kêu vói theo:

- Kiếm phải thằng Kiếm đó hôn?

Thằng Kiếm giật bắn người. Nó nổi gai ốc đầy mình vì cái giọng này nghe quen thuộc quá chừng. Y chang như hồi đó mỗi lần mê chơi bỏ cơm là "cái giọng" lại len lỏi dài dài trong xóm réo nó: Kiếm ơi Kiếm à! Về ăn cơm nè con!

Thằng Kiếm ngẩng đầu dậy. Trên bờ một người đàn bà tất tả lội xuống bến ngoắc nó rối rít. Thằng Kiếm cố lấy giọng tỉnh bơ: Hết dừa rồi có gì không?

- Kiếm ơi Kiếm má nè con!

Vừa nghe tiếng "má" thằng Kiếm cơ hồ như muốn té xỉu hai tay nó siết chặt cây sào như muốn bóp vụn ra. Hai hàm răng thì cắn chặt vào môi đến bật máu như ngăn không cho cổ họng bật ra tiếng "má" tức tưởi oán hờn.

Vẫn cái giọng đó thảm thiết:

- Má biết con giận má lắm Kiếm ơi! Hơn mười năm nay đêm nào má cũng nhớ tới con. Sao con không cho má nói một lời?

Thằng Kiếm không nhịn được nữa nó đập mạnh cây sào xuống nước. Lạnh lùng:

- Bà làm giống trong cải lương quá về hỏi ông già tui coi ổng có chịu nghe bà nói không!

Nói rồi thằng Kiếm cắm phập cây sào xuống sình bật mạnh mũi ghe ra sông bỏ mặc người đàn bà ấy với đôi chân còn lún sâu dưới bãi sình. Chiếc nón lá trên tay vẫy theo như cố níu kéo và mấy tiếng kêu:  "Kiếm ơi Kiếm. Má nè con!" lạc khản đi trong hù hụ gió chướng từ ngoài biển thổi về.

Suốt cả buổi trên ghe thằng Kiếm chẳng hé miệng nói một lời nào. Nó ngồi co ro ngoài mui mặc cái nắng như đổ lửa lên đầu mà mắt thì cứ hướng về phía chợ Rạch Biển giờ đã khuất ngút ngàn sau đám rừng đước. Tuyệt không còn dấu tích.

Từ đó về sau qua mấy mùa gặt nữa những năm tháng giang hồ của thằng Kiếm luôn trĩu nặng bởi cái tên chợ Rạch Biển. Có việc cho nó làm thì thôi còn ở không là nó hết thở vắn thở dài lại cau mày nhăn mặt như khỉ ăn ớt. Đại ca Long nhìn nó lắc đầu ngán ngẩm có lần gã bảo:

- Hay là tao cho mày ít tiền rồi quay trở lại chợ Rạch Biển tìm bả chớ thấy mầy như vầy hoài tao oải chè đậu quá!

Con Thu Hồng cũng chen vô:

- Phải đó ông Kiếm! Cứ quay trở lại chợ Rạch Biển biết đâu bả có uẩn khúc gì thì sao? Dầu gì cũng là má con mà anh em tụi tui giờ muốn có má để kêu cũng không được còn ông thì bà già sống sờ sờ ra đó mà không chịu nhận. Thiệt là...

Đại ca Long cú đầu con Thu Hồng một cái trợn mắt:

- Mày đừng có ở đó mà tài khôn dạy đời thằng Kiếm vậy chớ hồi đó đứa nào đòi bỏ nhà đi khi ông già bước thêm bước nữa?

Con Thu Hồng ỉu xìu:

- Tại hồi đó người ta còn nhỏ nên chưa hiểu đời chớ bộ!

Thằng Kiếm lại thở dài:

- Em cũng không biết tính làm sao nữa anh Long ơi! Chắc là phải về nhà một chuyến dọ ý tứ ông già ra sao rồi mới tính tiếp được.

- Ý mày vậy cũng được về thì về. Tao biết mày cũng nhớ nhà lắm rồi từ lâu tao cũng biết mày đi giang hồ vì cái vụ cha dượng gì đó là lý do xạo. Còn có nơi để mà nhớ nhung thì nên quay về đi. Anh em tao cũng đang tính ngày trở về xứ chớ sống lênh đênh trên ghe hoài cũng không đi tới đâu. Giang hồ cái con khỉ mốc!

oOo

- Tía à năm ngoái con gặp má ở chợ Rạch Biển!

- Hả? Cái gì? Ở đâu? - Giọng ông già Chín Nhạn thảng thốt ly trà đã đầy tràn nhưng bình trà trên tay ổng vẫn rót nước xuống liên tục nhễu tong tong xuống nền nhà.

- Tràn rồi kìa tía! Ở chợ Rạch Biển bả kêu con nhưng con không thèm nhận bả!

Thằng Kiếm nằm lúc lắc trên võng tay gác lên trán còn mắt thì ngó lom lom già Chín Nhạn. Không thấy ông già tía phản ứng thêm gì nữa chỉ thấy ổng cứ ngồi thừ trên ghế châm trà uống liên tục. Tới chừng sụp tối già Chín Nhạn mới nói với thằng Kiếm chỉ một câu:

- Ngày mai mày trở lại chợ Rạch Biển nhắn với bả...

Sáng hôm sau thằng Kiếm lại khăn gói ra đi cầm theo lá thư của ông già Chín Nhạn gởi cho má nó. Thằng Kiếm không biết nội dung thư nói những gì nhưng suốt đêm qua tía nó hầu như không ngủ mà ngồi cặm cụi nắn nót từng chữ một. Đến chừng bốn năm giờ sáng khi viết xong lá thư đầy kín hai trang giấy học sinh thì ổng lấy cây đờn cổ treo trên vách xuống lau bụi bặm rồi tẩn mẩn so dây nắn phím. Bản Dạ Cổ Hoài Lang lâu lắm rồi nó mới nghe tía dạo lại vẫn cái bản buồn thúi ruột thúi gan đó nhưng đêm qua thằng Kiếm lại nghe như có chen lẫn những âm thanh tha thiết lạ thường mà lại nhẹ nhõm như gió như mây.

"Từ là từ phu tướng...".

Thằng Kiếm bước xuống đò. Chợ Rạch Biển không còn xa lắm./.

L.M.N

More...

Giang hồ vặt

By Gia đình Áo trắng

              * Vừa qua cây bút trẻ của GĐAT Cà Mau Lê Minh Nhựt
                    ( Sinh năm 1981 ) đã đoạt giải "quán quân" cuộc
                     thi "Truyện ngắn Đồng bằng Sông Cửu Long lần 3" (2008 )
                    Giadinhaotrang xin chúc mừng thành công của LMN và xin
                     giới thiệu đến bạn đọc truyện ngắn đoạt giải của anh.

                                                    
 

Giang hồ vặt

Truyện ngắn LÊ MINH NHỰT

Trên cái nền còn tươi rói màu đất mới hồi đầu mùa mưa bây giờ đã mọc lên một căn chòi lá. Những tàu lá dừa nước phơi qua vài buổi nắng vừa kịp se mình thơm thơm mùi diệp lục được dựng lên xếp ngay ngắn vừa khít với nhau ép mình vào khung sườn bằng gỗ tạp bởi từng nuộc lạt đều đặn chặt chẽ. Nhìn vào một ngôi nhà có thể đoán được bàn tay người thợ khéo léo đến đâu qua cách "dừng vách". Bởi người thợ khéo tay thì nuộc lạt đều đặn xếp hàng chạy dài theo một đường thẳng như lấy thước đo kẻ từng xăng ti mét. Dừng vách là một công đoạn trong khâu thi công một ngôi nhà lá các công đoạn khác như lợp mái thóc nóc... còn phức tạp hơn nhiều; phải bẻ lá hai đầu song ra sao cho mưa gió khỏi tạt xếp từng tấm lá trên mái thế nào khi mưa không dột xuống nhà... đòi hỏi người thợ phải có sự kiên nhẫn cộng với sự khéo léo và phải trải qua nhiều lần đi cất nhà vần công cho láng giềng lắng nghe sự chỉ bảo của các bậc đàn anh thì mới thuần thục ra nghề được.

Thằng Kiếm trở về nhà vào đầu mùa mưa. Bài học đầu tiên của ngày trở về sau hơn ba năm lưu lạc giang hồ là bài học về cách làm nhà mà Chín Nhạn - ông già nó bắt phải dỏng lỗ tai lên mà nghe. Hơn nửa buổi lý thuyết tới chiều là phải xắn tay áo lên thực hành trên cái nhà thu nhỏ tức là căn chòi lá để giữ cá ngoài ruộng. Nói là căn chòi chớ thực ra Chín Nhạn đã công phu thiết kế kỹ lưỡng chọn từng cây cột cây kèo đòn tay rồi đắp nền nện đất cho thiệt dẻ y chang như ông già cất nhà cho con trai đầu lòng cưới vợ ra riêng. Bởi theo ông bài học vỡ lòng  luôn là bài học khó nhất nhứt là đối với thằng Kiếm- thằng con trai của ông nó vốn có cái máu phiêu bạt kỳ hồ từ hồi còn nhỏ tới giờ thì giống như cây tre tầm vông muốn uốn sửa cho ngay ngắn phải đốt lửa hơ để uốn thì mới xong.

Hai cha con hì hục gần mười ngày trời căn chòi mới được hoàn thành đây là căn chòi bề thế nhất trên cả cánh đồng này. Hàng xóm qua lại ai cũng nói: cất có cái chòi giữ cá thì làm sơ sơ được rồi hà cớ gì dụng công kỹ lưỡng đến vậy? Chơi nổi vừa vừa thôi cha nội! Chín Nhạn cười khà khà: mất công cất một lần thì cất cho nó đã cái tay có ai quy định là chòi thì phải cất sơ sài đâu!

Xong cái chòi Chín Nhạn hỏi thằng con:

- Mày có biết cất cái nhà thì cái gì là quan trọng không?

Thằng Kiếm lắc đầu "hỏng biết". Chín Nhạn vỗ vỗ cây cột cái: Thì cây cột cái này chớ gì nữa mà hổng biết. Nhà cửa mà đầm ấm ăn nên làm ra cũng ở cây cột cái này đây. Nó mà vững là ngôi nhà vững còn nó cong vẹo xiêu ngã là hỏng bét cả ngôi nhà. Làm đàn ông cũng vậy phải là trụ cột trong gia đình để vợ con nương tựa vào. Lúc trước mày đi giang hồ coi như phỉ chí rồi còn bây giờ trở đi phải tập làm cây cột cái đi con à. Tao già rồi!

Thằng Kiếm dạ dạ làm như đã lĩnh hội được hết ý tứ trong câu nói của ông già chớ thực ra tâm trí nó vẫn còn đang trôi dạt tận đẩu đâu. Cặp giò của nó vẫn còn nhớ nhung cái khoảng thời gian cùng đại ca Long lang bạt khắp miền sông nước. Lòng dạ của nó vẫn còn vướng vất ở chợ Rạch Biển - đó mới là điều quan trọng nhứt.

Những điều này ông già nó làm gì mà biết được bởi cha mẹ sanh con trời sanh tánh lúc thằng Kiếm ra đời Chín Nhạn cũng đâu có ngờ thằng con đầu lòng của mình sẵn mang cái máu lang bạt không bao giờ chịu ở yên một chỗ. Dưới chân nó như có cái gai thúc giục nó phải di chuyển mà đường chân trời kia là một khối nam châm khổng lồ hút lấy hút để thằng con trai của ông rứt nó ra khỏi vạt đất quê nhà.

Cách nay ba năm trước khi bỏ nhà đi thằng Kiếm để lại vài dòng cho ông già  đại ý rằng nó sẽ đi đó đi đây một thời gian đi cho biết bốn phương tám hướng rồi về đi cho mở mang đầu óc chớ nó chán ở nhà lắm rồi. Nó không muốn trở thành bản sao của ông già mấy chục năm cứ lòng vòng ở vạt ruộng sau nhà rồi sanh con đẻ cái. Cứ cái vòng lẩn quẩn ấy chán lắm. Lúc đó nó mười bảy tuổi.

Nó đi theo đám thợ gặt ở miệt trên trong một lần về xứ nó gặt mướn. Trong đám thợ gặt có một gã tên Long mà đám thợ gặt luôn gọi bằng đại ca. Bộ dạng gã này hiền khô chưa từng nổi nóng hay văng tục với bất cứ ai nhưng được bọn thợ gặt trọng vọng nể vì. Sau này thằng Kiếm mới biết sở dĩ được gọi bằng đại ca là vì có lần gã đã đánh giải vây cho cả đám trong một lần đụng trận với bọn cướp chuyên đi cướp tiền của thợ gặt xứ khác đến. Thằng Kiếm hiểu được một điều: làm đại ca không hẳn là phải chửi thề rôm rốp dùng vũ lực ức hiếp kẻ khác mà quan trọng là phải có nghĩa khí giang hồ. Thằng Kiếm không biết gọi bằng gì ngoài mấy từ mà nó thuộc nằm lòng khi xem mấy bộ phim kiếm hiệp nhưng thấy cũng hay hay.

Hôm thằng Kiếm ôm gói quần áo bước xuống ghe theo đám thợ gặt đại ca Long nhìn nó chằm chặp hồi lâu như vừa trông thấy vật thể lạ từ trên trời rơi xuống hồi lâu gã mới lên tiếng:

- Đi đâu vậy ông trời con?

- Đi giang hồ! - Thằng Kiếm đám gọn lỏn.

Vừa nghe nó đáp cả đám thợ gặt liền ôm bụng cười sằng sặc như một lũ điên. Có một thằng đâu trạc tuổi nó nhưng đen thủi đen thui thò đầu ra khỏi mui ghe nhại giọng lồng tiếng phim kiếm hiệp giễu nó:

- Huynh đệ à! Người trong giang hồ thân bất do kỷ bốn bể là nhà. Cho tại hạ hỏi: vậy huynh đệ có mang theo ngân lượng không hả?

- Là tiền hả? Thằng Kiếm ngớ người ra nó thọc tay vô túi quần làm gì có đồng nào vì khi khăn gói đồ đạc mang theo nó quên mất cái khoản này. Thì ra muốn bước chân vào chốn giang hồ điều đầu tiên là người ta phải có ngân lượng tức là tiền.

- Sao không có ngân lượng hả?- Vẫn thằng đen thui đó - Vậy thì mời huynh đệ đằng sau quay bước lên bờ trở về nhà mà măn vú mẹ.

Thằng Kiếm nổi xung thiên hai bàn tay nó nắm chặt lại thành hình quả đấm. Nếu không phải vì bây giờ nó muốn nhập băng với bọn thợ gặt thì có lẽ thằng Kiếm đã tống một quả vào giữa bộ mặt thằng lọ nghẹ kia rồi. Nuốt cục tức bự tổ bố xuống cổ họng nó lí nhí như vừa đủ cho đại ca Long đứng kế bên nghe. Một câu chuyện nó vừa bịa ra y như thật rằng vì bị cha dượng bạc đãi sống không nổi nên phải bỏ nhà đi bụi giờ không biết đi đâu nhưng trở về là cầm chắc bị đánh dở sống dở chết. Không biết đại ca Long có tin lời có không nhưng gã đạp vô đít nó một cái chúi vào mui ghe lầm bầm:

- Thôi vô đi thằng ông nội! Rồi gã rùn gối xuống tấn nhổ cây sào cặm trước mũi ghe cong người chống sào đẩy ghe lui ra khỏi đoạn kinh bịt bùng lá dừa nước.

Chẳng biết thằng lọ nghẹ bò ra sau lái từ đời nào giờ nó hì hục quay ành ạch chiếc máy dầu cổ lỗ sĩ dám có từ thời Ngô Đình Diệm còn ở truồng. Đâu được bốn năm lần gì đó nhưng cái máy vẫn trơ trơ. Thấy vậy thằng Kiếm vọt miệng:

- Đổ dầu vô chỗ ống khói rồi đốt lên quay thử xem sao?

Thằng lọ nghẹ quặm mặt làm theo rồi đút tay quay quay thêm một lần nữa không ngờ cái máy mắc dịch khạc ra từng bụm khói đen kịt rồi nổ giòn tan. Thằng lọ nghẹ thở hồng hộc:

- Huynh đệ này cũng rành máy móc hả? Ngon lành rồi! Ê tên gì vậy?

- Kiếm!

Thằng quỷ nhe hàm răng trắng nhởn cười lớn:

- Từ nay mày theo tụi này kiếm sống chớ không phải kiếm hiệp đâu nghen huynh đệ!

- Kiếm sống thì kiếm sống tao sợ mày sao! Thằng Kiếm gào lên rồi chui tọt vào mui.

Chiếc ghe từ từ nghếch mũi rẽ sóng lướt ra ngoài con sông cái. Thằng Kiếm bần thần ngoái lại phía sau. Một cảm giác khó tả bất chợt dâng lên khi cảnh vật quen thuộc cứ dần dần trôi tuột lại phía sau. Nó còn nhìn thấy rõ ràng cây cau sau vườn nhà đang vẫy vẫy ngọn như nói: Kiếm ơi đừng đi!. Thằng Kiếm nhắm rịt mắt lại cố xua ra khỏi đầu hình ảnh ấy nhưng lại hiện lên một cảnh khác: ông già Chín Nhạn chiều nay đi ruộng về hớt hãi chạy đi tìm thằng con trai. Khi bắt gặp lá thư của nó để lại thì ông ngồi xẹp xuống đất nước mắt chảy ròng ròng y chang như cảnh tượng hồi mười năm về trước khi bà vợ dứt áo ra đi theo tiếng sét ái tình ở cái tuổi bốn mươi.

- Không nỡ bỏ đi hả mậy? Bây giờ phóng xuống sông trở lại vẫn còn kịp đó! - Đại ca Long đặt bàn tay lên vai nó.

Thằng Kiếm lắc đầu quầy quậy.

- Vậy là nhứt quyết rồi đó nghen sau này đừng có hối hận đi thì dễ nhưng trở lại không có dễ đâu. Tao cũng từng giống như mày nên tao biết.

Nói xong gã nằm xuống thằng Kiếm vẫn còn ngồi co ro trong góc ghe cố ghìm tiếng sụt sịt. Lần đầu tiên nó nếm cái cảm giác ly hương. Thì ra đi giang hồ có sung sướng gì đâu. Buồn thấy mồ tổ!

Gần chục nhân mạng chen chúc trong chiếc ghe nhỏ xíu giờ đã ngáy pho pho. Chỉ còn lại ba người: thằng Kiếm đại ca Long và thằng lọ nghẹ là mở mắt trao tráo. Thằng lọ nghẹ thì khỏi phải nói nhiệm vụ của nó là làm tài công nên bắt buột phải thức. Thằng Kiếm mới nhập bọn nên dễ gì ngả lưng ngủ ngay được đó cũng là điều dễ hiểu. Còn đại ca Long chẳng hiểu gã đang nghĩ gì cứ đốt thuốc liên tục trước mũi ghe. Thỉnh thoảng lại líu ríu trong họng mấy câu vọng cổ khúc được khúc mất. Nhìn bộ dạng của gã thằng Kiếm lại càng sầu thảm hùng tâm tráng chí đã bay sạch đâu mất chẳng còn hăng hái như lúc đầu khi vừa mới bước xuống ghe. Đành liều nhắm mắt đưa chân một lần vậy...

                        
 

Trên ghe lúc này chỉ còn lại ba người: đại ca Long thằng lọ nghẹ và thằng Kiếm. Bọn còn lại đã lên bờ về quê bây giờ đã hết mùa gặt nên họ phải về sum họp với vợ con kiếm sở làm khác với lại cũng nhớ đất lắm rồi. Hôm cặp ghe vô bờ tiễn họ ra bến xe thằng Kiếm khóc ngon lành. Thằng lọ nghẹ còn trề môi chọc nó: Giống đàn bà con gái quá trời! Nói vậy chớ hai con mắt của thằng lọ nghẹ cũng ngân ngấn nước. Chỉ có đại ca Long là cứng rắn hơn cả gã vỗ vai từng người một luôn miệng chúc sức khỏe và gởi lời hỏi thăm gia đình hẹn gặp lại vào mùa gặt tới.

Qua bốn bữa sau thằng lọ nghẹ cũng phóng lên bờ. Thằng Kiếm chạy theo nắm áo nó lại dộng cho mấy cái thiệt mạnh rồi chửi:

- Đồ mắc dịch mày cũng tính bỏ tao với đại ca nữa hả?

Thằng lọ nghẹ không đánh trả mà ngồi bệt xuống khóc hu hu như con nít:

- Tao nhớ bà già tao quá Kiếm ơi! Bữa hổm ngó lên quán cà phê thấy trên ti vi đăng tin bả kiếm tao. Đừng giận tao nghen Kiếm nhắn với đại ca là tao xin lỗi ảnh bỏ đi mà không gặp mặt để từ biệt tại tao sợ gặp ảnh rồi tao đi không nỡ. Cứ coi như tao là thằng bất nghĩa vậy!

Nói rồi thằng lọ nghẹ giằng tay thằng Kiếm ra cắm đầu chạy thục mạng như bị ma đuổi về phía bến xe. Thằng Kiếm biết mình vô phương năn nỉ nó trở lại được nữa bèn thất thểu trở về ghe. Vừa bước xuống nó đụng ngay đại ca gã đang vặn lại chân vịt máy. Không ngẩng đầu lên gã hỏi nó:

- Thằng lọ nghẹ đâu?

Thằng Kiếm còn đang ngần ngừ vì không biết trả lời làm sao thì gã lại tiếp:

- Đi rồi à? Cũng phải thôi sống hoài như vầy chịu làm sao thấu. Còn mày chừng nào đây?

- Không em quyết chí theo. Chừng nào đại ca đuổi em thì thôi! - Thằng Kiếm buông giọng chắc nịch nhưng nó thấy giọng mình lạt nhách như là của ai.

Quăng cây kềm vô túi dết gã nhìn thoáng qua nó. Gương mặt không biểu lộ gì nhưng trong ánh mắt đại ca thằng Kiếm như nhìn thấy có ánh lửa. Không phải là lửa của cơn giận sắp bùng phát mà là thứ lửa buồn thỉu buồn thiu trong buổi chiều tà thứ lửa của que củi cuối cùng trong lò khi xung quanh chỉ còn tro tàn than lạnh.

Đêm đó trên ghe chỉ còn chèo queo hai người đàn ông giữa tiếng ì ọp của nước vỗ vào hông ghe tiếng ì xèo chửi bới của bọn bạn hàng thằng Kiếm tập uống ly rượu đầu tiên. Đối ẩm với nó là đại ca Long gã cứ nốc tì tì hết ly này đến ly khác. Thằng Kiếm chỉ được phép uống có mỗi một ly. Cay xé cổ họng máu chảy rần rật khắp người. Nó phải tựa lưng vào ghe để ngồi nhìn đại ca uống và nói.

- Từ rày sắp tới mày đừng có kêu tao bằng đại ca nữa tao chẳng phải dân giang hồ số má gì đâu mà chỉ là thằng thợ gặt lang thang kiếm sống hết mùa này sang mùa khác. Cứ gọi tao bằng anh Long là được rồi. Long là long đong lận đận đó!

- Nhưng mà đại ca..ý quên anh Long - Thằng Kiếm lẹo lưỡi lính quýnh sửa lại- Em thấy mấy người kia lúc trước nể anh lắm mà? Cái danh đại ca đâu phải hư danh?

Gã nâng ly rượu lên trước mặt xoay xoay rồi bất thần ngửa cổ đánh ực một tiếng cười buồn:

- Mày dẹp cái kiểu ăn nói sặc mùi kiếm hiệp đó đi. Đây là ngoài đời chớ không giống như trong phim ảnh đâu. Cái danh đại ca nó có nguồn cơn như vầy:

Mấy năm trước tao mới vô nghề dành dụm được một số tiền sắm được chiếc ghe này rủ thêm vài người bạn đi gặt mướn ở mấy vùng lân cận sau mê quá nên đi tứ xứ. Đi tới đâu rủ rê thêm người tới đó toàn là dân nghèo rớt mồng tơi không một cục đất chọi chim hoặc là hoàn cảnh đưa đẩy như mầy với thằng lọ nghẹ. Mấy tỉnh ở miền Tây này cánh đồng nào cũng có dấu chân của bọn thợ gặt tụi tao. Lần đó ghe xuống Cà Mau vô tuốt đâu U Minh gặt mướn. Bữa cuối cùng sau khi nhận tiền công của chủ đất đưa định quay ghe trở về nhưng kẹt thằng lọ nghẹ bị sốt rét phải đưa vô trạm y tế nên phải neo ghe lại. Tới khuya cả ghe đang ngon giấc thì bọn cướp mò vô ghe. Chắc tụi nó biết tụi tao mới nhận tiền công nên mò vô định hốt sạch. Lúc đó thằng nào thằng nấy mặt xanh như đít nhái ngồi rúm ró trong góc mặc cho tụi cướp lục lọi khắp. Tao thì đưa thằng lọ nghẹ vô trạm y tế quày trở về tính lấy mấy bộ quần áo cho nó sẵn cây sào cặm trước mũi ghe tao nhổ lên quất túi bụi từ sau lưng tụi nó. Bị bất ngờ tụi nó hoảng hồn phóng đại xuống sông không kịp lấy đồng nào. Vì sợ tụi nó quay lại trả thù nên tụi tao quay máy dông liền ngang trạm y tế hốt luôn thằng lọ nghẹ xuống ghe. Sau này nghe người ta kể lại có một thằng bị tao đánh trúng ót té xỉu rớt xuống sông nên chết ngắc. Tao sợ quá không dám trở lại vùng đó lần nào cũng không dám trở về quê vì sợ công an tìm bắt. Vậy là sống luôn trên ghe tới giờ. Chuyện tao được gọi bằng đại ca cũng chỉ có vậy mày tin hay không thì tùy!

Thằng Kiếm gật gù nuốt từng lời của anh Long thì ra gã có một quãng đời cũng không kém phần oanh liệt như các nhân vật đại hiệp là mấy: cũng tính cách trượng nghĩa giúp người trong cơn nguy khốn rồi nhận lấy phần thua thiệt về mình rồi lang thang phiêu bạt giang hồ. Điểm khác là trong phim các nhân vật đại hiệp hoặc cưỡi tuấn mã vun vút hoặc dùng khinh công tuyệt đỉnh bay trên các ngọn cây còn đại ca của nó ngự trên chiếc ghe cũ mèm này để mà dấn thân vào chốn giang hồ làm hộc máu mới có cái ăn. Chẳng giống nhân vật trong phim thoải mái vào thanh lâu tửu quán xài ngân lượng cứ như ném sỏi mà chẳng cần làm lụng gì hết.

- Thôi ngủ đi bữa nay uống bao nhiêu đó được rồi mai phải thức sớm vô vườn mua dừa đem bán. Hết mùa gặt mà nằm không như vầy thì có nước cạp ván ghe ra mà ăn!

Gã đột ngột ngắt ngang câu chuyện rồi thảy cái chai ra sau lái. Thằng Kiếm dọn dẹp lau rửa qua quýt sàn ghe rồi giăng mùng chui vô. Phía sau lái đại ca nó khua dây lòi tói rổn rảng choàng mấy vòng qua cái máy dầu rồi khóa chặt vô ghe. Miệng cứ đọc ư ử mấy câu: Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt/nghe tiếng cơm sôi đã nhớ nhà.

Thằng Kiếm lăn qua lộn lại hồi lâu mới trôi dần vào giấc ngủ chòng chành trên sông.

( Còn tiếp )...

More...

Cô gái hay cười

By Gia đình Áo trắng

 

Cô gái hay cười

 Truyện ngắn LÊ MINH NHỰT



 Chung cười. Nụ cười nàng ngọt và giòn rụm như chiếc bánh phồng sữa mới nướng. Hai lúm đồng tiền xoáy sâu trên gò má mịn như có ma lực hút dính bao chàng trai mới lớn. Còn tôi chết mê chết mệt vì đôi mắt của nàng. Đôi mắt mí lót với hàng lông mi cong vút chớp chớp long lanh. Đôi mắt đa tình. Mẹ tôi bảo thế. Mày sẽ phải khổ vì nó đấy con ạ!

Nhà Chung ở cạnh nhà tôi chỉ cách có hàng rào dâm bụt. Ngày nào nàng ra hong khô tóc trước sân nhà là tôi cũng len lén trộm nhìn. Có lẽ nàng thấy nhưng vẫn vờ như chẳng để ý. Nàng cứ đứng nghiêng người cho mái tóc xõa hẳn một bên rồi lùa mười ngón tay vào trong vuốt nhẹ rũ rũ cho từng lọn tóc bung ra sưởi nắng. Chỉ tội nghiệp cho mấy cánh hoa bị tôi ngắt rụng tơi tả dưới chân. Hàng rào này tôi và Chung trồng hồi hai đứa còn học lớp tám.

Hai đứa đèo nhau trên chiếc xe đạp Trung Quốc vô vườn của người ta chặt trộm cây. Loay hoay thế nào mà tôi lại phập một nhát ngay vào ngón tay chảy máu sơ sơ nhưng vẫn nhăn nhó dữ. Chung đỏ hoe cả mắt xé vội chiếc khăn tay băng bó cho tôi cẩn thận. Mảnh khăn đó đến nay tôi vẫn còn giữ. Hôm trồng hàng rào dâm bụt Chung còn bảo mai mốt kiếm dây tơ hồng thả lên trên cho đẹp. Với lại trồng dâm bụt không thôi thì cô đơn quá! Ấy vậy mà lâu lắm rồi chúng tôi vẫn chưa kiếm đâu ra dây tơ hồng. Còn tôi bây giờ vẫn là một tên lông bông tối ngày lén lút bên bờ rào.

Chung học hết lớp mười một rồi nghỉ về nhà phụ gia đình lo coi sóc tiệm may ở thị xã. Chẳng mấy khi chúng tôi gặp nhau. Chỉ trừ những lúc nàng hong tóc là tôi có cơ hội nhìn trộm từ xa. Duy có một lần tôi được ngồi cạnh nàng. Đó là lần nàng đi qua lối trống của hàng rào sang nhà tôi. Nàng có vẻ vui lắm. Hai chúng tôi ngồi trên chiếc ghế đá sát hè. Nàng sôi nổi:

- Văn nè mai Chung đi rồi đó!

- Đi đâu? - Tôi ngỡ ngàng.

- Chung lên Sài Gòn học uốn tóc với cô Chín. Mà Văn nè ở nhà nhớ chăm sóc hàng dâm bụt đó nghen. Với lại đừng có nhìn ngang liếc dọc cô nào Chung mà hay được là biết tay - nàng véo vào hông tôi một cái đau điếng.

- Chung đi rồi thì Văn đâu còn ai để mà nhìn ngang liếc dọc có chăng là với hàng dâm bụt.

Tôi thẫn thờ như hồn vía đã bị cái nhéo vừa rồi của nàng rứt đi mất. Bỗng nhiên nàng ghé sát vào mặt tôi đánh chụt một cái rồi chạy biến về nhà. Luôn từ bữa đó nàng đi không còn nhắn gởi gì nữa. Nàng vừa đi xong mẹ tôi gọi tôi lại và bảo:

- Mẹ thấy hết rồi con ạ! Mày nên chấm dứt đi là vừa. Đàn ông con trai gì mà yếu đuối. Để cho nó hôn mà chẳng có phản ứng gì hết. Nó đi là đi luôn đó!

Tôi ậm ừ qua loa. Nói gì bây giờ? Tôi biết mẹ không hài lòng về cô con gái đã hớp hồn con trai mình nhưng mẹ là người kín đáo không muốn can thiệp vào chuyện tình cảm riêng của tôi mà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở. Đối với mẹ thì cô gái nào tôi ưng là mẹ gật gù rồi thầm để ý. Chung cũng chưa bao giờ làm mẹ phật ý nhưng cũng chưa bao giờ làm mẹ hài lòng cả. Chỉ vì nàng hay cười. Khuôn mẫu các cô gái của mẹ là phải thùy mị đoan trang nói năng giữ ý. Nhất là khi cười đừng bao giờ hở mười cái răng cho người ta đếm. Cười mà nhắm rịt mắt lại không khéo đi đâm vào cây u đầu.

Tôi cà rịch cà tang với mấy năm sinh viên của mình rốt cục cũng chỉ về nhà ngồi đồng trong tiệm hớt tóc đầu hẻm. Mẹ lắc đầu an ủi:

- Mày không có số công danh sự nghiệp thôi thì cứ an phận với nghề hớt tóc thiếu chi cách vào đời đừng nản. Chớ như cha với mẹ mày chỉ có hai bàn tay trắng cũng lo được cho con cái tới giờ đó sao?

Tôi chỉ còn biết cúi đầu vâng lời vì biết ngoài miệng nói vậy chớ trong lòng mẹ buồn lắm. Bao nhiêu kỳ vọng đặt vào đứa con trai út trong nhà. Mẹ gồng gánh sớm khuya với đôi vai gầy guộc chỉ ước mong sao cho con cái đổi đời chớ đâu có muốn tôi ngồi ở cái tiệm hớt tóc này.

Chung về thăm nhà đúng một lần. Nàng vẫn vậy! Nghĩa là nguyên vẹn cả nụ cười và ánh mắt. Tôi thì luống cuống đụng rơi cả tông-đơ đang để trên bàn chuẩn bị hớt tóc cho khách. Nàng bảo:

- Văn làm gì mà run dữ vậy? Bộ Chung coi giống cọp lắm sao?

- Không tại Văn mừng quá!

Tôi chỉ nói được có thế. Ông khách hình như sốt ruột nên cứ giục cuối cùng đợi không được ổng hẹn chiều đến hớt. Ông ta đi ra. Chung nhìn theo cười tủm tỉm:

- Văn hớt khéo quá đến nỗi người ta bỏ đi rồi kìa.

Ngày hôm ấy tôi tạm nghỉ hớt tóc về nhà giục mẹ nấu nồi chè đậu trắng khoai môn. Mẹ tôi ngạc nhiên:

-Món này có khi nào mày ăn đâu?

Rồi mẹ tình cờ nhìn qua hàng rào thấy Chung. Mẹ lại thở dài:

- Ờ mà con Chung nó thích!

Chung nếm miếng chè rồi tấm tắc khen ngon. Mẹ tôi thì cầm muỗng khuấy khuấy mà chưa chịu ăn. Tôi bèn giải tỏa không khí bằng một câu hết sức...tầm thường:

- Mẹ Văn nấu chè ngon nhứt xóm đó nghen. Phải không mẹ?

Chung múc thêm chén nữa nàng nhã nhặn:

- Mai mốt con phải học cách nấu chè của dì Hai mới được để Văn còn khen con nữa!

- Chè này không khó nấu nhưng không phải ai học cũng được. Đậu nếp thì không kén nhưng khoai môn phải lựa kỹ sơ ý mà lựa nhằm khoai sượng là hư hết nồi chè!

Sau câu nói đầy ẩn ý mẹ tôi đặt chén xuống rồi dọn dẹp ra sau để mặc hai chúng tôi ở lại. Chung nhìn tôi và lại cười:

- Nếu vậy thì Chung càng nhất định phải học!

- Nhưng chắc mẹ không truyền nghề cho người ngoài đâu!

- Chung xin mẹ về làm dâu thì được. Có gì mà khó!

Chung nửa đùa nửa thật. Không biết lúc đó do cao hứng hay vì mấy chén chè của mẹ tôi mà giọng nàng cứ ngọt lịm và dẻo như mấy miếng khoai môn. Nàng về rồi tôi mới chợt thấy mẹ cầm miếng giẻ rửa chén và rồi lại lắc đầu.

( Ảnh: HOÀNG TUẤN )

- Văn định cưới Chung thật à? Thế thì may mắn quá!

Giọng nàng có vẻ giễu cợt sau khi mẹ tôi sang ngỏ lời với mẹ nàng.

- Vậy Văn có nuôi nổi Chung không?

Rồi nàng phá lên cười cười đến nỗi chảy nước mắt. Lần này thì tự ái của thằng đàn ông trong tôi chợt vùng dậy. Tôi đỏ mặt đứng lên ra về nhưng Chung đã kéo tôi ngồi xuống. Nàng xuống giọng:

- Chung đùa đấy! Chứ mẹ đã đồng ý thì Chung cũng theo ý mẹ. Lần này Chung về là vì nhớ Văn Văn có tin không?

Nàng cứ nói như một diễn viên đang vào vai một cách say sưa nhập vai đến nỗi quên cả người bạn diễn. Còn tôi thì cũng dịu dịu được đôi chút song những lời nàng nói vẫn còn làm tôi ngờ vực lắm.

Sau ngày mẹ tôi sang nhà mẹ Chung về mẹ bảo tôi ngồi bên cạnh và nói rất nhiều. Từ đó tới giờ đây là lần đầu tiên mẹ không hài lòng ra mặt và nói ra tất cả những suy nghĩ trong lòng:

- Cưới vợ cho mày mà tao cứ lo như sắp rước phải ma về. Mày quên mất bà già này rồi hả con? Xóm này hết gái rồi sao cứ phải lấy nó mới được?

Có lẽ nàng cũng nghe hết nên tối đó nàng bảo tôi:

- Hay là Văn đừng cưới Chung mà cưới cô gái khác ấy! Cưới Chung mẹ Văn sẽ buồn lắm!

- Đâu có được! Tôi giãy nãy - mẹ nói là nói vậy chứ mẹ thương Văn lắm. Còn Chung đừng có buồn mẹ không có ác cảm gì với Chung đâu!

Chung cười buồn. Lần đầu tiên tôi thấy nàng buồn như vậy còn tôi thì náo nức lắm muốn mau đến ngày tôi và Chung cầm tay nhau ra mắt họ hàng. Tôi sẽ sắm cho nàng một bộ váy cưới màu hồng mà đứng bên hàng rào dâm bụt để chụp hình. Nụ cười của nàng lúc ấy chắc sẽ rạng rỡ biết bao.

Cuối cùng Chung đã về làm dâu nhà tôi - làm vợ anh thợ hớt tóc quèn ở đầu hẻm. Mẹ tôi cũng không phải là một bà mẹ chồng khó tính bắt bẻ con dâu những điều vụn vặt thường ngày nhưng cũng không thể tránh khỏi một vài chuyện không vừa lòng. Đó cũng dễ hiểu vì Chung mới về nhà tôi chưa quen hết những lề thói trong nhà và mẹ tôi cũng chưa quen sống với người lạ cho dù đó là con dâu.

- Anh Văn nè! (đến bây giờ nàng vẫn gọi tôi bằng tên theo thói quen) mình sắp có con rồi!

Nàng nói với tôi điều ấy bằng giọng vừa thẹn thùng vừa hồi hộp. Đôi mắt của nàng bây giờ mới đẹp làm sao - đôi mắt của một người sắp được làm mẹ. Tôi mừng rỡ bế ngang hông nàng định xoay vòng vòng. Mẹ tôi ngồi đan len ở ngoài nghe thấy chuyện vội vàng chạy ngay vào phòng:

- Mày không được xoay nó như thế! Thằng bé ở trong ấy chóng mặt thì biết làm thế nào?

Tôi ngượng ngùng đặt nàng xuống. Chung lại phá lên cười. Mẹ tôi cuống cuồng bịt miệng con dâu lại:

- Con cười đến khi nào thằng bé lọt ra ngoài luôn à? Không thể nín được hay sao?

Gắng gượng lắm nàng mới nén lại được giọng nũng nịu trong khi mẹ tôi xoa mãi cái bụng của con dâu.

- Mẹ ơi mẹ tài thế! Mới có ba tuần đã biết là con trai rồi!

Mẹ tôi lườm nàng một cái:

- Miệng với mồm chẳng sửa được chút nào. Có cháu trai cho bà nội bồng mới sướng!

Nói xong mẹ tôi đi ra khỏi phòng mà không quên dặn lại:

- Đừng có đi siêu âm nghe chưa? Mẹ biết chắc là con trai rồi!

oOo

- Con bé giống hệt bà nội. Từ đôi mày mi mắt sóng mũi!

Ấy là mẹ tôi bảo thế. Chung cũng gật đầu bảo giống. Chắc là giống thật vì mẹ tôi và nàng đã vào một phe còn tôi thuộc thiểu số. Tiên đoán của mẹ tôi về thằng cháu trai vậy mà không đúng. Thế nhưng sau khi ở bệnh viện phụ sản ra mẹ tôi lại nói:

- Mày thấy chưa? Mẹ đã nói con gái là con gái có sai đâu!

Tôi tủm tỉm cười mà không nói.

- Mẹ ơi! Lúc trước mẹ nói là con trai kia mà! Chung trùm đầu kín mít bằng cái khăn lông nói chen vào.

- Mẹ nói hồi nào? Cái con nhỏ này. Mới sanh đừng có nói nhiều nhất là cười đó nghe chưa?

Nói rồi mẹ chồng với con dâu cứ thầm thì to nhỏ với nhau để mặc tôi với đùm đề giỏ quần áo phích nước; cái xách tay cái đeo cổ lót tót theo sau.

oOo

Con bé đang bú nhưng chốc chốc lại nhả núm vú ra cười toe toét. Mẹ tôi từ lúc có cháu nội cứ khen hoài:

- Con nhỏ cười có duyên lúm đồng tiền này môi trái tim đỏ au này. Sao giống bà nội hồi xưa quá chừng!

Riêng tôi lại thấy con bé giống Chung nhất là ở nụ cười. Mẹ ơi! Sao nàng cười mẹ bảo là đa tình còn cháu nội cười thì mẹ bảo là có duyên. Cùng một nụ cười mà mẹ?

Chung khẽ hôn lên gò má con bé mẹ tôi lại xua tay:

-  Đừng đừng! Coi chừng sệ má cháu nội của mẹ bây giờ! 


L.M.N

         

More...