Chị em thú nhún

alt

HẢI MIÊN

Chị em thú nhún

( Trich trong tập truyện ngắn “Visa”

- Giải ba cuộc thi “Văn học tuổi 20” lần 4 - 2010 )

 

Xong việc thì đã hơn bốn giờ chiều. Tôi và Thủy bước ngay ra khỏi khán phòng Nhà hát Thành phố bỏ lại đám chị em đủng đỉnh cò cưa.

Một luồng không khí khác òa vào người khi ra đến thềm nhà hát. Giữa mùa oi ả tự dưng lại có một buổi chiều râm mát gió phất phơ thổi khí trời êm mát như thế này. Thủy bâng quơ: “Trời đẹp thế. Chơi thì thích”.

Rồi cả hai cứ nấn ná ở đó trước cửa nhà hát trên bậc thềm cao nhất nhìn thiên hạ ngược xuôi trôi chảy dưới bốn ngả đường trong thoáng chốc ngắn ngủi thấy mình sung sướng hơn thiên hạ thơ thới thanh nhàn hơn thiên hạ và thấy thiên hạ quả thật vừa tất bật vừa dở hơi.

“Ối cái gì đỏ loét ở đằng kia!?”

Thủy kêu lên cùng lúc nắm nhoằng lấy tay tôi kéo theo ra góc trái nhà hát. Dưới sân một con bé non non đang ưỡn ngực cong mông tạo dáng cho một thằng nhiếp ảnh gia chĩa cái tê lê dài ngoằng vào. Trời đang mát và trang nghiêm thế mà tôi và Thủy phải phì cười. Đầm đỏ giày đỏ tất đỏ mũ đỏ găng tay đỏ tô son đỏ đỏ cùng một tông trông cô ta đỏ loét như quả cà chua chín nẫu muốn nhoe nhoét cả ra. Mà phải tội tóc thì nhuộm vàng râu ngô làm tôi nhớ đến truyện Cô gái tóc vàng hoe trồng cà chua và kể cho Thủy nghe. Thủy cười hơ hớ hơ vỡ toác cả buổi chiều thơ mộng.

Tôi bảo:

- Lại tạp chí thời trang T. thực hiện bộ ảnh cho mùa Noel đây.

- Sao mày biết?

- Tôi nhận lương biên tập thời trang của nó hai năm trời lại chả hiểu. Bà kiên nhẫn chờ thử giải quyết con quỷ đỏ này xong sẽ xuất hiện ngay con quỷ xanh xanh từ đỉnh đầu đến gót chân cho bà xem.

Lời thế mà thiêng! Tôi vừa nói dứt cửa chiếc xe Innova bật mở một cô gái xanh màu Noel bước ra theo chỉ đạo nghệ thuật của Stylish nửa con nửa thằng cô bé xanh lá bước thẳng đến đứng đâu lưng vào cô bé đỏ cà chua cả hai cong cớn nhìn lên trời môi dẩu ra như một lời chê trách hỗn xược hơn là một ám hiệu gợi tình.

- Chán nhỉ. Đời cũng lắm kẻ điên thế mà chả có gì thấy huyền bí cả.

Thủy lại bâng quơ mà tôi hình như không hiểu được lời Thủy. Chị nói cứ như trong quá khứ chính kẻ điên đã làm ra sự huyền bí còn bây giờ thì không được như thế nữa.

Rồi Thủy đi dắt xe tôi nhũng nhẳng đi theo.

Yên vị trên yên xe máy rồi Thủy không rồ ga vọt thẳng như thói quen mà hất mặt sang phía kho châu báu của bọn nhà giàu cửa hiệu Luis Vuitton xéo bên kia đường:

- Vào đấy mua sắm hay vọt thẳng?
- Về đi. Chờ lấy được chồng đã.

Hai chị em cười hi hi vui với trò kẻ tung người hứng của mình mà chả ai thực sự bận tâm đến LV hay đến chồng.

- Này xong việc rồi thì bọn nó đi đâu?

- Bọn nào?

- Bọn xanh đỏ lúc nãy ấy.

- Thì kéo nhau vào một nhà vệ sinh công cộng nào đấy thay quần áo tẩy trang rồi đi ăn. Ăn quà thôi. Thường nhất là ăn ốc. Ốc lề đường Nguyễn Thượng Hiền.

- Thế cũng giống bọn mình nhỉ. Nhưng nhàn hơn bọn mình. Chỉ việc ưỡn ẹo chả tốn hơi tốn sức cũng chả phải học hành.

- Ừ. Hôm nào trời nắng nóng 40 độ giữa trưa bà thử ra đứng chỗ lúc nãy ưỡn ẹo vài ba tiếng đồng hồ xem.

- Thế cũng chán nhỉ. Mà tao thấy đa phần đàn bà làm nghề chán dù có duyên hay vô duyên có tài hay bất tài.

- Tại đàn bà đấy chứ. Họ có làm gì cho nghề nghiệp tương lai của họ đâu có đầu tư vào giá trị bản thân đâu. Họ chỉ mải chạy theo đàn ông làm duyên làm dáng với giống ấy.

- Rồi bọn đàn ông lại lấy nghề nghiệp của chúng ra làm mồi nhử bọn đàn bà.

- Thì thế. Thế bây giờ chị quyết định thế nào đầu tư bản thân vào sự nghiệp hay vào đàn ông?

- Ừ... ừm... Vẫn cứ phải là đàn ông mày ạ. Nó làm mình đau khổ nhưng cũng làm mình hạnh phúc.

- Em thích nghề nghiệp hơn. Cùng lắm nó chỉ làm mình buồn. Còn đa phần nó làm mình thành đạt. Nó làm mình có tiền mình phong lưu.

- Nhưng chị thèm hơi ấm. Chị thèm tình thương. Tim gan chị lúc nào cũng như rỗng ra lạnh ngắt. Chị cần được sưởi ấm.

Khổ thân chị thế thì chị hết đường thoát rồi! Tôi than thầm.

- Này em bọn ca sĩ ấy sau lưng mình nó gọi chúng mình là thú nhún.

- Cũng đúng đấy chứ những đứa hát bè như chị em mình chen nhau trên sân khấu chỉ để đứng ê ê a a đu đưa lúc lắc thân người chẳng thú nhún là gì.

- Nhưng bọn nó dốt nát hơn mình bất tài hơn mình. Em xem...

Rồi chị kể ra một rổ tên thằng này với lại thằng này con nọ với lại con kia hát còn đớt đát không rõ lời lên không được xuống không được giọng mờ câm mờ tịt thều thào trong cuống họng tiếng không nghe gì mà gân cổ nổi to bằng cái bắp cày thế cũng thành trăng sao cả. Năng khiếu không có học hành cũng không. Còn mình thì có hết. Mà tại sao kẻ thành ca sĩ là nó mà kẻ làm thú nhún là mình hả tại sao?

Ngồi sau lưng chị nhưng nghe tiếng thì tôi biết chị sắp khóc rồi. Tôi vòng hai tay qua ôm eo chị áp má vào lưng chị. Chị khẽ gắt:

- Con quỷ buông tao ra! Thiên hạ lại tưởng les đấy.

- Kệ chứ. Thiên hạ chỉ biết mặt ca sĩ làm gì biết mặt thú nhún mà lo. Mở ngoặc: dù số lần thú nhún xuất hiện trên sân khấu còn nhiều hơn ca sĩ.

Chị vẫn không cười được với kiểu pha trò của tôi. Chị chưa hết uất về vụ thú nhún:

- Mà sao chị lại là thú nhún? Mà sao em lại là thú nhún? Mà sao tao với mày cam tâm mãi như thế được? Chúng mình thiếu cái gì cơ chứ?

- Thiếu tiền.

- ... ... ...

- Thôi chị ạ. Nó hát hai bài hai lăm năm mươi triệu mình bè hai bài năm mươi một trăm nghìn thì mình vẫn cứ là người mà. Đâu vàng đâu thau chúng nó biết cả đấy người trong giới biết cả đấy. Chỉ có đám khán giả đui mù điếc lác kia là không biết mà thôi. “Chuông vàng bỏ xó chĩnh đất kêu oang” thời nào chả có chuyện này. Đừng nhìn ngang nhìn dọc nữa. Cứ đường mình mình đi thôi.

- Chị chán quá mày à chị chán phát khóc được ấy. Chị không hão huyền được nữa không chờ đợi được nữa không tự an ủi động viên mình được nữa. Chị ước gì chị cắt cổ họng chị đi mà vẫn sống được. Lắm lúc chị muốn bỏ đi quách cái thành phố đui mù điếc lác này.

- Đi đâu?

- Đến nơi nào không có đểu cáng. Không có cảnh người ăn thịt người. Người hút tủy người. Người nhai xương người.

- Đi đâu... Đâu cũng thế cả. Chị cứ có tiền đi thật nhiều tiền rồi thì chị ở đâu cũng sung sướng cả cũng danh giá cả.

- Thật không?

- Em nghĩ là thật. Hãy nhìn bọn nhà giàu.

- Nhưng tao không muốn lấy chồng chỉ vì nó giàu. Nó giàu thì nó cũng coi mình như một món hàng mua được với giá hời thôi vừa mừng rỡ vừa khinh rẻ. Chị muốn lấy người quân tử có khí phách quang minh chính đại đầu đội trời chân đạp đất trong tim chỉ thờ hai chữ “tình” và “nghĩa”.

- Chị đang đọc truyện Tàu cho em nghe đấy hả? Thời buổi bây giờ mười con đi tìm người quân tử thì chín con lấy được ngụy quân tử con còn lại thành gái già.

- Khiếp quá! Mày ăn nói khiếp quá! Mà chị vẫn thắc mắc sao mày trẻ thế trẻ hơn chị cả năm tuổi đầu mà mày ăn nói lọc lõi như con ranh ấy? Mày học ở đâu ra?

Tôi thực tình có suy nghĩ nghiêm túc trong vài phút. Rồi trả lời chị:

- Em chả phải học ở đâu cả chị ạ cũng chẳng ai dạy em thế. Cái ấy nó ở trong máu em nó nằm trong lưỡi em trong mắt em trong não trạng của em. Em cứ mở miệng ra là nó tự động thế à. Em nanh nọc lắm nhỉ?

- Ừ nanh nọc. Nhưng mày đáng yêu lắm. Con trai mê mày chết thôi. Tao để ý thấy. Mày nhân hậu và trong trẻo. Mày chỉ giỏi xù lông nhím lên thôi. À đúng rồi mày là con nhím nhân hậu trong trẻo!

Tôi cười khúc khích thấy sung sướng. Còn bổ sung thêm:

- Lại còn hát hay nữa chứ. Lại còn làm thú nhún rất cừ.

Chị bật cười. Tôi cười vang khanh khách chả buồn nhìn thiên hạ xem nó nghĩ gì về mình. Tôi xúi chị:

- Chạy ra Phú Mỹ Hưng đi chị. Mình kiếm chồng đại gia. Đại gia ngoài ấy nhiều như lợn con thể nào cũng lùa được một thằng.

Chị yếu ớt:

- Nhưng chị muốn...

- Chị muốn lấy chồng quân tử trong tim chỉ thờ hai chữ “tình” và “nghĩa” em biết rồi. Nhưng trong khi chờ gặp được văn nhân thì mình cứ lấy tạm doanh nhân cái đã. Đi chị.

Thế là chị rồ ga lạch phạch chạy đi. Cái xe tay ga Đài Loan nhái xe Ý Piaggio này trông mẽ ngoài thì giống hệt mà lòng ruột thì tệ thế. Thảo nào giá chỉ bằng chưa đầy phần ba. Từ cái xe này phải rút kinh nghiệm trong việc săn chồng. Thời buổi này cái gì cũng giả được hết giả giống hệt. Lớ ngớ ăn phải một cú “giả đại gia” “giả thiếu gia” thì chỉ có nước cắn lưỡi.

Nghĩ sao nói vậy tôi truyền kinh nghiệm ngay cho Thủy. Chị nghe xong ngâm nga đọc thơ: “Thân em vừa trắng lại vừa tròn / Bảy nổi ba chìm với nước non / Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn / Mà em vẫn giữ tấm lòng son”

Tôi kêu ầm lên:

- Còn đọc thơ Hồ Xuân Hương! Thần tượng của em đấy. Bà đấy oách nhất thiên hạ. To cao lồng lộng. Đáng mặt đàn bà.

Chị chì chiết:

- Con này người bé tí mà khí phách muốn nuốt cả trăng sao. Thảo nào chả có thằng nào lọt được mắt mày. Rồi thành gái ế! Ế! Ế! Ế!

Tôi cười khanh khách cười ngặt nghẽo dụi mặt rũ đầu vào lưng Thủy mà cười. Chị gắt:

- Lại đến cơn cười rồi đấy. Cười suốt thôi. Mà có gì vui đâu chứ. Mày như con tiểu yêu ấy con tiểu yêu nghiện cười.

Tôi cố ngắt cơn trêu chị:

- Vâng vâng em tiểu yêu em là hồ ly tinh Anh Ninh của Bồ Tùng Linh. “Nàng cười mà không cần phải có căn nguyên không cần phải cố tình làm vẻ; một tấm thiên chân thuần khiết vô cùng.” Chị biết ai đang ca ngợi em đấy không? Mạc Ngôn tiên sinh đấy.

Chị bật cười. Thủy đã cười được rồi. Cười được thì cứ nên cười nhiều vào một chút Thủy ạ. Thủy thân yêu của em con thú nhún tội nghiệp của em...

*******************

Hai chị em được cái mặt mũi cũng dễ coi người ngợm cái nào cần thẳng là thẳng cái nào cần cong là cong ăn mặc tươm tất có phong cách nên vừa đặt mông ngồi xuống uống chưa được phần ba ly nước quả ép thì đã có ngay một đại gia mặc quần đùi tay dắt chó mon men lại hỏi: “Chỗ này có ai ngồi chưa thưa hai cô?”. Hai cô thẹn thùng lắc đầu. Tôi nhanh miệng hơn bảo: “Dạ cũng có nói là đến đấy. Nhưng mà đến đâu thì có Trời mới biết được. Anh và chihuahua cứ tự nhiên ngồi đi cho bọn em thêm phần danh giá nhỡ may anh ta có tới”.

Theo bản trích ngang lý lịch tự khai thì anh ta có nhà ở đây và công ty trong quận 1. Buôn sắt thép với bọn Nhật. “Khi khởi nghiệp tôi chỉ có nhoẻn một chỉ vàng trong tay”. A cái bài tay không gây dựng cơ đồ là bài ca truyền thống của hiệp hội doanh nhân toàn thế giới đây. Khi đã thành công rồi thì suốt ngày nhấm nháp cái mùi vị tài ba đảm lược của mình bằng câu “Lúc khởi nghiệp tôi chỉ có...”.

Nhân đó tôi hỏi ngay:

- Lúc ấy thế còn bây giờ anh có bao nhiêu?

Gã ấy đi rồi Thủy mắng tôi thô lỗ. Đi kiếm chồng mà xấc xược thế sao không ở nhà. Tôi nhấm nhẳng “Không phải với ai em cũng xấc xược. Không phải ai cũng đáng cho em lễ độ”. Chị vốn hiền không tranh cãi vặt chỉ phân vân:

- Tay ấy chắc có vợ. Ai lại đàn ông mà nuôi chihuahua bao giờ lại còn dắt đi dạo?

- Chó của vợ nó sai dắt chó đi ị cho nó nấu cơm đấy mà.

- Biết nó có vợ còn mời nó ngồi làm gì?

- Ơ nó chưa có vợ thì mình làm vợ. Nó có vợ rồi mình làm bồ nhí vợ bé. Đằng nào thì mình cũng có lấy nó đâu mình lấy tiền của nó cơ mà?

Chị nhìn tôi lắc đầu nửa chán nản nửa sững sờ. Nhìn bộ dạng của chị tôi lại lăn ra cười không nhịn được.

Cuối cùng thì đi Phú Mỹ Hưng tìm chồng đã thành trò tiêu khiển của hai chị em. Cùng lắm mất tiền hai ly nước một trăm nghìn (một suất nhún) mà được bao cuộc vui lành mạnh. Tôi phát hiện chỉ cho Thủy thấy cứ chiều thứ Bảy và suốt một ngày Chủ nhật từ sáng đến chiều tối có một con béo nứt da nứt thịt tuần nào cũng ôm chihuahua tí hon ra ngồi cà phê cùng quán với chúng tôi. Nó ăn mặc diêm dúa đã đành chihuahua của nó còn đỏm dáng hơn. Mặc váy hồng chấm bi thắt nơ hồng chấm bi đi bốn chiếc tất hồng chấm bi. Trông con chihuahua nằm trong lòng con bé đó thật chẳng khác nào con tắc kè hoa bám trên một hòn đảo. Chủ tớ nó ngồi cà phê mà mắt láo liên mỗi khi có lão nào vào quán trông ra dáng đại gia thiếu gia một tí là nó nhấp nhổm như ngồi trên tổ kiến thả ngay chihuahua ra. Con chihuahua này không biết nó huấn luyện kiểu gì mà khôn nứt máu vẫy đuôi trực chỉ đại gia thẳng tiến rồi quẩn quanh ở đấy hồi lâu khiến cho đại gia phải để ý vuốt ve có khi bế lên lòng. Lúc này nó mới cất mông đứng dậy nặng nề duyên dáng đến bên bàn đại gia bế chó lên ỏn à ỏn ẻn với anh ta. Chiều tối nó cho chihuahua vào túi LV (lại hàng đểu chợ đêm Bến Thành năm trăm nghìn đã được cái “xịn” nhất chợ) xách về. Quan sát con đó có hai hôm Thủy nói ngay “Đối thủ cạnh tranh với bọn mình rồi” tôi khen Thủy thế mà cũng có lúc nhanh trí Thủy thúc cùi chỏ vào sườn tôi đau điếng.

- Thủy này té ra cái nghề săn đại gia bây giờ thịnh. Ông Vũ Trọng Phụng khi chết mà chuyển cái tài ấy lại được cho em thì bây giờ em đã viết được hẳn một bộ “Kỹ nghệ lấy đại gia” nối tiếp bộ “Kỹ nghệ lấy Tây” của ông ấy. Tài hoa đoản mệnh. Tức thế.

- Mày lại điên rồi đấy.

- Thủy này nếu không tầm được đại gia thì chị có chịu lấy lão gia không?

- Có. Tao lấy về nấu cao. Cao tiên. Tiên thề.

- “Tiên thề”... là... tiên gì?

- Là tề thiên.

Ối! Tôi giãy ra cười ngặt nghẽo cười cong cả người. Chị lại mắng tôi “tiểu yêu nghiện cười”.

 ( Còn tiếp )

 H.M

garneuWEKS

скачать бесплатно игру fifa 15 на андроид

Я подумал и удалил свою мысль --- Вас посетила просто великолепная мысль скачать игру фифа 15 торрент пк, fifa 15 android скачать бесплатно и fifa 17 ultimate team скачать на пк без торрента fifa 15 кряк 3dm

Mashanuh

XEvil can break 99% types of captchas

This message is posted here using XRumer + XEvil 4.0 XEvil 4.0 is a revolutionary application that can break almost any anti-botnet captcha. Captcha Bypass Google (ReCaptcha-1, ReCaptcha-2), Facebook, BING, Hotmail, Yahoo, Yandex, VKontakte, Captcha Com - and over 8.4 million other types! You read this - it means it works! ;) Details on the official website of XEvil.Net, there is a free demo version. Check YouTube video "XEvil ReCaptcha2"