Chị em thú nhún (t.t)

alt

HẢI MIÊN

Chị em thú nhún

( Tiếp theo )

 Hồi ấy thế mà vui vui biết bao nhiêu.

Tôi nghĩ độ ấy chị Thủy vì chiều tôi mà tham gia vào cái trò “đi Phú Mỹ Hưng săn chồng đại gia lấy tiền nâng cao vị thế mua đồ LV” chứ những trò như thế không hợp với tạng chị. Chị thành tâm thành ý muốn tìm một người đàn ông. Đàn ông cho ra đàn ông. Để sưởi ấm cái buồng tim gan lúc nào cũng như rỗng ra lạnh ngắt của chị một người đàn bà ra đàn bà. Thế nên lần ấy khi đến phần “tự bạch” của tôi tôi nhìn vào mắt đại gia cười duyên bảo: “Em thích tiền và đàn ông. Đặc biệt là thích đàn ông có tiền” thì chị nghiêm túc bảo tôi thôi dẹp cái trò đi Phú Mỹ Hưng mỗi cuối tuần đi tao bắt đầu thấy nó vô bổ rồi. Lại còn nhảm nữa. Để thời gian ấy mà đi chợ nấu ăn cho nó có sức khỏe để còn làm thú nhún được dài lâu. Tôi đồng ý với chị nhưng cuối tuần lại vẫn cứ thích đi Phú Mỹ Hưng nó như một thứ “xứ sở thần tiên” đột ngột trồi lên giữa cái nước Việt Nam lầm lụi hỗn độn này mà tôi thì dạo ấy đang rất mê làm Alice. Chẳng bao giờ chị cưỡng được tôi nên cuối tuần lại lạch tạch cho xe nổ máy chở tôi xuống “xứ sở thần tiên”. Cho đến hôm chị xô ghế đứng dậy chửi thẳng vào mặt một tiểu gia có bố hành nghề buôn lậu gỗ và đồ Hi-tech rằng: “Đừng vì trong bản thân mình không xuất hiện những tình cảm cao đẹp mà cho rằng những tình cảm cao đẹp được bộc lộ nơi người khác là hàng giả cả!” thì tôi thấy phải dừng thật nơi này không có chỗ cho những người như Thủy và tôi. Chúng tôi không thích hợp với những cuộc đi “săn” kiểu như thế này dù có là đi với mục đích kiếm chồng hay đi với mục đích tiêu khiển.

Đợt tôi và chị cùng một nhóm sinh viên nhạc viện làm thú nhún cho chương trình hòa nhạc “K. Symphony” một nữ ca sĩ hát nhạc teen pop có đại gia bỏ ra một lúc 3 tỷ bạc làm chương trình này để biểu diễn và ghi hình (mà toàn hát nhép cả) nhắm nhe đổi chiếu lên hạng kiếm cho mình một suất Diva thì đang bè ê ê a a mà tôi thấy nước mắt chị ứa ra từng giọt từng giọt thi nhau lăn xuống long lanh như ngọc. May mà bao nhiêu đèn đuốc thi nhau đánh hết về phía ca sĩ chúng tôi đứng bên góc sân khấu mờ mờ tỏ tỏ nên không ai biết ai hay. Cuối buổi ấy chị bảo: “Tao chính thức bỏ nghề”.

Hôm tiễn chị theo chồng về cao nguyên làm trang trại một anh tài xế to-cao-đen-hôi lái xe container tuyến Bắc - Nam tôi buồn như đi đưa đám ma. Đưa chân chị đi đến đâu nước mắt tôi rơi đến đó. Chị vừa khóc vừa cười ôm lấy tôi dỗ dành lẩy thơ Nguyễn Bính: “Gái lớn ai không phải lấy chồng/ Can gì mà khóc nín đi không”.

*********************

Đận tôi khăn gói nhảy tàu lên thăm chị đi đến cổng nhà thì người đã đỏ mù đất bụi bazan một con chó vàng to cao nhảy ra sủa dữ dội kinh khiếp nhe răng trắng ởn dọa cắn tôi mấy lượt thì mới thấy chị tất tưởi chạy ra. Chị buông liềm nhào đến ôm lấy tôi vật cái uỳnh ra giữa đám cỏ ngắm nghía sờ nắn chân tay mặt mũi xót xa: “Mày gầy đi đấy. Đuôi mắt đã có vết rạn rồi này. Mày mới có hai lăm thôi đấy nhớ không tiểu yêu nghiện cười” (lạ lùng là vắng chị tôi bớt cười đi nhiều. Cũng chẳng hiểu tại sao). Tôi cố tìm mối liên hệ của một thú nhún ngày xưa với người đàn bà một con đang đứng trước mặt mình đây. Chị béo ra khỏe mạnh da thịt đỏ au au má hồng rực môi thắm như thoa son. Chỉ khi nhìn vào mắt chị thì thấy một nỗi gì vương vất như nỗi nhớ thị thành nỗi nhớ hát ca. Lúc sắp tới giờ nấu cơm tối chồng chị (Trông ông ấy như thổ phỉ ấy nhỉ? Khiếp râu tóc kinh quá. Tôi ghé vào tai chị nói nhỏ chị gật gật cười cười) quát bảo con bé bốn tuổi: “Lan mày dẫn cô lên đồi sim sau nhà chơi nhớ mang theo cái túi cho cô đựng sim chín. Mặt trời xuống núi thì dẫn cô về nghe không? Ăn vừa thôi kẻo đau bụng chết đấy.”

Hai cô cháu lúc thúc lên đồi. Bạt ngàn sim. Sim chín béo kềnh tím sẫm. Cô cháu ăn đến tức bụng ợ lên nghe toàn mùi sim chín còn thè lưỡi ra thi xem lưỡi ai tím hơn. Đến khi xuống đồi chưa về đến ngõ đã nghe mùi sả mùi riềng thơm điếc mũi. Rửa tay chân mặt mũi xong vừa ngồi xuống chiếu đã thấy anh bưng lên một mâm đầy tú ụ xoa tay vừa cười vừa nói: “Cô là khách quý nhất của vợ chồng tôi vượt suối băng đèo đến cái xó xỉnh hang hốc này chợ thì xa nhà không có gì thôi thì cô dùng tạm bữa cỗ thịt chó này bảy món đầy đủ không thiếu món nào thử xem tài nấu của tôi có vừa miệng cô không.” Nghe anh nói tôi giật mình nhìn quanh quất thì không thấy con vàng to cao dữ tợn lúc nãy đâu nữa rụng rời cả người. Trời ơi nó mới sủa ông ổng dọa cắn dọa giết tôi đây mà nhoằng một phát đã ra nông nỗi này sao tôi lên đồi chơi mới hơn tiếng đồng hồ chứ mấy! Bàng hoàng nhìn sang chị chị ôm bụng cười đấm thùi thụi vào lưng chồng bảo tôi: “Thôi cầm đũa đi. Mày đã lạc vào nhà thổ phỉ rồi còn sợ gì nữa. Ông này trời can cũng có được đâu. Một tay ông ấy làm cả đấy tao chả động vào tí nào đâu”. Tôi để ý thấy chị rất hay cười cười suốt. “Tiểu yêu nghiện cười” là chị mới đúng. 

Ở chơi đến thứ Năm tôi về lại thành phố mấy đêm cuối tuần còn chạy show. Trông chị bi lụy quá tôi trêu: “Thế nào làm thú nhún cho chồng và làm thú nhún cho ca sĩ cái nào thích hơn?” Chị thụi vào lưng tôi hai má đỏ ửng xúi dại: “Yêu đi mày ạ. Mày đừng sống lạnh như thế nữa. Họ làm mình khổ thật nhưng không có đàn ông thì không hạnh phúc được đâu. Lúc lấy anh ấy là tao uất quá làm liều nhưng bây giờ lại rất hài lòng. Mày xem con bé nhà tao giống bố như tạc khỏe mạnh khôn ngoan. Nhìn thôi đã thấy sướng”.

 

********************

 

Rồi chị Thủy cũng về thành phố tự bắt xe ôm tìm đến nhà tôi.

Vừa đến cửa chị đưa mắt nhìn khắp lượt thấy nhà tôi trống huơ chơ vơ mỗi cái bàn Nhật với cái tivi. Nhà tôi thuê không mua sắm đồ đạc nhiều cũng chả có tiền mà bày vẽ. Chị vứt cái túi rồi sồng sộc chạy lên gác. Tôi phải gọi giật lại:

- Chị đi đâu đấy?

- Chị phải coi mày ăn ở thế nào chứ trống huơ thế này...

Trên gác là cả thế giới của tôi là mật thất của tôi chốn ẩn náu của tôi tôi chẳng cho ai lên đấy bao giờ. Khi đuổi kịp thì chị đã lên được đến nơi.

- Trời ơi toàn sách là sách thế này à!?

Chị đứng ngẩn ngơ trước hai dãy giá sách chất hàng hai hàng ba oằn mình cõng vác. Dưới sàn gỗ sách mua về chưa kịp xem chưa kịp phân loại hoặc đang đọc dở tôi bày ra la liệt ngổn ngang. Đĩa nhạc đĩa phim tôi cứ dựng dọc theo bức vách hàng ngang dãy dọc như người ta bày hàng ngoài sạp. Ở một mình làm thánh nhân không ai khen làm giặc không ai cản.

- Mày đọc sách nhiều thế mà ăn nói như một con vô học ấy hở?

- Tri thức không thể thay đổi con người. Bản chất em vô học. Mà em cũng chả muốn làm người có học. Ngày nốc cho lắm chữ vào đêm đi làm thú nhún chỉ làm mình đau khổ thêm.

Không hiểu sao khi nói đến ba chữ “đau khổ thêm” thì nước mắt tôi trào ra giọng nghẹn lại. Chị ôm ngang lưng tôi vỗ vỗ. Rồi chị khóc trước...

- Vứt hết đi em về trên ấy sống với chị. Giữa đất giữa trời em tha hồ hát.

Tôi lắc đầu:

- Đã lỡ sinh ra là thiêu thân thì phải được chết trong ánh sáng chị cứ để cho nó được chết với ánh sáng.

Sau đấy chị đặt thêm cho tôi cái tên mới “tiểu yêu nghiện chữ” bên cạnh cái “tiểu yêu nghiện cười” đã có từ trước.

Đi ngang bàn viết nhìn vào cuốn sổ để mở của tôi chị hỏi:

- Viết ca khúc đấy à? Với ghi ta à?

Chị ngân nga xướng âm rồi bảo:

- Được đấy. Copy cho tao một bản về trên ấy hát cho chồng con tao nghe. À mày có tin là bò cũng biết nghe nhạc không? Sáng ấy tao dậy sớm quét sân như mọi bữa ngứa cổ hát hết bài này đến bài khác âm nhạc trút hết vào tai hai con bò. Có con bò đực điên lắm ngoài lão to cao đen hôi nhà tao ra không ai đụng được vào nó. Thế mà sáng ấy ông ấy dắt nó đi ngang nó lại cọ cọ mõm vào người tao. Từ đấy nó chuyển sang thân thiện với tao mới ác. Tao cũng động lòng sáng ra quét sân hay hát cho nó nghe luyện thanh luôn thể.

Tôi cười lăn ra ai đời ở thành phố người không cho mình cơ hội để hát thì giờ lên núi hát cho bò nghe phản lại thành ngữ “đàn gảy tai trâu”. Sỉ nhục đồng loại thế. Tôi bảo:

- Thế là âm nhạc đánh thức nhân tính đấy âm nhạc phóng nhiễm nhân tính đấy bà ạ. Chị mà cứ làm như thế thì đám bò ấy thành bò điên.

Đi ngang lọ cúc đại đóa tôi cắm trong chiếc bình gốm da lươn trên bàn chị thắc mắc:

- Hoa còn tươi rờ rỡ thế mà sao lá đã héo rồi? Hay cạn nước rồi?

Chị thò ngón tay vào lọ hoa đo nước tôi chỉ kịp kêu lên “Thối lắm đấy” thì chị đã đưa lên mũi ngửi. Ngửi xong mặt nhăn như khỉ lau vội lau vàng ngón tay vào giẻ rồi lại ngửi rồi lại lau miết đến mòn da tay. Lại thắc mắc tiếp:

- Sao chân nó cắm trong nước thối thế mà hoa lại tươi đẹp thế hả mày?

Bà này hơn tôi năm tuổi mà như tôi hơn bà năm tuổi. Cái gì chị cũng là người thắc mắc và tôi cũng là người giải đáp:

- Nước nào thối. Hoa cúc làm cho nước thối đấy. Nó phải dồn hết cái thối xuống chân truyền vào nước thì phía trên hoa mới thơm mới đẹp mới tươi rờ rỡ như thế được.

- Ừ nhỉ...

Chị nói như người ngẩn ngơ thần mặt ra nghĩ ngợi.

Tối ấy nằm ôm ngang lưng tôi hai chị em cứ to nhỏ rầm rì mười lần bảo: “Thôi ngủ. Lần này ngủ thật nhé cấm đứa nào nói nữa” nhưng đến ba giờ sáng vẫn cứ rầm rì mắt cay như xát cát giọng khàn đi. Vẫn nói.

- Nói nghiêm túc tao nghe mày định thế nào chứ cứ như thế này mãi mà được à?

- Không định nữa mà em đã làm rồi. Thủy xa em lâu quá nên không biết. Em vẫn cứ làm thú nhún bây giờ thú nhún đắt show tháng em cũng kiếm được mươi mười lăm triệu. Thời gian của em em tự sáng tác em tự phối bài em hát em thu đĩa em phát hành. Em hoạt động kiểu như nghệ sĩ underground ấy. Người nghe của em không nhiều khoảng độ năm nghìn nhưng họ là những người biết nghe thực sự họ kén chọn và luôn tìm kiếm những giọng hát mới lạ hợp với thẩm mỹ âm nhạc của họ. Em không cần đầu tư nhiều vào hình thức hình ảnh chỉ chủ yếu đầu tư vào âm nhạc và âm thanh nên chi phí không cao quá. Em đang làm cái thứ ba đấy định là bảy bài thôi được ba bài hoàn chỉnh rồi. Em gắng cứ một vài năm ra một đĩa. Làm để thỏa mãn mình trước nhất.

Chị ôm chầm lấy tôi đập vào mông tôi đen đét chửi: “Con chó! Thế mà bây giờ mới chịu nói. Mở ngay một đĩa cho tao nghe xem có ra cái gì không”. Tôi biết là chị mừng lắm vui lắm. Hăng lên chị bảo: “Cứ làm đi. Thiếu tiền tao cho. Tao có tiền đấy”. Hỏi được bao nhiêu chị khoe: “Hai trăm hai trăm triệu gửi trong ngân hàng. Tiền lão nhà tao giải nghệ bán cái xe container ông ấy vẫn chạy chủ lấy một nửa chia cho ông ấy một nửa”. Tôi cười bảo ai lại lấy tiền của chồng đưa cho bạn làm đĩa bao giờ. Tiền của anh ấy là tiền mồ hôi nước mắt thứ em làm ra là thứ phù phiếm xa xỉ. Chị nói: “Ông ấy thương tao lắm bảo gì cũng nghe có gì cũng cho tao hết cả. Chuyện tiền chị nói thật đấy. Mày đang hát cho cả phần của chị mày đang sống cho cả phần của chị nữa đấy biết không!?” Tôi lặng đi chẳng biết nói gì. Chị cũng im lặng thở đều. Tưởng đã ngủ rồi hóa ra một lúc lại nghe tiếng nói nói như nói một mình: “Người đời họ cứ chê trách thiêu thân bảo nó u mê ngu xuẩn chứ tao hâm mộ thiêu thân lắm nhất là cái loại thiêu thân như mày. Đâu phải kẻ nào cũng có đủ dũng khí để lao đầu vào ánh sáng nhỉ?”. 

H.M