Một khúc xuân quê nhà

By Gia đình Áo trắng

alt

* PHAN ANH TUẤN

Một khúc xuân quê nhà

Nhoẻn miệng cười khúc khích gửi mùa xuân
Đêm nằm mộng choàng vai em xuống phố
Đường rất đông có còn chỗ tình nhân?
Người khách lạ hỏi tìm ngôi chùa cổ.

Trời rét lạnh sương ướt đầy giao lộ
Em khoan thai đủng đỉnh bước lên đồi
Tay trong tay - cùng xe ngựa sóng đôi
Mắt trong vắt - giấu tiếng cười bối rối.

Ở Phan Rí buổi chiều qua rất vội
Thoáng lơ đễnh ngó nghiêng là đã tối
Thế mà xuân chấp chới đến đầu thôn
Chở hoa trái từ quê vào buổi sớm.

Đường ra biển qua Xóm Rùng mận đỏ
Trái tươi non làm ngọt lịm bờ môi
Mận bây giờ cây chết héo cành khô
Biển xâm thực nên đất bồi - đất lở.

Xuân đến rồi xanh ngắt những đồng khô
Nắng lan tỏa vào từng nhà ấm cúng
Xin một phút được làm cây hồng nhỏ
Góp cho đời chút sắc đỏ non tơ.

P.A.T

More...

Thương tiếc TRẦN LÂM HOA VINH

By Gia đình Áo trắng

  Trần Hùng Sơn bút danh Trần Lâm Hoa Vinh sinh năm 1974- nguyên phóng viên Tạp chí Pháp lý Văn phòng Nha Trang- sau một thời gian bệnh nặng đã ra đi vào lúc 19 giờ 5 phút ngày 21/9 (tức 14 tháng 8 âm lịch). Sơn cùng lứa sinh viên Đại học Đà Lạt với Lê Văn Tiến Ngô Liêm Khoan Quân Thiên Kim Nguyễn Vĩnh Nguyên Đặng Quốc Minh Dương La Văn Tuân...Làm thơ viết truyện in trên một số báo tạp chí. Giờ đây Sơn đã yên nghỉ nơi quê nhà xã Eadar huyện Eakar tỉnh Đắc Lắc bên mẹ hiền thương yêu của mình.


 

Trăng lên đầu non

Sơn về bên Mẹ


         1.Xe lên đèo Phượng Hoàng lúc 7 giờ tối. Đêm trung thu vầng trăng treo trên đỉnh núi vằng vặc tỏa xuống. Lâu lắm tôi mới được thấy trăng tỏ đến thế. Ánh trăng chênh chao theo từng khúc cua. Bên này là vực thẳm sâu hút bảng lảng sương. Bên kia là vách núi phất phơ mấy đám lau thưa. Vầng trăng treo trên đầu non như ánh mắt mẹ nhìn Sơn dịu dàng. Sơn đã về bên mẹ chẳng còn phải vướng bận chuyện đời để mà than: "Tôi đi đấm đá cái nghèo/Gửi về cho mẹ những chiều bão giông" nữa.

2.Đêm mười bốn vừa chở vợ con đi xem rước đèn trung thu tấp vào quán nước thì Tiến nhắn tin. Rồi Khoan gọi. Anh Chuân được gia đình báo tin Sơn mất lúc 7 giờ 5 phút tối và báo cho anh em. Vợ tôi giục: "Anh lo công việc nhanh rồi lên trên ấy". Bàng hoàng quá! Chẳng thể hiểu sao cái bệnh xơ gan mà kéo bạn tôi đi mau thế. Gần hai tháng trước Sơn nhắn tin bảo mình về nhà chữa bệnh cái bụng nó cứ âm ỉ đau. Tôi lần lữa chưa đi thăm. Không ngờ...

Làm sao mà ngờ được hở Sơn?! Mới ba sáu tuổi Tây ba bảy tuổi ta. Quãng đường phía trước còn dằng dặc sao nỡ vội rẽ ngang?

3.Tôi cứ mường tượng một ngày anh em tíu tít rủ nhau đi ăn đám cưới bạn. Nhưng những tin nhắn những cuộc điện thoại lúc này cứ lạnh lùng. Trước mặt tôi là di ảnh. Phía sau là Sơn. Tiếng kèn nỉ non giọt đàn bầu nấc sương khuya nghèn nghẹn. Mẹ đã hóa trăng vàng mấy năm trước cha già ngồi đây ngậm ngùi đọc những dòng thơ mẹ gửi Sơn hồi còn sinh viên hơn hai trăm câu lục bát được làm trong một đêm mưa gió mịt mùng thương đứa con xa. Đây là chị là ba đứa em. Ngậm ngùi từng đoạn hồi ức. Khoan lên hồi chiều rồi lại vội về vì công việc chẳng thể ở lâu hơn với bạn.

4.Anh Hưởng và tôi đi tìm quán rượu. Một ly cho Sơn.

Nhớ những ngày Đà Lạt anh em quây quần uống rượu đọc thơ. Thời sinh viên say văn chương đến mê sảng. Những con thiêu thân lao vào ánh đèn ảo vọng ngỡ mình là ngọn thông vi vút reo đời ngạo nghễ.

Sơn viết truyện và làm thơ. Cái bút danh Trần Lâm Hoa Vinh ngồ ngộ mang những nét hảo hán Lương Sơn Bạc đã được in trên Kiến thức ngày nay hay Tuổi trẻ chủ nhật. Truyện Sơn viết thực như trước mắt lạnh lùng và sắc lẻm đã từng được tặng thưởng vào chung khảo một cuộc thi. Thơ Sơn làm tự nhiên như như nói thế mà lọt tai những gã bạn văn gàn dở luôn cho mình là nhất: "Nếu một ngày anh không nghĩ yêu em/Thì làm gì có thơ tình để đọc". Có lần thầy bảo: "Chú nó mà có một cục vàng bằng cục gạch chỉ ăn và viết sướng hỷ".

Sơn không có vàng xuống Nha Trang làm báo kiếm cơm. Văn chương thưa dần chỉ lai rai nhưng đọc thì vẫn rặt giọng tự nhiên mà lạnh sắc ấy: "Hoa dự án nở trên đường quy hoạch/Đất cằn khô màu mỡ những mặt người".

Phải chăng là vô tình cuối tháng 7 vừa qua Sơn mail cho Phú gần chục bài thơ cả cũ cả mới tiêu đề gửi là "Mùa thu" với bài đầu tiên là "Cuối cùng cho một mùa thu"(?!). Thời gian và hồn quê đượm trong thơ Sơn mờ mờ cổ tích nhập nhòe hiện tại. Như Sơn giữa cuộc đời này.

Anh Hưởng nói với tôi để mình gom lại rồi tính.

5.Mười năm trước Sơn đã mong: Bao giờ cho đến tháng mười/Để em nghiêng nắng xuống đời ta đây...Thu này Sơn ngậm ngùi: Cuối cùng cho một mùa thu/Ngẩn ngơ bóng lá xa mù em đi...Anh Hưởng chỉ tôi một cô gái đang ngồi khóc bên vệ đường hoa tím trên đường vào chỗ Sơn nằm.

Dầu sao như thế cũng là thanh thản phải không Sơn?


                 Phan Thiết 25/9/2010
                   
LA VĂN TUÂN


 

* Thơ TRẦN LÂM HOA VINH


Rơm


Hóa thân từ màu xanh của lúa

Dệt tinh khôi những cánh đồng tuổi thơ

Rơm hiến dâng kiệt sức

Lại trở về với góc bếp nhà ta

Thắp sáng lên gương mặt của bà một thời no đ&oac